27/07/2026
ĐỪNG ĐỂ ĐẾN MỘT NGÀY PHẢI OÁN HẬN CHÍNH MÌNH
Một buổi chiều nọ, trên đường vào làng khất thực, một vị Sa Môn đi ngang qua nghĩa địa hoang vắng.
Giữa không gian tĩnh lặng, Ngài chợt nhìn thấy một con quỷ đói thân hình gầy guộc như cành củi khô, bụng phình to, gương mặt hốc hác đầy đau khổ. Trong tay nó cầm một cây gậy, liên tục quất mạnh vào một bộ xương khô nằm trên mặt đất. Mỗi nhát gậy đều chứa đầy sự oán giận và căm hờn.
Vị Sa Môn dừng bước, từ tốn hỏi:
– Này chúng sinh, bộ xương kia đã vô tri vô giác, vì sao ngươi lại đánh nó dữ dội đến vậy?
Con quỷ dừng tay, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn vị Sa Môn rồi nghẹn ngào đáp:
– Bạch Ngài! Bộ xương ấy chính là thân xác của con khi còn sống.
Thuở làm người, con tham lam, ích kỷ, chỉ biết vun vén cho bản thân. Vì danh lợi mà lừa dối, làm tổn thương biết bao người. Con không tin nhân quả, cũng chẳng biết gieo phước tích đức.
Nay mạng chung, con phải đọa làm quỷ đói, ngày đêm chịu đói khát, cô độc và thống khổ. Mỗi lần nhìn thấy bộ xương cũ, con lại nhớ đến những lỗi lầm của mình, càng nghĩ càng oán hận, nên chỉ muốn đánh cho hả giận.
Vị Sa Môn lặng yên giây lát rồi ôn tồn nói:
– Ngươi đánh bộ xương ấy thì có ích gì? Nó chỉ là phần thân đã mục nát theo thời gian.
Điều đưa ngươi đến cảnh giới hôm nay không phải là bộ xương kia, mà chính là những ý nghĩ, lời nói và việc làm bất thiện của ngươi khi còn sống.
Quả khổ hôm nay được sinh ra từ nhân xấu của ngày hôm qua.
Nếu ngươi vẫn tiếp tục nuôi dưỡng oán hận, sân si và trách móc, thì chỉ đang tạo thêm nhân khổ cho chính mình.
Muốn thoát khỏi đau khổ, không phải đánh vào quá khứ, mà phải chuyển hóa tâm mình trong hiện tại.
Hãy biết chân thành sám hối, khởi lòng từ bi, tin sâu nhân quả, siêng làm các việc lành, niệm danh hiệu Đức Phật với tâm thanh tịnh.
Khi tâm đổi thay, nghiệp cũng dần chuyển hóa, con đường giải thoát mới thật sự mở ra.
Nghe xong, con quỷ bàng hoàng tỉnh ngộ.
Cây gậy trên tay rơi xuống đất.
Nó lặng lẽ nhìn bộ xương khô, rồi nhìn lại chính mình. Những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên gương mặt tiều tụy.
Lần đầu tiên sau biết bao năm chìm trong khổ đau, nó hiểu rằng kẻ khiến mình đau khổ nhất không phải ai khác, mà chính là nghiệp do mình tạo.
Từ đó, con quỷ chí thành sám hối, chắp tay đảnh lễ vị Sa Môn, nhất tâm niệm danh hiệu Đức Phật, phát nguyện từ bỏ điều ác, nuôi lớn tâm thiện và lòng từ bi.
Nhờ tâm thành sám hối cùng công đức niệm Phật, nghiệp chướng dần được chuyển hóa. Đến khi nhân duyên đầy đủ, con quỷ xả bỏ thân ngạ quỷ và được tái sinh vào cõi trời.
Lời nhắn gửi:
Con người thường trách hoàn cảnh, trách người khác, thậm chí oán trách số phận, nhưng ít khi quay lại nhìn chính những nhân mình đã gieo.
Mọi kết quả đều bắt nguồn từ nguyên nhân. Muốn thay đổi cuộc đời, trước hết phải thay đổi tâm mình.
Khi còn đủ phước duyên được làm người, xin hãy sống lương thiện, biết yêu thương, biết giúp đỡ người khác, tránh gây tổn hại dù chỉ bằng một lời nói hay một hành động nhỏ.
Mỗi ngày biết tu sửa bản thân, giữ gìn giới hạnh, tích lũy từng việc thiện và tin sâu nhân quả, thì tương lai sẽ dần chuyển sáng.
Đừng đợi đến khi chỉ còn một bộ xương khô mới hối tiếc về những tháng năm đã sống.
Biên soạn: Cư sĩ Long Khả Nam