Topmax Academy

Topmax Academy Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Topmax Academy, Digital creator, HA1-159 Vinhomes Ocean Park, Đa Tốn, Gia Lâm, Vietnam, Hanoi.

Khóa học 4 ngày MIỄN PHÍ về kinh doanh Thương Mại Điện Tử và BÍ QUYẾT kiếm tiền, tạo thu nhập thụ động từ Affiliate đăng ký tham gia tại đây: http://www.hoangmanhcuong.com/academy1
Đặt mua sách 10X Affiliate x AI: https://shopee.vn/10xaffiliate

Say rượu dễ tỉnh, say danh khó dứtSay rượu, ngủ một giấc là tỉnh. Đầu có thể đau, người có thể mệt, nhưng vài ngày rồi c...
20/08/2026

Say rượu dễ tỉnh, say danh khó dứt

Say rượu, ngủ một giấc là tỉnh. Đầu có thể đau, người có thể mệt, nhưng vài ngày rồi cũng qua. Còn say danh thì khác. Một khi đã quen với cảm giác được người khác gọi tên, được khen ngợi, được nể trọng, rất khó quay về sống một cuộc đời bình thường.

Có người ban đầu làm việc chỉ vì muốn kiếm tiền, lo cho gia đình. Nhưng khi có chút thành công, bắt đầu thích người khác công nhận. Một chức vụ chưa đủ, phải có tiếng nói. Một chút tài sản chưa đủ, phải cho người khác thấy mình hơn họ. Đến lúc nào đó, làm việc không còn vì điều cần làm, mà vì sợ người khác nghĩ mình không còn giỏi.

Đáng sợ nhất không phải là có danh, mà là để cái danh điều khiển cuộc đời.

Có người biết mình sai nhưng không chịu sửa, vì sợ mất mặt. Biết mình không còn phù hợp nhưng không dám rời đi, vì tiếc vị trí. Biết một mối quan hệ đã hết giá trị nhưng vẫn cố giữ, chỉ vì không muốn thừa nhận mình đã chọn sai.

Say rượu dễ tỉnh, say danh khó dứt.

Đời người ngắn, danh tiếng rồi cũng qua. Hôm nay người ta tung hô, ngày mai có thể chẳng còn ai nhớ. Thứ đáng giữ không phải ánh mắt của thiên hạ, mà là năng lực, nhân cách và sự bình yên khi trở về với chính mình.

Người tỉnh táo không cần lúc nào cũng chứng minh mình hơn người khác. Làm được thì làm, có giá trị thì tự khắc được nhìn nhận. Còn nếu phải sống cả đời để chứng minh mình quan trọng, có khi chính mình đã trở thành người mắc kẹt trong cái danh ấy.

Ai Cũng Có Lý Do Cho Cách Mình SốngChuột không bao giờ nghĩ mình sai khi đi ăn trộm, vì với nó, kiếm thức ăn là bản năng...
20/08/2026

Ai Cũng Có Lý Do Cho Cách Mình Sống

Chuột không bao giờ nghĩ mình sai khi đi ăn trộm, vì với nó, kiếm thức ăn là bản năng sinh tồn. Ruồi cũng không thấy mình bẩn, vì nơi con người thấy ghê sợ lại có thể là nơi nó tìm được thức ăn.

Con người cũng không khác quá nhiều.

Có người sống tính toán vì từng chịu thiệt. Có người trở nên lạnh lùng vì đã từng đặt niềm tin sai chỗ. Có người lúc nào cũng đề phòng người khác vì trong quá khứ, họ từng bị chính người mình tin làm cho thất vọng.

Nhìn từ bên ngoài, có thể thấy họ khó gần, ích kỷ hoặc thực dụng.

Nhưng đứng ở vị trí của họ, đôi khi lại hiểu được vì sao họ thành ra như vậy.

Dĩ nhiên, hoàn cảnh không phải giấy phép để làm điều sai. Nghèo khó không thể biến việc lừa người thành đúng. Từng bị tổn thương cũng không có nghĩa được quyền làm tổn thương người khác.

Nhưng có một điều càng lớn càng phải học: hiểu một người và đồng tình với họ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngoài đời, nhiều người chỉ nhìn vào hành vi rồi phán xét. Ít người chịu nhìn thêm một bước: “Vì sao họ lại trở thành người như thế?”

Có người sống tử tế vì họ từng được tử tế. Có người sống g*i góc vì cuộc đời chưa từng nhẹ tay với họ.

Vậy nên, đừng vội tự cho rằng cách sống của mình là chuẩn mực duy nhất.

Mỗi người đều có một hoàn cảnh phía sau mà người ngoài không nhìn thấy.

Chỉ cần giữ được nguyên tắc của mình, không làm điều thất đức, đồng thời bớt phán xét người khác khi chưa hiểu câu chuyện của họ.

Bởi đôi khi, thứ khiến một người thay đổi không phải là một lời mắng, mà là lần đầu tiên có ai đó chịu nhìn thấy lý do phía sau cách họ đang sống.

Ngày bé, nhiều đứa trẻ thường nghĩ cha mẹ thật lạ.Miếng ngon nhất cứ để phần con. Bộ quần áo mới mua cho con trước. Có t...
20/08/2026

Ngày bé, nhiều đứa trẻ thường nghĩ cha mẹ thật lạ.

Miếng ngon nhất cứ để phần con. Bộ quần áo mới mua cho con trước. Có tiền thì lo học phí, tiền ăn, tiền sinh hoạt cho con, còn bản thân mặc gì, ăn gì cũng được.

Ngày ấy chẳng hiểu.

Chỉ nghĩ đơn giản rằng cha mẹ có trách nhiệm nuôi mình.

Đến khi lớn lên, tự kiếm tiền, tự trả tiền nhà, tiền điện, tiền ăn, tiền thuốc, rồi có những tháng thu nhập không đủ cho những thứ cần thiết, mới bắt đầu hiểu.

Hóa ra để một gia đình sống ổn không hề dễ.

Có những lần cha mẹ nói “không cần đâu” không phải vì họ không cần. Chỉ là họ thấy con đang cần hơn.

Có những lần họ bảo “ở nhà ăn gì cũng được”, nhưng thật ra chỉ muốn dành tiền cho con.

Có những người cả đời chẳng mua cho mình thứ gì đắt tiền, nhưng con thích một món đồ thì lại tìm cách mua bằng được.

Cha mẹ thường không kể những chuyện đó.

Họ cứ làm, cứ lo, cứ nhường.

Đến khi con trưởng thành, có công việc, có gia đình riêng, bắt đầu phải lo cho một người khác, mới hiểu cảm giác nhìn người mình thương được đủ đầy quan trọng hơn bản thân mình.

Lúc ấy mới thấy những phần thiệt ngày xưa cha mẹ nhận về không hề nhỏ.

Vì vậy, nếu cha mẹ còn khỏe, đừng chỉ gửi tiền.

Thỉnh thoảng về ăn một bữa cơm, gọi một cuộc điện thoại, hỏi một câu rất bình thường: “Dạo này ba mẹ có khỏe không?”

Nhiều khi, đó mới là thứ họ chờ.

Nói muốn mua nhà thì chưa phải mục tiêu. Nói muốn kiếm nhiều tiền cũng chưa phải mục tiêu. Nói muốn có một công việc tốt...
20/08/2026

Nói muốn mua nhà thì chưa phải mục tiêu. Nói muốn kiếm nhiều tiền cũng chưa phải mục tiêu. Nói muốn có một công việc tốt hơn càng chưa đủ.

Mục tiêu phải kéo theo việc phải làm.

Muốn có tiền nhưng tối nào cũng dành hàng giờ lướt điện thoại thì đó mới chỉ là mong muốn. Muốn giỏi một nghề nhưng học được vài hôm đã nghỉ thì đó là hứng thú nhất thời. Muốn xây một kênh lâu dài nhưng đăng vài bài không có lượt xem đã bỏ thì khó gọi là kế hoạch.

Ngoài đời, rất ít thứ tự nhiên mà có.

Một người muốn tăng thu nhập phải học thêm, làm thêm hoặc tạo ra giá trị lớn hơn. Một người muốn khỏe phải thay đổi cách ăn uống và vận động. Một người muốn có sự nghiệp phải chấp nhận những giai đoạn bận rộn, áp lực và đôi khi là thất bại.

Không có gì sai khi bắt đầu nhỏ.

Mỗi ngày học một tiếng vẫn tốt hơn nói về việc học suốt cả tháng. Mỗi ngày tiết kiệm một khoản nhỏ vẫn tốt hơn đặt mục tiêu giàu rồi chẳng thay đổi cách tiêu tiền.

Đừng tự an ủi rằng “rồi sẽ có lúc”.

Thời gian không biến điều ước thành kết quả. Hành động mới làm được chuyện đó.

Nếu thật sự muốn thứ gì, hãy nhìn vào lịch sinh hoạt mỗi ngày. Tiền bạc, thời gian và công sức đang đi về đâu thì đó mới là nơi mục tiêu thật sự nằm.

Miệng nói muốn thành công nhưng cuộc sống không có hành động tương ứng, cuối cùng vẫn chỉ là một điều ước được nói đi nói lại.

Nỗi sợ đáng sợ nhất không phải là thất bại. Đáng sợ hơn là vì sợ thất bại nên chẳng bao giờ dám thử.Có người muốn nghỉ c...
20/08/2026

Nỗi sợ đáng sợ nhất không phải là thất bại. Đáng sợ hơn là vì sợ thất bại nên chẳng bao giờ dám thử.

Có người muốn nghỉ công việc hiện tại nhưng sợ không tìm được việc mới. Muốn kinh doanh nhưng sợ mất vốn. Muốn làm nội dung nhưng sợ người quen nhìn thấy. Muốn học một nghề mới nhưng nghĩ mình đã lớn tuổi, bắt đầu bây giờ liệu có kịp không.

Thế là cứ đứng yên.

Đứng yên một thời gian thì thấy an toàn. Nhưng đứng yên quá lâu, cuộc sống cũng bắt đầu đứng yên theo.

Không ai bước vào một việc mới mà chắc chắn mình sẽ thành công. Người bán hàng đầu tiên cũng từng có đơn đầu tiên. Người làm nội dung có lượt xem đầu tiên rất thấp. Người giỏi một nghề nào đó cũng từng có ngày đầu tiên làm chẳng ra gì.

Khác biệt nằm ở chỗ họ chịu cho bản thân cơ hội được vụng về.

Sợ là chuyện bình thường. Nhưng nếu sợ đến mức không dám làm thì nỗi sợ đã quyết định thay cuộc đời.

Muốn thay đổi, đôi khi không cần một kế hoạch quá lớn. Chỉ cần làm một việc mà lâu nay vẫn trì hoãn. Gọi một cuộc điện thoại. Nộp một hồ sơ. Bắt đầu học. Đăng bài đầu tiên. Thử bán sản phẩm đầu tiên.

Có thể thất bại.

Nhưng ít nhất, sau lần đó sẽ biết mình sai ở đâu để sửa.

Còn nếu không bắt đầu, vài năm nữa vẫn sẽ ngồi đó và tự hỏi: “Giá như ngày ấy mình thử.”

Có một kiểu người rất dễ mắc kẹt: việc gì cũng muốn làm, nhưng việc gì cũng chỉ làm được một đoạn. Thấy người khác thành...
19/08/2026

Có một kiểu người rất dễ mắc kẹt: việc gì cũng muốn làm, nhưng việc gì cũng chỉ làm được một đoạn. Thấy người khác thành công thì nóng ruột, bắt đầu một thứ mới. Được vài hôm khó khăn thì chán, lại chuyển sang hướng khác. Cứ như vậy vài năm, thứ tích lũy được nhiều nhất không phải tiền hay kinh nghiệm, mà là một danh sách dài những việc đã bỏ dở.

Đỉnh cao không dành cho người lúc nào cũng phải có động lực mới chịu làm. Có những ngày rất mệt, vẫn phải ngồi xuống làm. Có những lúc kết quả chẳng thay đổi, vẫn phải tiếp tục. Cũng có khi bỏ ra cả tháng mà chưa ai nhìn thấy sự tiến bộ. Đó mới là phần ít người chịu được.

Người đi xa không hẳn giỏi hơn ngay từ đầu. Họ chỉ chịu ở lại với một việc lâu hơn người khác.

Làm ăn cũng vậy. Học nghề cũng vậy. Xây dựng một kênh nội dung cũng vậy. Không thể hôm nay thấy người ta kiếm được tiền thì bắt đầu, tháng sau chưa có kết quả đã kết luận rằng mình không hợp.

Nếu đã chọn con đường đó, hãy làm cho ra làm. Có thể đi chậm, có thể sửa sai, có thể đổi cách. Nhưng đừng sống với tâm thế nửa muốn thành công, nửa muốn giữ sự thoải mái.

Muốn có kết quả khác người, trước hết phải chấp nhận làm những việc mà người khác không đủ kiên nhẫn để làm.

Nhiều người nghĩ khởi nghiệp cần nhất là gan.Dám bỏ việc. Dám vay tiền. Dám mở cửa hàng. Dám bước vào một thị trường chư...
19/08/2026

Nhiều người nghĩ khởi nghiệp cần nhất là gan.

Dám bỏ việc. Dám vay tiền. Dám mở cửa hàng. Dám bước vào một thị trường chưa biết mình sẽ thắng hay thua.

Điều đó đúng, nhưng chưa đủ.

Gan chỉ giúp một người bắt đầu.

Khi bắt đầu rồi mới thấy, kinh doanh không giống những câu chuyện thành công được kể trên mạng. Có tháng khách đông, có tháng ngồi cả ngày chẳng có đơn. Có lúc tưởng sản phẩm sắp thành công, vài tuần sau lại phải thay đổi toàn bộ.

Lúc ấy cần trí.

Phải biết nhìn số liệu, hiểu khách hàng, tính dòng tiền, biết sản phẩm nào nên giữ, sản phẩm nào nên bỏ. Không thể cứ dùng sự nhiệt tình để giải quyết những vấn đề cần tư duy.

Nhưng có trí vẫn chưa đủ.

Khởi nghiệp còn cần kỷ luật.

Một người có thể rất giỏi nhưng sáng làm, chiều nghỉ, hôm nay hào hứng, mai chán nản thì cũng khó đi đường dài. Kinh doanh lâu năm phần lớn không thắng nhờ những ngày quá xuất sắc, mà nhờ khả năng đều đặn làm những việc cần làm ngay cả khi không còn hứng thú.

Gan để bước vào.

Trí để không đi sai quá xa.

Kỷ luật để không bỏ cuộc giữa đường.

Và còn một thứ rất quan trọng: biết chấp nhận thực tế.

Không phải ý tưởng nào cũng đúng. Không phải sản phẩm nào cũng bán được. Không phải cố thêm là sẽ thành công.

Người khởi nghiệp trưởng thành không phải người chưa từng thất bại.

Mà là người sau mỗi lần thất bại, biết điều chỉnh đủ nhanh để tiếp tục đi.

Ai cũng từng sai.Sai trong công việc. Sai khi chọn người. Sai khi nói một câu khiến người khác tổn thương. Sai vì nóng g...
19/08/2026

Ai cũng từng sai.

Sai trong công việc. Sai khi chọn người. Sai khi nói một câu khiến người khác tổn thương. Sai vì nóng giận. Sai vì quá tin tưởng. Cũng có những cái sai phải mất vài năm mới đủ bình tĩnh để nhìn lại.

Điều khó không phải là mắc lỗi.

Điều khó là thừa nhận: “Chuyện này, tôi sai.”

Nhiều người biết mình sai nhưng vẫn cố cãi. Không phải vì họ không hiểu, mà vì cái tôi không cho phép họ nhận thua. Họ sợ một lời xin lỗi khiến mình yếu đi, sợ người khác đánh giá, sợ mất vị thế.

Nhưng thật ra, người dám nhận sai thường mạnh hơn người luôn tìm cách chứng minh mình đúng.

Nhận sai là dũng khí vì phải đối diện với chính mình.

Dám xin lỗi là bản lĩnh vì phải hạ cái tôi xuống.

Nhưng sửa sai mới là trưởng thành.

Bởi xin lỗi mà ngày hôm sau vẫn làm y như cũ thì lời xin lỗi cũng chẳng có nhiều ý nghĩa. Biết mình từng chọn sai mà vẫn tiếp tục đi theo con đường ấy thì đó không còn là thiếu kinh nghiệm, mà là cố chấp.

Trưởng thành không phải là sống một đời không mắc lỗi.

Trưởng thành là sau mỗi lần vấp ngã, biết nhìn lại mình đã sai ở đâu, vì sao sai và lần sau phải làm khác đi thế nào.

Có những người càng lớn tuổi càng khó thay đổi.

Cũng có người càng trải qua nhiều chuyện càng biết khiêm nhường.

Khoảng cách ấy không nằm ở tuổi tác.

Nó nằm ở khả năng nhìn nhận chính mình.

Lúc có tiền, điện thoại thường rất nhiều cuộc gọi.Bạn bè rủ đi ăn, đối tác mời cà phê, người quen lâu ngày bỗng hỏi thăm...
19/08/2026

Lúc có tiền, điện thoại thường rất nhiều cuộc gọi.

Bạn bè rủ đi ăn, đối tác mời cà phê, người quen lâu ngày bỗng hỏi thăm. Có những mối quan hệ tưởng như rất thân, tưởng rằng lúc nào cần cũng có người bên cạnh.

Nhưng rồi một ngày công việc thất bại.

Thu nhập giảm. Nợ nần xuất hiện. Không còn những bữa ăn sang, không còn những cuộc vui đều đặn. Lúc ấy mới thấy danh sách người bên cạnh ngắn đi rất nhanh.

Có người trước đây ngày nào cũng nhắn tin, giờ gọi chẳng nghe. Có người từng nói “có chuyện cứ tìm”, đến lúc thật sự cần thì một lý do cũng khó tìm.

Nhưng cũng có những người chẳng nói gì nhiều.

Họ chỉ hỏi: “Dạo này ổn không?”

Một người bạn có thể không đủ tiền giúp mình trả hết món nợ, nhưng họ sẵn sàng ngồi nghe mình kể chuyện. Có người chẳng giải quyết được vấn đề, nhưng vẫn xuất hiện đúng lúc mình cần một người bên cạnh.

Những người như vậy đáng quý hơn rất nhiều những mối quan hệ chỉ tồn tại khi mọi thứ thuận lợi.

Nghèo không đáng sợ bằng việc đến lúc nghèo mới nhận ra mình chẳng có ai thật lòng.

Khó khăn giống như một cái sàng.

Nó không tạo ra người tốt hay người xấu.

Nó chỉ giúp mình nhìn rõ ai ở lại vì quý mình, ai ở lại vì những thứ mình từng có.

Vì thế, đừng quá buồn khi một vài người rời đi lúc mình khó khăn.

Đôi khi họ rời đi chính là lúc mình biết ai thực sự đáng để giữ lại.

Nhiều mối quan hệ bắt đầu rất đẹp.Hai người hợp nhau vì cùng chí hướng. Một nhóm người cùng làm ăn vì nhìn thấy cơ hội. ...
19/08/2026

Nhiều mối quan hệ bắt đầu rất đẹp.

Hai người hợp nhau vì cùng chí hướng. Một nhóm người cùng làm ăn vì nhìn thấy cơ hội. Bạn bè cùng nhau góp vốn, cùng nhau mở một cửa hàng, cùng nhau làm một dự án. Lúc chưa có tiền, mọi thứ thường khá đơn giản.

Nhưng đến khi tiền bắt đầu xuất hiện, mọi chuyện có thể khác.

Ai làm nhiều hơn? Ai được nhiều hơn? Phần của ai lớn hơn? Khoản này tính thế nào? Chi phí kia ai chịu? Ban đầu chỉ là vài câu hỏi nhỏ, sau đó có thể thành nghi ngờ, rồi thành trách móc.

Thật ra lợi ích không xấu. Ai đi làm cũng cần thu nhập. Ai kinh doanh cũng cần lợi nhuận. Người bỏ công sức thì muốn được ghi nhận là chuyện bình thường.

Vấn đề nằm ở chỗ lợi ích không được phân định rõ ràng.

Có những người mất bạn không phải vì vài chục triệu, mà vì ngay từ đầu đã không nói rõ chuyện tiền bạc. Ngại nói thì cứ ngại. Đến khi xảy ra chuyện, người này nghĩ một kiểu, người kia hiểu một kiểu.

Làm ăn với người thân cũng vậy. Càng thân càng cần rõ ràng. Càng quý nhau càng nên sòng phẳng.

Bởi tiền không nhất thiết làm con người thay đổi.

Nhiều khi chính cách con người xử lý tiền mới cho thấy họ vốn là người thế nào.

Quan hệ bền không phải vì không có lợi ích.

Mà vì khi lợi ích xuất hiện, hai bên vẫn giữ được sự công bằng và tử tế với nhau.

Address

HA1-159 Vinhomes Ocean Park, Đa Tốn, Gia Lâm, Vietnam
Hanoi
10000

Telephone

+84819998119

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Topmax Academy posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Topmax Academy:

Shortcuts

Share