VHB inc

VHB inc Lấy hòa hợp là phương châm kết nối&phát triển, sứ mệnh phụng sự những giá trị nền tảng sống trái đất

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông thời big data mà như thế này thì Kim Ngưu không thể ứng với Trâu đi tìm cọc chứ nói gì là...
21/12/2025

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông thời big data mà như thế này thì Kim Ngưu không thể ứng với Trâu đi tìm cọc chứ nói gì là đầu cơ nghiệp :p

P.S search vui ở Hồng Nhung Vov :D

♥ Kim Ngưu Và Những Hình Tượng ♥ (Repost)

+ Con người Kim Ngưu như một thanh kẹo có nhân . Ngoài "Cứng" nhưng trong thì "Mềm" , Ngoài "Trơ" nhưng trong thì "Đa Vị" và "Phong Phú" , Ngoài thì Đơn Giản nhưng trong thì Phức Tạp ..Và muốn biết thì chỉ có nước Nếm thử mà thôi

+ Con Tim của Kim Ngưu như một Tảng Đá của Tự Nhiên . Bất cứ cái gì mà bạn Khắc lên đó , dù là có theo năm tháng , dù là có người Khác khắc đè lên đi nữa ,, thì những gì nó có với bạn sẽ một phần mãi nằm lại trên nó.."Tảng Đá" của sự Hoài Niệm

+ Cảm Xúc của Kim Ngưu như một ngọn núi Lửa...Nó vẫn luôn Yên Bình và nằm đó theo năm tháng , Nhưng đó chỉ là những thứ bạn thấy ở Ngoài thôi !!! , chứ bên Trong đang Sôi sùng sục thì khó ai mà biết được , Và điều đó cũng bắt nguồn từ sự Im Lặng như "Ngọn Núi" và Kiềm Nén của họ theo Năm Tháng..
Đôi lúc Nó có thể sẽ cứ như vậy và Im Lặng mãi mãi ..
Nhưng đôi lúc nó sẽ Bùng Nỗ ..và Cảm Xúc của họ lúc đó sẽ rất Thật , sẽ Mãnh Liệt hơn bao giờ hết ...

+ Lời Nói của Kim Ngưu giống như nhưng giọt Cafe fin không đường .. Càng íT , càng Nhỏ Giọt , càng Cô Đọng bao nhiêu thì nó sẽ càng Đắng bấy nhiêu cho người uống , và chỉ có những người biết thưởng thức mới có thể cảm nhận được độ Ngon trong nó ..Cũng như hiểu được Bí Mật đằng sau sự Im Lặng , sự Sâu Lắng sâu trong lời nói cũng như Con người và bản chất Kim Ngưu..Ít Nước mà Đậm Vị , Cô Đọng mà Sâu Lắng và Cần được cảm nhận Bằng Con Tim , chứ không nên qua những gì trước mắt Bên Ngoài

+ Kim Ngưu như một mảnh Đất Trồng , bao la , và mầu mỡ cũng như trong họ luôn dạt dào Tình Cảm . Nhưng bất cứ những gì mà bạn gieo trồng lên đó lên đó , Tình Yêu , Tình Bạn , Hạnh Phúc ..Và Bạn sẽ phai tốn rất nhiều Công Sức và Thời Gian đấy , nhưng đổi lại bạn sẽ nhận được cả một Vườn của những gì mà bạn đã gieo và bỏ công ra ...Nhưng nếu đó là Niềm Đau và sự Dối Trá mà bạn gieo vào... Thì nó cung sẽ đơm hoa kết trái đấy, Gieo gì Gặt nấy mà và cũng sẽ cho lại bạn một Vườn những gì mà bạn đã Gieo :)

+ Và Tình Yêu của Kim Ngưu cho bạn như một Tấm Chăn ấm , ..Nó có thể Đôi Lúc sẽ không bên bạn lúc trời Nóng , Nhưng sẽ Luôn ở bên bạn ,Quấn lấy bạn những khi trời Rét , cũng như những lúc bạn cần một sự Bao Phũ khỏi Màn Đêm của sợ hãi..Cũng như Kim Ngưu đôi lúc sẽ Hững Hờ trong tình cảm , đôi lúc sẽ không đáp ứng được những cái mà bạn Muốn ,,..Nhưng họ sẽ luôn bên bạn , Vẫn ở đó với bạn những lúc mà bạn Cần họ ♥


* P/s : Hãy cùng nói lên cảm xúc tại Ta**us Confession : http://www.facebook.com/taurusconfession

♥ Tác giả : Ad [Quang Chương]
♥ Nguồn :http://www.facebook.com/HoicungKimnguu
♥ Xin Hãy Tôn Trọng Page và Ad Bằng Cách Chỉ nên Share , Nếu copy thì Nhớ ghi Link nguồn nhe

Đổi mới sáng tạo từ sản vật quê hương tạo giá trị bền vững :D
20/12/2025

Đổi mới sáng tạo từ sản vật quê hương tạo giá trị bền vững :D

16/12/2025
Hay là mình chuyển mục tiêu mở quán lươn như hình đại diện nhỉ Tổ Lươn FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông :D
14/12/2025

Hay là mình chuyển mục tiêu mở quán lươn như hình đại diện nhỉ Tổ Lươn FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông :D

MỘT CHẤM CHỈ LÀ MỘT CHẤM – NGHỆ THUẬT CỦA VIỆC "NỐI ĐIỂM" ĐỂ NHÌN THẤY BỨC TRANH TOÀN CẢNH 🧩

Trong cuộc sống và công việc, sai lầm lớn nhất mà chúng ta thường mắc phải là để cảm xúc bị chi phối bởi một sự kiện đơn lẻ. Một nhân viên đi làm muộn một hôm, ta vội cho rằng họ lười biếng. Một dự án thất bại, ta vội kết luận cả đội ngũ yếu kém. Một người hát sai một nốt nhạc, ta vội chê họ không có tài năng.
Nhưng bạn hãy nhớ kỹ điều này: "Một chấm chỉ là một chấm; điều quan trọng là cách chúng cộng hưởng lại với nhau."

Hôm nay, hãy cùng ngồi lại và phân tích sâu về tư duy "Kết nối các điểm chấm" (Connecting the Dots) – kỹ năng tối quan trọng để bạn đánh giá con người, sự việc và đưa ra những quyết định sáng suốt nhất.

PHẦN 1: BÀI HỌC TỪ CÚ ĐÁNH BÓNG CHÀY – ĐỪNG ĐỊNH NGHĨA CON NGƯỜI QUA MỘT KHOẢNH KHẮC

Hãy tưởng tượng mỗi hành động, mỗi sự kiện xảy ra trong ngày giống như một "dấu chấm" (a dot) trên biểu đồ cuộc đời.

Để hiểu rõ hơn, hãy nhìn vào môn bóng chày. Đây là ví dụ kinh điển nhất về xác suất và hiệu suất.

Trong bóng chày, một cầu thủ bước lên đĩa đệm (plate) để thực hiện cú đánh (at-bat). Đó là một "dấu chấm".

Ngay cả những huyền thoại vĩ đại nhất của giải MLB (Major League Baseball) cũng từng bị "strike out" (đánh trượt) vô số lần. Nếu bạn là một huấn luyện viên và bạn đánh giá cầu thủ đó là "kẻ thất bại" chỉ dựa trên một lần họ vung gậy và trượt bóng, thì đó là một sự ngu ngốc tột cùng.

Tại sao?

Bởi vì trong bóng chày, một cầu thủ có tỷ lệ đánh trúng trung bình (Batting Average) là 0.300 (tức là cứ 10 lần đánh thì trượt 7 lần, chỉ trúng 3 lần) đã được coi là một ngôi sao xuất sắc.

Nếu bạn chỉ nhìn vào MỘT lần đánh trượt (một dấu chấm), bạn sẽ bỏ lỡ một thiên tài.

Đó là lý do tại sao các chỉ số thống kê như "Tỷ lệ lên cơ sở" (On-base percentage) và "Mức trung bình đánh bóng" (Batting average) tồn tại. Chúng sinh ra để giúp chúng ta nhìn thấy QUÁ TRÌNH, chứ không phải phán xét KHOẢNH KHẮC.

Áp dụng vào thực tế:

Trong doanh nghiệp, một nhân viên Sales xuất sắc có thể có một tháng doanh số thảm hại. Đó là một "cú strike out". Nhưng nếu nhìn vào "chỉ số trung bình" của họ trong 12 tháng qua, bạn sẽ thấy họ vẫn là người mang về doanh thu cao nhất.

Nếu người lãnh đạo vội vàng chỉ trích, áp đặt hoặc sa thải dựa trên "một chuyến đi đến đĩa đệm" thất bại đó, họ sẽ đánh mất nhân tài.

PHẦN 2: TỪ "DẤU CHẤM" ĐẾN "MÔ HÌNH HÀNH VI" – ĐI TÌM NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ

Một sự kiện đơn lẻ (một dấu chấm) luôn mang trong mình sự mơ hồ.

Ví dụ: Hôm nay đồng nghiệp của bạn nổi nóng trong cuộc họp.

• Cách giải thích 1: Cô ấy là người nóng tính, thiếu chuyên nghiệp.

• Cách giải thích 2: Cô ấy đang gặp chuyện buồn gia đình.

• Cách giải thích 3: Cô ấy đang bị ốm/đau đầu.

• Cách giải thích 4: Cô ấy quá tâm huyết với dự án và thất vọng về tiến độ.

Bất kỳ một sự kiện nào cũng có vô vàn cách giải thích khác nhau. Nếu bạn cố gắng kết luận ngay lập tức, xác suất bạn sai là rất cao.

Tuy nhiên, một mô hình hành vi (A pattern of behavior) thì lại khác. Nó sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện thật sự về nguyên nhân gốc rễ.

Nếu đồng nghiệp đó nổi nóng 1 lần trong 1 năm => Đó là sự cố (dấu chấm).

Nếu đồng nghiệp đó nổi nóng trong mọi cuộc họp vào thứ Hai hàng tuần, kéo dài suốt 3 tháng => Đó là mô hình (pattern).

Lúc này, bạn không còn đoán mò nữa. Mô hình hành vi cho thấy có một vấn đề hệ thống đang diễn ra. Có thể là áp lực công việc quá tải, có thể là văn hóa tranh luận của công ty có vấn đề, hoặc có thể là năng lực quản trị cảm xúc của nhân sự đó thực sự kém.

Số lượng quan sát bao nhiêu là đủ?

Làm sao để biết khi nào một chuỗi các "dấu chấm" tạo thành một "mô hình"?

Nó phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng ĐỒNG BỘ HÓA (SYNCHRONIZATION) của bạn sau mỗi lần quan sát.

Đồng bộ hóa ở đây nghĩa là gì?

Nghĩa là khả năng đối thoại, phản hồi và thảo luận chất lượng.

Khi một sự việc xảy ra, thay vì im lặng ghi sổ đen trong đầu, hãy ngồi xuống và thảo luận. Một cuộc thảo luận chất lượng về "cách thức" (How) và "tại sao" (Why) một người lại cư xử như vậy sẽ giúp bạn đặt "dấu chấm" đó vào đúng vị trí trong bức tranh lớn.

Ví dụ: Khi nhân viên làm sai báo cáo.

Thay vì phạt ngay, hãy hỏi: "Tại sao em làm theo cách này?". Câu trả lời của họ sẽ giúp bạn kết nối dữ kiện. Nếu 3 lần họ đều trả lời là "Em không hiểu quy trình", thì mô hình ở đây là: Quy trình đào tạo của công ty đang có lỗ hổng, chứ không phải nhân viên dốt.

PHẦN 3: NGOẠI LỆ CỦA QUY TẮC – KHI TÀI NĂNG (HOẶC SỰ YẾU KÉM) LÀ ĐIỀU KHÔNG THỂ CHỐI CÃI

Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng cần hàng trăm điểm dữ liệu để vẽ nên một biểu đồ. Có những thời điểm nhất định, bản chất của một ai đó sẽ hiện ra rõ mồn một chỉ sau vài "dấu chấm" đầu tiên.
Hãy nghĩ về phép ẩn dụ của việc CA HÁT.

Làm sao bạn biết một người có hát hay hay không? Bạn có cần nghe họ hát hết 100 bài hát, từ Pop, Rock đến Opera không?

Không.

Đôi khi, họ chỉ cần cất giọng hát vài thanh âm (vài bar nhạc) đầu tiên, bạn đã nổi da gà. Bạn biết ngay: "Người này có tố chất ngôi sao".

Hoặc ngược lại, chỉ cần họ hát sai tông 2 câu đầu, bạn biết ngay: "Người này không thuộc về sân khấu âm nhạc".

Lý luận trong quản trị và nhìn người cũng tương tự như vậy.

Có những người, chỉ qua cách họ chào hỏi, cách họ sắp xếp bàn làm việc trong ngày đầu tiên, hoặc cách họ xử lý một khủng hoảng nhỏ (micro-crisis), bạn đã thấy toát lên tố chất của một Leader tương lai. Đó là cái mà người ta gọi là "The X-Factor" – Tố chất.

Trong trường hợp này, "dấu chấm" không chỉ là một điểm dữ liệu, mà nó là một Tinh thể (Hologram) – tức là một mảnh nhỏ nhưng chứa đựng thông tin của toàn bộ bức tranh lớn.

Vậy khi nào nên dùng "Tư duy thống kê" (Bóng chày) và khi nào dùng "Trực giác" (Ca hát)?

1. Dùng Tư duy Bóng chày (Cần thời gian & Dữ liệu) khi:

• Đánh giá sự bền bỉ, lòng trung thành.
• Đánh giá hiệu suất công việc mang tính quy trình.
• Xây dựng mối quan hệ lâu dài.
• Khi bạn cần tìm ra nguyên nhân gốc rễ của một thất bại.
• Ở đây, sự vội vàng là kẻ thù.

2. Dùng Tư duy Ca hát (Nhận diện nhanh) khi:

• Đánh giá các kỹ năng thuộc về năng khiếu hoặc thái độ cốt lõi (Core values). Ví dụ: Sự trung thực, sự tinh tế trong giao tiếp, năng khiếu nghệ thuật.

• Khi bạn thấy những "tín hiệu đỏ" (Red flags) nghiêm trọng. Ví dụ: Một người nói dối bạn ngay trong buổi phỏng vấn đầu tiên. Bạn không cần đợi họ nói dối lần thứ 10 để kết luận họ không trung thực. Chỉ cần "vài thanh âm" là đủ.

• Ở đây, sự chần chừ là kẻ thù.

PHẦN 4: NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO LÀ BIẾT CÁCH "CỘNG" CÁC DẤU CHẤM

Người lãnh đạo giỏi, người cha mẹ thông thái, hay người bạn đời lý tưởng không phải là người chưa từng nhìn thấy những "dấu chấm xấu" của đối phương.
Họ là người biết cách thực hiện phép toán cộng.

Công thức là:

(Tổng giá trị các dấu chấm tốt) - (Tổng giá trị các dấu chấm xấu) = Bức tranh toàn cảnh về một con người.

Nhưng quan trọng hơn cả phép cộng trừ, là khả năng Nhìn Thấy Xu Hướng (Trendline).

Hãy quay lại biểu đồ.

Nếu các dấu chấm đang rải rác, nhưng xu hướng chung là đi lên => Hãy kiên nhẫn, hãy đầu tư, hãy tha thứ cho những sai sót nhỏ. Đây là một cổ phiếu tiềm năng (một con người đang phát triển).

Nếu các dấu chấm đang đi xuống, dù thỉnh thoảng có một vài điểm vụt sáng => Hãy cẩn trọng. Đây có thể là dấu hiệu của sự suy thoái về động lực hoặc đạo đức.

Lời khuyên dành cho bạn:

1. Đừng trở thành "Vị thẩm phán một phiên tòa":

Đừng kết án ai đó chỉ vì một ngày tồi tệ của họ. Hãy nhớ về người đánh bóng chày. Họ có thể trượt 7 lần, nhưng 3 lần trúng bóng của họ có thể mang về chức vô địch. Hãy cho người khác (và chính mình) cơ hội để sửa sai và tích lũy đủ dữ liệu.

2. Đồng bộ hóa liên tục: Đừng im lặng quan sát. Hãy giao tiếp. "Tôi thấy hiện tượng này (dấu chấm này), bạn giải thích sao về nó?". Sự thấu hiểu đến từ việc trao đổi, không phải từ việc suy diễn.

3. Tin vào trực giác đúng lúc: Nếu ai đó hát lên một giai điệu tuyệt vời của sự tử tế, tài năng, hay ngược lại là sự giả dối, hãy tin vào cảm nhận đó. Có những thứ không cần thời gian để chứng minh, nó cần sự nhạy cảm để nhận biết.

4. Nhìn vào bức tranh lớn (Big Picture): Cuộc đời là một cuốn phim dài, không phải là một bức ảnh chụp nhanh (snapshot). Một khoảnh khắc không định nghĩa một cuộc đời. Hãy học cách lùi lại một bước, nheo mắt lại để các dấu chấm mờ đi và các đường nối hiện rõ lên. Đó mới là chân tướng của sự việc.

KẾT

Chúng ta đang sống trong một thế giới vội vã. Chúng ta lướt TikTok 15 giây, đọc tiêu đề thay vì đọc bài báo, và đánh giá con người qua một status hay một lần gặp mặt.

Đó là cách chúng ta bỏ lỡ những điều tuyệt vời nhất, hoặc sa vào những cái bẫy đau đớn nhất.

Hãy chậm lại.
Hãy nhặt nhạnh từng "dấu chấm".
Hãy kiên nhẫn xếp chúng lại với nhau.
Và hãy nhớ: Một tay đập huyền thoại vẫn có thể bị strike out. Một giọng ca thiên thần chỉ cần vài nốt nhạc để tỏa sáng.

Sự thông thái nằm ở chỗ bạn biết khi nào nên dùng thước đo của bóng chày, và khi nào nên dùng đôi tai của âm nhạc.

Chúc bạn có một đôi mắt tinh tường để nối những điểm chấm của cuộc đời mình thành một kiệt tác!

Món quà nhỏ nhưng giá trị lớn: Ebook 10 năm kinh nghiệm thực chiến. Link tải ở Bio (mô tả) Fanpage bạn nhé!

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông https://web.facebook.com/share/p/1FhHojS5in/
13/12/2025

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông https://web.facebook.com/share/p/1FhHojS5in/

Một case về tính nữ, muốn yêu nhưng lại sợ yêu.

**

Đây là một case phức tạp chồng chéo mà mình không biết phải đặt title thế nào cho khớp vì nó không chỉ là mỗi chuyện tính nữ, yêu đương mà còn là mô thức về sự thiếu an toàn, sự nhạy cảm và lý trí phải làm việc quá đà để bù trừ.

Bạn khách trong case này đang làm BA (business analyst) nhưng như bạn kể thì ‘không phải do em dốt nhưng em tự thấy mình đang chìm xuống, mất hứng thú và lười dần trong công việc này’. Bạn đang thấy có tiếng gọi để theo đuổi lĩnh vực tâm lý/tâm linh tuy nhiên chưa biết phải bắt đầu từ đâu, có nên chuyển hay không vì học lại cũng tốn kém. Lúc thì muốn nghỉ công việc hiện tại để dấn thân vào con đường mới, lúc khác lại nghĩ là kệ cứ làm công việc bây giờ để có thu nhập xong làm song song cũng được.

Mình hỏi lý do gì khiến bạn nghĩ tới việc chuyển sang làm tâm lý tâm linh khác hẳn lĩnh vực hiện tại như vậy thì bạn bảo từ nhỏ đã rất nhạy cảm, có thể cảm được năng lượng, suy nghĩ của người khác, dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh nhưng thấy sự nhạy cảm đấy rất phiền phức. Bên trong thì nhạy cảm nhưng bên ngoài lại rất lý trí, kiểu như tự đóng khung ‘phải như thế mới hợp’ xong toàn tự chặn hết các cơ hội lại, điều này ảnh hưởng tới cả chuyện tình cảm nữa.

Một cái khó khi mình kể lại các case là người đọc thấy mình trong câu chuyện nên lại dễ gán lời khuyên vào trường hợp của mình trong khi thực tế mỗi linh hồn lại có cách sắp xếp bài học rất khác nhau. Hôm đấy bạn đọc bài ‘Khi nào cố quá thành cố chấp’ thì đã nghĩ đó là dấu hiệu để bạn phải nghỉ công việc hiện tại. Nhưng mặt khác bạn kể là dễ cảm thấy ức chế, bực mình với sếp & đồng nghiệp nên rất hay chuyển công ty nên cũng lại đang bị nhiễu tín hiệu vì không biết mình có đang thiếu khả năng chịu đựng hay không.

**

Nếu đọc câu chuyện và vấn đề thì sẽ chẳng biết phải khuyên thế nào ha! Vì rõ ràng bạn ấy có sự nhạy cảm cần thiết để làm tâm lý, tâm linh nhưng lại nhảy việc nhiều thì bài học phải chăng là nên ở lại?

Lúc tune in mình mất chừng 10-15p đầu không biết bám vào cái gì để dịch trước vì nhiều thứ quá, cứ đan xen vào nhau mà chủ yếu do bạn ấy nghĩ nhiều quá thành ra tự bạn ấy cũng bị rối luôn ^^

Một lúc sau mình mới hiểu à là do bạn ấy có một ‘bệnh’, đấy là bệnh lo xa nên luôn lên kế hoạch chi tiết tỉ mỉ cho mọi thứ, chi tiết tới mức thành ra quá tiểu tiết. Từ ‘bệnh’ mình để trong ngoặc kép vì ở dưới là một tổn thương liên quan đến sự thiếu an toàn. Guides cho thấy có cuộc đời bạn ấy sống trong nghèo đói khổ cực tới mức phải đi xin ăn nên ám ảnh về sự thiếu vẫn còn để lại rất rõ trong dấu ấn linh hồn. Nó mới dẫn tới vừa là sự lo xa, chuẩn bị quá kỹ quá tiểu tiết, vừa là sự đề phòng kiểu ‘nhỡ chẳng may có lúc cần đến’ nên cũng lại chẳng nỡ buông nỡ bỏ cái gì.

Sự thiếu an toàn sâu bên trong được lý trí bù trừ bằng biểu hiện ra bên ngoài ở việc đóng khung ‘mọi thứ phải diễn ra đúng như tính toán’. Và cũng dễ hiểu khi sự nhạy cảm được coi là một thứ phiền phức bởi vì nó được nhìn nhận như một điểm yếu. Một thứ mà nếu để lộ ra thì sẽ bị phơi bày, bị người khác dùng nó để hại mình! Điều này cũng giải thích tại sao bạn ấy rất muốn được yêu, muốn được nhìn thấy nhưng đồng thời cũng rất sợ người khác vào gần vì vào gần có nghĩa là sẽ bị lộ ra hết những gì yếu đuối nhất.

Một nỗi ám ảnh nữa được mang theo trong soul essence là việc phải đi xin sự giúp đỡ của người khác nên một lần nữa, lý trí lại bù trừ bằng sự kiêu hãnh (theo hướng bất cần - ‘Tôi không cần ai giúp cả, tôi có thể tự giải quyết vấn đề của mình’). Tuy nhiên, bạn ấy rất thích và cũng có tài trong kỹ năng giải quyết vấn đề nên rất muốn giúp đỡ, đưa lời khuyên (guides bảo đây cũng là lý do bạn ấy thấy hứng thú với ngành tâm lý).

Không cần ai giúp nhưng lại nhiệt tình giúp đỡ muốn đưa lời khuyên nên đôi khi khiến người khác hiểu nhầm rằng bạn ấy đang cố tình tỏ ra hơn họ và trong vô thức họ sẽ không tiếp nhận :( Trước khi vào session bạn cũng tâm sự rằng trong công việc hay cảm thấy không được lắng nghe, ức chế vì những ý tưởng của bạn ấy không được chọn.

-

Còn một nỗi sợ bị ‘vạch trần’ nữa liên quan tới cuộc đời nghèo đói phải đi xin ăn - đó là sợ người khác bảo rằng bạn ấy ‘chẳng là gì và chẳng biết gì’. Và cũng lại để bù trừ, bạn ấy biết rất nhiều thứ nhưng lại không đi sâu, không commit được với một thứ đủ lâu.

Đây là một điểm rất… loằng ngoằng vì ở một mặt, biết nhiều thứ khiến bạn ấy lấp đầy được sự kiêu hãnh; nhưng ở mặt khác, không đi sâu vào một thứ gì lại trigger cảm giác không an toàn vì bên trong bạn ấy vẫn luôn thấy mình chưa đủ.

Về điều này guides nói rằng chỉ cần bạn ấy tự nhắc mình là cố đi qua mốc có tiếng nói bên trong bảo ‘Thôi chán rồi/cái này biết rồi, move on sang cái khác thôi’ thì tới khi bạn ấy đã biết một thứ đủ nhiều, trở thành expert rồi thì tự nhiên sẽ cảm thấy thả lỏng an toàn, không cần phải cố chứng minh nữa.

Thú vị ở chỗ là ngay lúc đầu bạn ấy kể rất hay nhảy việc, không ở lại lâu được với một nơi; cuối buổi bạn ấy cũng nói rằng trong tử vi cũng bảo đây là người khó đi đường dài với cái gì. Và linh hồn thì cần bạn ấy commit, vậy mới thấy bài học của linh hồn đôi khi phải hiểu ngược lại.

Cuối buổi guides nhắc về tính nữ. Có những người giải phóng tính nữ qua việc học cách cảm thấy an toàn nhưng với bạn ấy thì ngược lại. Guides nói: ‘Learn to treat yourself like a princess’ - ‘Học cách chiều bản thân như công chúa’. Đoạn này liên quan tới vài ý đầu mọi người nói về thói quen để dành, lo xa của bạn ấy, kiểu như chờ đến dịp đặc biệt mới mang ra dùng và ưu tiên những thứ thực tế, hữu ích, có công dụng cụ thể, còn ít có chỗ cho những thứ bị xếp vào dạng phù phiếm, ‘ngớ ngẩn’.

À còn về việc làm tâm lý. Guides bảo nó sẽ thỏa mãn problem-solving skill nhưng lâu dần thì cũng dễ làm bạn ấy chán vì ‘nói mãi sao người ta không hiểu’, mình nghĩ câu này chắc chỉ có bạn ấy mới là người hiểu nhất 😄

**

Nếu mình chỉ viết các mô thức bài học thì mọi người sẽ thấy sao có từng đó mô thức mà cứ nói hoài ngày này qua tháng khác thế nhưng ghép vào mỗi cuộc đời thì mới hiểu tại sao linh hồn lại sắp xếp như vậy và nó nối tiếp với các cuộc đời trước ra sao.

Nên thực ra chúng ta cũng không cần biết hết các tiền kiếp mình đã từng là ai làm gì đâu. Nếu nó còn để lại dấu ấn tổn thương thì tức là có những vấn đề chưa được xử lý xong, không sớm thì muộn sẽ lại trồi lên lại ở lần này thôi. Vả lại cũng không thể nào giải quyết hết các karma chỉ trong một cuộc đời được ☺️

Cám ơn cả nhà đã đọc bài hen! (nghe câu chuyện về các buổi làm việc thế này mọi người có bị chán không? ^^)

💚💚

P.

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông
13/12/2025

FC Hồng Nhung - VOV Giao Thông

🌐 Album Tri Thức Công Nghệ: Bước vào Thế Kỷ AI – Khi Trí Tuệ Không Còn Nằm Ở Việc Biết Nhiều -Khi tri thức trở thành vật cản của sự hiểu! ( khuyên đọc)
——
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà “biết” gần như trở thành một giá trị tuyệt đối. Biết nhiều hơn được xem là tiến bộ. Hiểu thêm được xem là an toàn. Và càng có nhiều thông tin trong đầu, ta càng có cảm giác mình đang kiểm soát được cuộc sống. Nhưng rất nhiều người trong chúng ta đã từng chạm tới một nghịch lý lặng lẽ: càng học nhiều, ta càng thấy nặng; càng hiểu nhiều, ta càng bất an.

Có những lúc ta đọc rất nhiều sách, tiếp nhận rất nhiều tri thức mới, nhưng khi trở lại với đời sống hằng ngày, ko có gì thật sự chuyển hóa. Những câu hỏi cũ vẫn còn đó. Những xung đột quen thuộc vẫn lặp lại. Và sâu bên trong, có một cảm giác khó gọi tên: dường như mình hiểu rất nhiều thứ, nhưng lại chưa thực sự chạm được vào điều gì. Đó là cảm giác “ bất an”, hoặc “ ngạo mạn” - bởi “ ngạo mạn” là cơ chế phòng thủ thái quá của mặc cảm- tự ti- bất an. Cũng như bạo lực - xuất phát từ thiếu thốn yêu thương.

Chính vì vậy, tôi luôn nói rằng: trong mọi tiếp xúc sống, luôn có một cơ hội để chuyển hóa. Không phải chuyển hóa để trở thành một ai khác, mà là chuyển hóa mọi điều ta chạm vào thành sự hiểu – không phải sự hiểu bằng khái niệm, mà là sự hiểu đi qua trải nghiệm sống. Bởi nếu tri thức không đi qua đời sống, nó chỉ dừng lại ở đầu; còn khi nó đi qua đời sống, nó trở thành minh triết.

Và đó cũng là lý do vì sao tôi cũng hay nói: sự sống tự thân đã là một mầu nhiệm, và được sống là một phép mầu. Không phải vì cuộc sống luôn dễ chịu, mà vì mỗi khoảnh khắc sống đều là một cơ hội để hiểu. Hiểu không phải là những kết luận rút ra sau khi phân tích, mà là một hành trình trải nghiệm, nơi ta để sự sống tự dạy mình cách vận hành của chính nó.

Thời đại trí tuệ nhân tạo vô tình soi rõ điều này, bởi cách AI vận hành rất khác với cách sự hiểu hình thành trong con người. Một hệ thống AI hiện đại có thể xử lý khối lượng thông tin khổng lồ không phải vì nó “hiểu”, mà vì nó được huấn luyện để nhận diện và đối chiếu các mẫu dữ liệu với tốc độ cực cao. Nó không đọc từng ý như con người, mà so khớp xác suất: trong hàng tỷ khả năng, khả năng nào thường đi cùng khả năng nào, từ đó dự đoán câu trả lời tiếp theo sao cho “hợp lý” nhất.

AI có thể tìm kiếm, tổng hợp và đối chiếu dữ liệu nhanh đến mức vượt xa khả năng của con người, bởi nó không cần dừng lại để trải nghiệm. Nó không bị phân tâm bởi cảm xúc, không cần tiêu hóa ý nghĩa, không cần thời gian để sống cùng điều mình vừa biết. Chính vì vậy, nó có thể trả lời trôi chảy gần như mọi câu hỏi, nối các mảnh thông tin rời rạc thành một dòng ngôn ngữ rất mạch lạc. Ở tầng kỹ thuật, đó là sức mạnh thật sự của AI: xử lý lượng lớn thông tin trong thời gian rất ngắn.

Nhưng điều quan trọng là: toàn bộ quá trình đó vẫn là xử lý, không phải hiểu. AI không có bên trong để cảm nhận sự đúng–sai của câu trả lời, không có trải nghiệm sống để đối chiếu, không có thân thể để kiểm nghiệm điều nó nói. Nó không biết mình đang tồn tại, cũng không biết vì sao một câu trả lời lại quan trọng hay không quan trọng. Nó chỉ biết rằng: trong không gian dữ liệu đã học, câu trả lời này có xác suất cao là phù hợp.

Và chính khi nhìn rõ cơ chế này, ta bắt đầu nhận ra một sự tương đồng rất tinh tế: con người cũng có thể rơi vào trạng thái “xử lý” như vậy, khi ta tích lũy quá nhiều kiến thức mà chưa kịp sống cùng nó. Ta kết nối khái niệm, suy luận logic, trả lời rất đúng – nhưng lại không còn chạm sâu vào sự sống đang diễn ra trong chính mình.

AI không hiểu vì nó không có trải nghiệm. Con người, nếu không sống đủ sâu với trải nghiệm của mình, cũng có thể đánh mất sự hiểu theo cách rất tương tự.

Hiểu thật sự luôn bắt đầu từ bên trong. Khi ta hiểu được cách cơ thể mình vận hành, tự nhiên sự hiểu đó lan tỏa ra bên ngoài. Trong album “Đại Phong Khởi Ư Thanh Tảo, nếu ta chỉ tiếp nhận kiến thức về phong thủy, khí hậu, địa chất như những mảnh thông tin rời rạc, thì đó vẫn chỉ là “biết”. Nhưng khi ta quay về, hiểu cơ thể mình – hiểu cách nước vận hành trong cơ thể, hiểu sự liên kết giữa nước, khoáng chất và cấu trúc sống – thì sự hiểu ấy tự nhiên mở rộng.

Khi cơ thể thiếu nước, khả năng liên kết giảm, canxi trở nên rối loạn. Từ sự hiểu đó, ta có thể nhìn sang sinh thể Trái Đất và thấy rõ hơn vì sao những bất ổn tương tự xảy ra. Không phải vì ta học thêm kiến thức mới, mà vì một sự hiểu đã hình thành, và sự hiểu đó có khả năng đối ứng: từ trong ra ngoài, rồi từ ngoài quay trở lại trong.

Hiểu, ở tầng sâu nhất, chính là khả năng đối ứng với bản chất vận hành của sự sống. Ta hiểu bên trong, nên khi chạm vào thế giới bên ngoài, ta nhận ra những cấu trúc quen thuộc. Và khi thế giới bên ngoài phản chiếu điều gì đó, nó lại giúp ta hiểu sâu hơn chính mình. Đó là một vòng tuần hoàn sống, không đứt đoạn.

Tôi thường nhắc đến cấu trúc fractal – triển khai ra bên ngoài nhưng luôn có khả năng quay về bên trong – như một gợi nhắc cho cách mọi thứ vận hành đúng lẽ tự nhiên.
, nếu ta chỉ triển khai ra ngoài mà không quay về trong, ta sẽ cạn. Nếu ta chỉ quay về trong mà không sống ra ngoài, ta sẽ khép. Sự sống luôn đòi hỏi cả hai chiều.

Ngay cả khi ta nhìn một bông hoa. Nếu chỉ nhìn nó như một vật thể đẹp, ta chỉ đang “thấy bằng mắt” Nhưng khi ta liên hệ bông hoa ấy với chính mình, ta bắt đầu hiểu sự sống. Ta nhận ra rằng bông hoa đang chuyển hóa ánh sáng và nhiệt thành mùi hương. Và chính vì nó chuyển hóa nhiệt thành hương, nên sắc của nó không quá rực. Hoa có hương thì thường không có sắc, có sắc thì thường không có hương. Nếu có cả hai, nó phải có g*i – như một cơ chế tự vệ. Đó không phải là ngẫu nhiên, mà là một cơ chế thích nghi và chuyển hóa năng lượng rất tinh vi. Và ta cũng vậy, qua các hoàn cảnh sống mà hiệu chỉnh cái Thấy. Cái Thấy đó là Ánh Sáng- của mặt trời bên trong- mặt trời của Sự Tự Nhận Thức.

Khi soi điều đó vào chính mình, ta bắt đầu hiểu: mỗi ưu điểm luôn mang theo một nhược điểm, và nhược điểm ấy tồn tại để ưu điểm được vận hành trọn vẹn. Vấn đề không phải là sống nghiêng về ưu hay nhược, mà là hiểu rõ chính mình để cân bằng được hai điểm đó. Và sự cân bằng ấy không đến từ lý thuyết, mà đến từ việc sống đủ sâu với những gì đang là.

Bài viết này không nhằm kêu gọi quay lưng với tri thức, cũng không nhằm phê phán trí tuệ nhân tạo. Nó chỉ đặt ra một lời nhắc rất nhẹ: hiểu không phải là tích lũy, mà là chuyển hóa. Khi tri thức được chuyển hóa qua trải nghiệm sống, nó trở thành ánh sáng. Khi không được chuyển hóa, nó trở thành gánh nặng.

Có thể mình đang hiểu bằng đầu,
chứ chưa thấy bằng toàn bộ sự sống.

Và khoảnh khắc ta bắt đầu thấy điều đó, sự hiểu – không như một kết luận, mà như một trạng thái sống – mới thực sự bắt đầu.

Và cuối cùng, có lẽ điều tôi muốn nói không nằm ở việc trí tuệ nhân tạo thông minh đến đâu, hay nó có thể tính toán bao nhiêu mỗi giây. Vấn đề cốt lõi của thời đại này không phải là năng lực của AI, mà là tư duy của con người khi sử dụng AI. Và tư duy đó không phải là một kỹ thuật có thể học nhanh, cũng không phải là một kỹ năng có thể rèn trong vài khóa huấn luyện. Nó phụ thuộc vào một điều sâu hơn nhiều: độ sâu lắng trong khả năng sống của mỗi người.

Một người không cần phải tỏ ra “cao siêu” về tư duy công nghệ để sử dụng AI tốt. Chỉ cần là một người có khả năng tiếp xúc sâu sắc với sự sống – với chính mình, với cơ thể mình, với những trải nghiệm rất thật của đời sống – thì tự nhiên sẽ trở thành một người sử dụng AI hiệu quả. Bởi lúc đó, vai trò của AI trở nên rất rõ ràng: nó không thay thế sự hiểu, mà bù đắp cho những giới hạn phân tích của chúng ta. Nó tìm kiếm, tổng hợp, đối chiếu, xử lý khối lượng dữ liệu mà con người không thể làm nhanh và rộng như vậy.

AI làm tốt phần đó. Và chính vì thế, khi ta hiểu rõ mình mạnh ở đâu và yếu ở đâu, ta không còn sợ AI, cũng không còn thần thánh hóa nó. Ta dùng AI để xử lý những nhược điểm của mình. Còn những ưu điểm thật sự của con người – AI sẽ không bao giờ có – thì ta giữ trọn. Đó là sự hiểu đi qua trải nghiệm, là khả năng cảm nhận, là hành trình sống mà mỗi người phải tự bước qua.

AI không có hành trình. Nó chỉ có tính toán. Nó không đi qua nỗi đau, không đi qua mất mát, không đi qua những khoảnh khắc phải dừng lại để hiểu mình đang là ai. Còn con người thì có. Và chính hành trình đó tạo ra sự hiểu – thứ không thể lập trình, không thể tăng tốc bằng FLOPs, và không thể sao chép.

Nếu có một cách đúng để bước vào thời đại AI, thì đó không phải là học cách nghĩ giống máy móc hơn, mà là sống sâu hơn với phần người của mình. Khi ta sống đủ sâu, AI tự nhiên trở thành một công cụ rất đúng chỗ. Khi ta sống hời hợt, dù có công cụ mạnh đến đâu, ta vẫn chỉ đang xử lý bề mặt.

Vì vậy, bài viết này không kết thúc ở câu hỏi “AI sẽ đi về đâu?”, mà ở một câu hỏi lặng hơn, dành cho mỗi người: mình đang sống sâu đến mức nào?

Bởi chính độ sâu đó – chứ không phải lượng kiến thức hay tốc độ tính toán – sẽ quyết định ta sử dụng AI như một công cụ khai mở, hay chỉ như một lớp ồn mới của thời đại.

Chúng ta có hành trình.
AI chỉ có tính toán.

Và chừng nào con người còn đi được hành trình ấy một cách tỉnh thức, thì trí tuệ – theo nghĩa sâu nhất của sự sống – vẫn luôn là điều chỉ con người mới có thể chạm tới và không thể Thay Thế được.

Vũ Trụ Kỳ Diệu
13.12.2025

Address

29/422 Trần Cung
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when VHB inc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share