Beest Tin 247

Beest Tin 247 Nơi chứa chấp những "con mọt" phim Hàn
(1)

Bữa cơm gia đình tưởng chừng yên ả bỗng hóa địa ngục chỉ vì một câu nói. Em chồng đặt đũa xuống, lạnh lùng tuyên bố: “6 ...
31/12/2025

Bữa cơm gia đình tưởng chừng yên ả bỗng hóa địa ngục chỉ vì một câu nói. Em chồng đặt đũa xuống, lạnh lùng tuyên bố: “6 tỷ tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ, con lấy hết.” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì người chồng hiền lành, nhẫn nhịn suốt bao năm bất ngờ đứng bật dậy, lật tung cả mâm cơm. Bát đĩa vỡ tan, không khí đông cứng. Và đó chỉ mới là khởi đầu cho một sự thật khiến cả nhà sụp đổ…Bữa cơm tối hôm đó vốn giống hệt hàng trăm bữa cơm khác trong căn nhà ba gian cũ kỹ. Trời chập choạng, mùi canh chua cá lóc bốc lên, tiếng quạt trần kẽo kẹt. Tôi đặt bát xuống, liếc nhìn chồng—anh vẫn như mọi ngày, lặng lẽ gắp thức ăn cho bố mẹ, tránh ánh mắt em trai mình. Sự yên ả ấy kéo dài đúng đến khoảnh khắc em chồng đặt đũa xuống, tiếng sứ chạm bàn khô khốc.

“Con nói thẳng,” cậu ta lạnh lùng, giọng không cao không thấp, “sáu tỷ tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ, con lấy hết.”

Cả bàn ăn đông cứng. Bố tôi ngẩng lên, đôi tay run run. Mẹ sững lại, thìa canh dừng giữa không trung. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì người đàn ông hiền lành, nhẫn nhịn suốt bao năm—chồng tôi—bất ngờ đứng bật dậy. Một tiếng “rầm” nặng nề vang lên khi anh lật tung cả mâm cơm.

Bát đĩa vỡ tan. Nước canh loang lổ trên nền gạch. Không khí như bị ai đó rút cạn.

“Cậu nói lại xem?” anh gằn giọng, mắt đỏ ngầu. Tôi chưa từng thấy anh như vậy—không phải người đàn ông hay cười nhẫn nhịn tôi quen.

Em chồng khoanh tay, cười nhạt. “Nói rồi. Đất đứng tên bố mẹ, nhưng con là người chăm lo giấy tờ, chạy vạy. Công con bỏ ra, con lấy.”

“Còn anh cả? Còn dâu con? Còn bao năm tiền thuốc thang, sửa nhà?” Mẹ tôi bật khóc. Bố cúi đầu, im lặng đến đáng sợ.

Tôi kéo tay chồng, thì thầm: “Bình tĩnh.” Nhưng anh gạt ra. “Bao năm nay anh im lặng vì nghĩ gia đình là trên hết. Nhưng cậu coi đó là yếu đuối à?”

Em chồng nhún vai. “Thời buổi này, nói chuyện bằng tiền.”

Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng. Bố tôi bỗng đứng dậy, giọng khàn đi: “Đủ rồi. Chuyện này để bố mẹ tính.”

Nhưng tôi nhìn thấy trong mắt ông một nỗi sợ. Sợ gia đình tan nát. Sợ sự thật bị phơi bày.

Đêm đó, tôi không ngủ. Chồng tôi ngồi ngoài hiên, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Anh nói nhỏ, như tự nói với mình: “Nếu họ đã chọn tiền, thì anh cũng không thể giả vờ nữa.”

Tôi không ngờ, câu nói ấy mở ra một chuỗi sự thật mà đến cuối cùng, không ai trong căn nhà này còn nguyên vẹn như trước...Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Nửa đêm, tôi giả vờ ngủ khi nghe tiếng cửa khẽ mở. Bước chân quen thuộc của chồng rẽ sang căn phòng bên cạnh — phòng em ...
30/12/2025

Nửa đêm, tôi giả vờ ngủ khi nghe tiếng cửa khẽ mở. Bước chân quen thuộc của chồng rẽ sang căn phòng bên cạnh — phòng em gái tôi. Tim tôi thắt lại. Tôi đứng chết lặng khi chứng kiến một cảnh tượng không ngờ...Nửa đêm, tôi giả vờ ngủ khi nghe tiếng cửa khẽ mở. Tiếng bản lề quen thuộc kêu rất nhẹ, thứ âm thanh mà suốt bảy năm hôn nhân tôi có thể nhận ra ngay cả trong mơ. Bước chân của chồng tôi chậm rãi, cẩn thận, không hướng về phía phòng tắm như mọi khi mà rẽ sang căn phòng bên cạnh — phòng của em gái tôi. Tim tôi thắt lại, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực.

Tôi nằm im, mắt nhắm nhưng tai căng ra từng nhịp thở. Cánh cửa phòng em gái khép lại. Một khoảng lặng kéo dài đến mức tôi nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc. Tôi ngồi bật dậy. Chân tay run rẩy, đầu óc trống rỗng nhưng có một sức đẩy nào đó khiến tôi đứng lên, bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa phòng em gái không khóa. Tôi đẩy nhẹ. Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên hai bóng người. Chồng tôi đứng sát mép giường, còn em gái tôi ngồi co người, mắt đỏ hoe. Không có cảnh ôm ấp trần trụi như tôi từng sợ, nhưng chính sự “chưa kịp xảy ra” ấy lại khiến tôi đau hơn.

“Chị… em…” em gái tôi lắp bắp, đứng bật dậy.

Chồng tôi quay lại. Gương mặt anh tái đi, môi mím chặt. Anh không nói gì, cũng không vội biện minh. Sự im lặng của anh như một cái tát.

“Tại sao?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc. Tôi không biết mình hỏi ai — anh, hay em gái, hay chính bản thân tôi.

Không ai trả lời. Tôi bước lùi lại, đóng cửa phòng mình, khóa trái. Đêm đó tôi không khóc. Tôi ngồi tựa lưng vào cửa, nhớ lại từng chi tiết nhỏ trong những tháng gần đây: những lần anh về muộn bất thường, ánh mắt né tránh, những tin nhắn anh xóa vội khi tôi bước đến. Cả việc em gái tôi đột ngột chuyển đến sống cùng chúng tôi sau khi thất nghiệp.

Tôi cứ nghĩ đó chỉ là mệt mỏi, là áp lực tiền bạc. Tôi chưa từng nghĩ phản bội lại ở ngay trong nhà mình.

Gần sáng, tôi nhận được tin nhắn từ chồng: “Anh xin lỗi. Chuyện không như em nghĩ. Cho anh nói chuyện.”

Tôi nhìn dòng chữ mà tay lạnh ngắt. Có những chuyện, dù chưa thành hình, nhưng chỉ cần một bước chân rẽ sai hướng cũng đủ phá nát cả cuộc đời. Tôi biết, từ khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại, hôn nhân của tôi đã đứng trước bờ vực mà tôi chưa sẵn sàng đối diện.

Và đó mới chỉ là khởi đầu...Quý độc giả xem thêm tại bình luận...

28/12/2025

Y tá đã hôn trộm một tỷ phú đang trong tình trạng th;ực v;ật vì cô nghĩ ông sẽ không tỉnh lại, nhưng bất ngờ ông lại ôm cô…Trong căn phòng bệnh vắng lặng, nơi tiếng máy đo nhịp tim đều đặn vang lên như một điệp khúc buồn tẻ, Yến – một nữ y tá trẻ – chưa bao giờ nghĩ rằng một phút bốc đồng của mình sẽ thay đổi cả cuộc đời. Một nụ hôn tưởng chừng vô nghĩa, đặt lên môi một người đàn ông bất động suốt hai năm trời, lại kéo cô vào vòng xoáy định mệnh khó ngờ…
Yến 26 tuổi, là y tá khoa hồi sức đặc biệt của một bệnh viện tư nhân lớn. Hằng ngày, công việc của cô xoay quanh việc kiểm tra máy móc, thay băng gạc, lau rửa cho bệnh nhân, và hơn cả là trông coi một người đàn ông đặc biệt – ông Trần Gia Khánh, một tỷ phú bất động sản nổi tiếng từng xuất hiện đầy rẫy trên báo chí, nhưng giờ chỉ còn là thân xác nằm im trên giường bệnh. Ông bị tai nạn giao thông, rơi vào tình trạng thực vật đã hơn hai năm.
Đối với đa số nhân viên bệnh viện, ông Khánh chỉ còn là “một ca chăm sóc dài hạn” – một cơ thể sống nhờ vào dinh dưỡng và máy thở, không khác gì món đồ đặt trong phòng. Nhưng với Yến, không hiểu sao, mỗi lần chăm sóc cho ông, cô lại thấy trong lòng dâng lên sự thương cảm kỳ lạ. Thỉnh thoảng, cô bắt gặp ánh nắng chiều chiếu lên gương mặt người đàn ông đó, làm hiện rõ những đường nét từng uy nghiêm, khiến cô chợt nghĩ: “Nếu ông ấy còn tỉnh, hẳn đã là một người đàn ông rất cuốn hút.”
Ngày hôm ấy, Yến trực đêm. Ngoài hành lang chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt. Cô bước vào phòng bệnh nhân, ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ thay bình truyền dịch. Trong thoáng chốc, một ý nghĩ điên rồ vụt qua đầu: “Ông ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại… Một nụ hôn… có sao đâu…”
Tim Yến đập thình thịch. Cô vừa sợ vừa thấy buồn cười với chính mình. Nhưng không hiểu vì lý do gì, có lẽ do những tháng ngày chăm sóc, do sự cô đơn của nghề nghiệp, hoặc do hình ảnh người đàn ông ấy in sâu trong trí óc, cô cúi xuống, khẽ chạm môi mình vào môi ông.
Chỉ một giây thôi.
Ngay khoảnh khắc Yến định lùi lại, một điều kinh hoàng xảy ra. Bàn tay tưởng chừng bất động kia bất ngờ cử động. Rồi… một lực siết nhẹ ôm lấy vai cô.
Yến chết lặng.
Người đàn ông mà cả bệnh viện đều cho rằng không còn ý thức, lại bất ngờ mở mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.
“Cô… là ai?” – Giọng nói khàn đặc vang lên, mơ hồ nhưng rõ ràng đến mức Yến thấy cả cơ thể mình run rẩy.
Đêm hôm ấy, trong căn phòng bệnh vắng lặng, Yến nhận ra: cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn bình yên nữa....Quý độc giả xem thêm tại bình luận

25/12/2025

Sáng nào chồng cũng lôi tôi ra đ/ánh vì không biết đẻ con trai... Cho đến 1 hôm, tôi ngất ngay giữa sân vì quá đau, anh ta đưa tôi đến bệnh viện và giả vờ như tôi bị ngã xuống cầu thang. Nhưng ai ngờ khi bác sĩ đưa kết quả cho anh ấy thì tấm phim khiến anh ta chết lặng...Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời còn chưa kịp hong khô sương trên sân gạch, tôi đã bị lôi ra giữa sân. Chồng tôi đứng đó, tay cầm khúc tre, ánh mắt lạnh tanh. Lý do chỉ có một: tôi không biết đẻ con trai. Ba lần mang thai, ba lần sinh con gái. Với anh ta, đó là tội không thể tha thứ.
Những trận đòn diễn ra đều đặn như một thói quen buổi sáng. Hàng xóm nghe tiếng, nhưng chỉ khép cửa. Ở làng này, chuyện “vợ không đẻ được con trai thì bị dạy dỗ” chẳng còn xa lạ. Tôi cắn răng chịu đựng, nghĩ rằng rồi anh ta sẽ chán, hoặc ông trời sẽ thương.
Nhưng sáng hôm đó, mọi thứ vượt quá sức tôi. Khúc tre giáng xuống liên tiếp, đầu tôi ong lên, mắt tối sầm. Tôi nghe tiếng con gái út khóc thét từ trong nhà, rồi mọi thứ chìm vào im lặng.
Khi tỉnh lại, tôi nằm trên băng ca, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Chồng tôi đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng giả tạo. Anh ta nói với bác sĩ rằng tôi bị trượt chân ngã cầu thang. Tôi muốn mở miệng phản bác, nhưng cổ họng đau rát, đầu quay cuồng.
Bác sĩ chỉ gật đầu, cho tôi đi chụp chiếu vì nghi ngờ chấn thương nặng. Tôi bị đẩy vào phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo. Trong đầu tôi khi đó chỉ có một suy nghĩ: nếu lần này tôi chết, các con tôi sẽ ra sao?
Một lúc sau, bác sĩ gọi chồng tôi vào phòng tư vấn. Tôi nằm ngoài, qua khe cửa kính mờ vẫn thấy được dáng anh ta. Ban đầu, anh ta khoanh tay, vẻ bực bội vì phải chờ. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi thấy lưng anh ta cứng đờ.
Bác sĩ đặt tấm phim lên bàn, chỉ vào một vùng rõ nét. Tôi không nghe được họ nói gì, chỉ thấy tay chồng tôi run lên. Khuôn mặt vốn hung hăng tái mét, môi mím chặt. Anh ta lắc đầu liên tục, như không tin vào mắt mình.
Cánh cửa mở ra. Chồng tôi bước ra ngoài, ánh mắt nhìn tôi khác hẳn. Không còn giận dữ, không còn khinh miệt, mà là một thứ gì đó pha trộn giữa sợ hãi và bàng hoàng.
Tôi không biết trên tấm phim đó là gì. Nhưng tôi biết, từ giây phút ấy, số phận của tôi và anh ta bắt đầu rẽ sang một hướng khác – một hướng mà chính anh ta cũng không ngờ tới... Quý độc giả xem thêm tại bình luận

25/12/2025

Khi tôi mang t;/hai 8 tháng, chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi lạnh lùng nói, “Đứa bé này không phải con tôi!” Tôi van xin, “Làm ơn, hãy nghĩ đến con!” Nhưng anh ấy chỉ cười lớn và đẩy tôi ra. Chỉ vài giờ sau đó, người chồng bàng hoàng nhận được cuộc gọi...Tôi mang thai tám tháng. Bụng đã nặng, lưng đau âm ỉ, mỗi bước đi đều phải thận trọng. Đêm hôm đó, chồng tôi—Hùng—bảo cần nói chuyện riêng. Anh không nhìn tôi khi nói, giọng khô khốc, lạnh đến lạ. Tôi theo anh lên tầng thượng chung cư, nơi gió thốc mạnh và ánh đèn thành phố loang lổ như những vết cắt.
“Đứa bé này không phải con tôi!” Hùng nói, thẳng thừng, không một giây do dự.
Tôi chết lặng. Tim đập mạnh đến mức tưởng chừng vỡ ra. Tôi níu tay anh, giọng run rẩy: “Anh nói gì vậy? Em chưa từng làm điều gì có lỗi. Làm ơn, hãy nghĩ đến con!”
Hùng cười lớn. Nụ cười méo mó và xa lạ. “Cô nghĩ tôi ngu à? Cô tưởng tôi không biết gì sao?”
Tôi không hiểu anh đang nói gì. Tôi chỉ biết mình đang sợ. Gió lạnh quất vào mặt, chân tôi run lên. Tôi lùi lại một bước, nhưng Hùng tiến tới. Ánh mắt anh trống rỗng, như thể tôi chỉ là một vật cản cần dọn đi.
“Anh làm ơn bình tĩnh,” tôi khóc, “con sắp sinh rồi…”
Anh không trả lời. Chỉ một cú đẩy mạnh. Tôi mất thăng bằng, mọi thứ quay cuồng. Cảm giác rơi tự do nuốt chửng tôi, kèm theo tiếng gió rít bên tai và một nỗi đau xé toạc.
Hùng đứng chết trân trên tầng thượng. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá dại dột. Anh run rẩy nhìn xuống khoảng không tối đen. Tiếng còi xe cứu thương vang lên đâu đó, mơ hồ như từ một thế giới khác.
Vài giờ sau, khi Hùng đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách, điện thoại đổ chuông. Số lạ. Anh bắt máy, giọng khàn đặc.
“Anh là chồng của chị Lan?” Một giọng đàn ông nghiêm nghị vang lên. “Chúng tôi gọi từ bệnh viện.”
Hùng đứng bật dậy. “Vợ tôi… vợ tôi sao rồi?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Chị ấy đang trong phòng cấp cứu. Nhưng còn một chuyện… anh cần đến ngay. Có liên quan đến kết quả xét nghiệm huyết thống trước đây của anh.”
Tay Hùng buông rơi điện thoại. Trong đầu anh xoáy lên một câu hỏi duy nhất: huyết thống… là sao?... Quý độc giả xem thêm tại bình luận

25/12/2025

Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà không quên dặn bố chồng ở nhà “chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận”. Tôi nghĩ mọi thứ chỉ đơn giản là cơm nước, thuốc thang. Nhưng từng ngày trôi qua, những hành động nhỏ của bố chồng khiến tôi dần thấy bất an. Ánh mắt, lời nói, và một việc ông làm mỗi đêm khiến tôi không dám kể với ai. Đến khi mẹ chồng quay về, chỉ một chi tiết trong phòng tôi đã khiến bà phát hoảng… và sự thật phía sau còn kinh khủng hơn tôi tưởng...Ngày mẹ chồng xách vali đi du lịch dài ngày, bà còn đứng ở cửa dặn với theo: “Ông ở nhà nhớ chăm sóc con dâu đang ở cữ cho cẩn thận nhé.” Tôi cười trừ, nghĩ bụng chắc cũng chỉ là cơm nước, nhắc uống thuốc, trông chừng tôi lúc đêm vì sinh mổ còn yếu. Bố chồng vốn ít nói, dáng người gầy, lúc nào cũng đeo cặp kính dày. Tôi không hề nghĩ sẽ có điều gì vượt quá giới hạn.
Những ngày đầu, mọi việc đúng như tôi tưởng. Ông nấu cháo, sắc lá xông, nhắc tôi uống thuốc đúng giờ. Nhưng từ ngày thứ ba, tôi bắt đầu nhận ra vài điều lạ. Ánh mắt ông thường dừng lại lâu hơn cần thiết. Khi đưa bát cháo, tay ông chạm nhẹ vào tay tôi, dù không cần. Tôi tự trấn an rằng mình nhạy cảm sau sinh, tâm lý bất ổn nên suy diễn.
Đến buổi tối, mọi thứ bắt đầu khiến tôi bất an thật sự. Căn nhà chỉ có ba người: tôi, con và bố chồng. Chồng tôi đi làm xa, vài tháng mới về. Mỗi đêm, khoảng gần mười giờ, khi tôi vừa ru con ngủ, cửa phòng tôi lại khẽ mở. Bố chồng bước vào, nói giọng rất nhỏ: “Bố vào xem cháu ngủ có yên không.” Ông đứng đó lâu hơn mức bình thường, mắt nhìn khắp phòng, rồi mới quay ra.
Đêm thứ hai, thứ ba, việc ấy lặp lại. Tôi bắt đầu khóa cửa. Nhưng đến nửa đêm, tôi nghe tiếng lạch cạch. Cửa không mở được, nhưng tay nắm khẽ rung lên, như có ai đó thử vặn. Tôi nằm im, tim đập thình thịch, con ngủ ngoan trong vòng tay tôi. Sáng hôm sau, bố chồng vẫn bình thản như không có gì xảy ra.
Điều khiến tôi thực sự hoảng sợ là đêm thứ sáu. Tôi quên khóa cửa. Khi mở mắt ra, tôi thấy ông đứng rất gần giường, tay cầm chiếc điện thoại bật sáng. Thấy tôi cựa mình, ông giật mình, vội nói: “À… bố soi đèn xem con có sốt không.” Rồi ông quay đi nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.
Từ hôm đó, tôi không dám ngủ sâu. Tôi để ý thấy ông thường xuyên giặt ga giường cho tôi, dù tôi không nhờ. Một cảm giác ghê sợ dâng lên, nhưng tôi không dám kể với ai. Tôi sợ mình bị cho là nghĩ bậy về người lớn tuổi, sợ gia đình tan nát.
Cho đến ngày mẹ chồng trở về. Bà vừa bước vào phòng tôi đã khựng lại. Ánh mắt bà dán chặt vào một chi tiết nhỏ trên tủ đầu giường, sắc mặt tái đi. Bà quay sang nhìn bố chồng, giọng run run: “Cái này… sao lại ở đây?”
Và tôi biết, cơn ác mộng của mình chưa dừng lại... Quý độc giả xem thêm tại bình luận

24/12/2025

Tôi sinh ra đã mang số vượng phu, lấy ai người đó phất lên như diều gặp gió. Vậy mà đến lượt chồng tôi, anh ta lại chán sống trong nhung lụa. “Cuộc đời thuận buồm xuôi gió thế này chán lắm. Anh muốn ly hôn, tự mình phấn đấu, không muốn bị mang tiếng ăn bám vợ.” Tôi cười, ký đơn ngay trong đêm. Gọi điện cho mẹ, tôi chỉ nói đúng một câu: “Mẹ à, con ly hôn rồi… nhưng vận mệnh thật sự của anh ta, con chưa nói cho anh ta biết.”....Tôi sinh ra đã mang số vượng phu. Không phải kiểu mê tín mù quáng, mà là thực tế: từ người yêu cũ, bạn trai cũ, đến chồng tôi, ai gắn bó với tôi một thời gian, sự nghiệp đều đi lên thấy rõ.
Người ta bảo tôi mát tay chọn chồng.
Còn tôi biết, tôi mát tay nâng người.
Chồng tôi – Hoàng – trước khi cưới chỉ là nhân viên kinh doanh tầm trung. Lương đủ sống, không dư dả. Sau khi cưới tôi, mọi thứ thay đổi nhanh đến mức chính anh cũng bất ngờ.
Ba tôi hỗ trợ vốn, mẹ tôi chỉ đường quan hệ, còn tôi đứng sau xử lý những rắc rối mà anh không bao giờ nhìn thấy. Ba năm sau cưới, Hoàng có công ty riêng, nhà riêng, xe riêng, danh xưng “doanh nhân trẻ thành đạt”.
Tôi chưa từng kể công.
Cho đến một tối, anh nói với tôi bằng giọng rất bình thản:
“Cuộc đời thuận buồm xuôi gió thế này… chán lắm.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh muốn ly hôn. Anh muốn tự mình phấn đấu. Không muốn bị mang tiếng ăn bám vợ.”
Căn nhà rộng, đèn vàng ấm, ly rượu vang trên tay anh – tất cả đều là thứ anh đang chán ghét.
Tôi nhìn Hoàng rất lâu.
Không níu kéo.
Không giải thích.
Cũng không nói cho anh biết rằng: những “thuận buồm xuôi gió” kia chưa bao giờ là ngẫu nhiên.
Tôi cười.
“Ký đơn đi.”
Anh sững người. Có lẽ Hoàng chờ một màn nước mắt, trách móc, hay ít nhất là một cuộc cãi vã.
Nhưng tôi ký đơn ngay trong đêm.
Trước khi đi ngủ, tôi gọi cho mẹ.
Chỉ nói đúng một câu:
“Mẹ à, con ly hôn rồi… nhưng vận mệnh thật sự của anh ta, con chưa nói cho anh ta biết.”
Bên kia đầu dây, mẹ tôi im lặng rất lâu.
Rồi bà chỉ hỏi:
“Con chắc chưa?”
Tôi trả lời:
“Con rất chắc.”
Đêm đó, Hoàng ngủ ngon.
Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Tôi biết, phần đời mà anh gọi là “tự mình phấn đấu”…
mới chỉ vừa bắt đầu.
Và nó sẽ không dễ chịu như anh tưởng....Quý đọc giả xem thêm tại bình luận

24/12/2025

Ngày cưới lẽ ra là ngày hạnh phúc nhất đời người, nhưng với cô dâu ấy, đó lại là cơn ác mộng không ai dám tin. Mẹ chồng cầm tông đơ, thẳng tay c/ạo tr/ọc mái tóc con dâu trước mặt họ hàng, rồi lạnh lùng đuổi cô vào chùa như một kẻ có tội. Ai cũng nghĩ cuộc đời cô đã chấm hết. Nhưng không ai ngờ, chỉ sau 10 ngày ở nơi cửa Phật, những việc cô âm thầm làm đã khiến người con trai quay về, quỳ sụp trước mẹ mình… và sự thật phía sau còn gây s/ố/c hơn nữa....Ngày cưới lẽ ra là ngày hạnh phúc nhất đời người. Với Linh, cô đã từng tin như vậy. Bộ áo dài đỏ thêu rồng phượng còn thơm mùi vải mới, gương mặt cô rạng rỡ dù trong lòng vẫn thấp thỏm. Linh biết mẹ chồng không ưa mình, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ bà có thể làm ra chuyện kinh khủng đến thế.
Buổi lễ vừa xong, khách khứa còn chưa kịp đứng dậy chúc mừng thì mẹ chồng cô – bà Hạnh – bất ngờ bước lên sân khấu. Trên tay bà là một chiếc tông đơ điện. Cả hội trường xôn xao.
“Con dâu nhà này không xứng đội tóc dài!” – bà Hạnh gằn giọng, ánh mắt lạnh như băng.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, Linh đã bị kéo giật về phía trước. Tông đơ rít lên giữa tiếng la hét hoảng loạn. Từng mảng tóc rơi xuống áo dài đỏ thắm. Cô sững sờ, nước mắt trào ra nhưng không thốt nổi lời nào. Chú rể – Tuấn – đứng chết lặng, không dám can ngăn mẹ mình.
“Loại đàn bà lừa dối, bước chân vào nhà này chỉ mang nhục nhã!” – bà Hạnh quát lớn trước mặt họ hàng hai bên.
Sau khi cạo trọc đầu con dâu, bà thẳng tay ném chiếc túi nhỏ vào người Linh. “Đi! Từ nay mày không còn là người nhà tao. Lên chùa mà sám hối!”
Không một lời giải thích. Không một cơ hội biện minh. Linh bị đuổi ra khỏi hội trường như một kẻ có tội. Mọi ánh mắt đổ dồn theo cô – thương hại, tò mò, khinh miệt – đủ cả.
Ngày hôm đó, người ta bàn tán khắp nơi: “Con dâu bị cạo đầu ngay ngày cưới, chắc chắn làm chuyện tày đình!” Có người nói Linh từng có quá khứ không sạch sẽ, người khác bảo cô lừa tiền nhà chồng. Không ai biết sự thật. Ngay cả Linh cũng không hiểu vì sao mình bị đối xử tàn nhẫn đến vậy.
Cô lặng lẽ lên chùa ở ngoại ô thành phố, đầu trọc lốc, lòng trống rỗng. Ai cũng nghĩ cuộc đời cô coi như chấm hết. Một cô gái bị ruồng bỏ ngay ngày cưới, danh dự bị chà đạp trước hàng trăm người.
Nhưng không ai biết rằng, trong 10 ngày ở nơi cửa Phật, Linh đã âm thầm làm một việc mà chính cô cũng không ngờ sẽ thay đổi tất cả. Và người đầu tiên phải trả giá cho sự im lặng đó… lại chính là người chồng đã quay lưng với cô.... Quý độc giả xem thêm tại bình luận ...

24/12/2025

Khi anh Minh trở về nhà sau chuyến công tác sớm hơn dự kiến, anh không bao giờ ngờ được rằng con gái mình lại phải ngủ ở cái giường cạnh chuồng lợn theo yêu cầu của mẹ kế. Và rồi chuyện xảy ra sau đó khiến tất cả đều phải sữ;/ng s-ờ....Anh Minh là quân nhân chuyên nghiệp, công tác xa nhà triền miên. Đợt này đơn vị kết thúc nhiệm vụ sớm hơn kế hoạch gần một tuần. Anh không báo trước, chỉ muốn tạo bất ngờ cho vợ và con gái.
Ngôi nhà nằm ở rìa thị trấn, sau vườn là chuồng lợn – tài sản lớn nhất của gia đình từ ngày anh lấy vợ hai là bà Hạnh. Con gái anh, bé Linh, mười hai tuổi, là con riêng với người vợ trước đã mất vì tai nạn. Từ ngày anh đi công tác dài hạn, Linh ở nhà với mẹ kế.
Trời gần nửa đêm, Minh dựng xe ngoài cổng. Nhà tắt đèn. Anh định nhẹ nhàng vào nhà rồi sáng mai mới nói chuyện. Nhưng khi bước qua sân, một mùi hôi nồng nặc xộc lên. Anh khựng lại.
Từ phía chuồng lợn, ánh đèn pin nhỏ leo lét hắt ra. Minh cau mày, tim bỗng đập mạnh. Anh bước lại gần.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.
Trên chiếc giường gỗ cũ kê sát chuồng lợn, con gái anh đang co ro ngủ. Tấm chăn mỏng bám đầy bụi bẩn. Mỗi khi lợn cựa mình, giường rung lên, mùi phân xộc thẳng vào mặt đứa trẻ. Linh gầy đi nhiều, tóc rối, môi tái nhợt.
Minh đứng sững. Hai bàn tay siết chặt đến run lên.
Anh nhẹ lay con.
“Linh… con sao lại ngủ ở đây?”
Con bé giật mình tỉnh dậy. Khi thấy cha, Linh mở to mắt, rồi bật khóc nức nở.
“Bố… bố về rồi à…”
Minh ôm chặt con vào lòng. Người Linh lạnh ngắt.
“Ai bắt con ngủ ở đây?”
Linh im lặng. Một lúc sau, con bé thì thầm:
“Mẹ… mẹ bảo con không được ngủ trong nhà nữa. Con làm bẩn sàn.”
Minh cắn chặt răng. Lồng ngực như có lửa đốt.
Anh bế con vào nhà. Trong phòng khách, bà Hạnh đang ngủ trên sofa, tivi vẫn bật. Nghe tiếng động, bà giật mình ngồi dậy.
“Ơ… anh Minh? Sao anh về không báo trước?”
Minh nhìn thẳng vào bà, giọng trầm nhưng lạnh đến đáng sợ:
“Cô giải thích cho tôi, vì sao con tôi phải ngủ cạnh chuồng lợn?”
Bà Hạnh lúng túng, cười gượng:
“Thì… con bé nghịch bẩn, em cho nó ra ngoài vài hôm cho quen…”
Minh không nói thêm lời nào. Ánh mắt anh tối sầm lại.
Đêm đó, anh không ngủ. Trong đầu anh bắt đầu xâu chuỗi lại những cuộc gọi ngắn ngủi của con, những lần con nói “con ổn” một cách gượng gạo.
Và anh biết, chuyện này chưa dừng lại ở đó...Quý độc giả xem thêm tại bình luận...

Tám tháng sau ngày vợ sinh, căn nhà vẫn đủ đầy tiếng trẻ con nhưng lại lạnh ngắt giữa hai vợ chồng, vợ không cho "gần gũ...
24/12/2025

Tám tháng sau ngày vợ sinh, căn nhà vẫn đủ đầy tiếng trẻ con nhưng lại lạnh ngắt giữa hai vợ chồng, vợ không cho "gần gũi". Cô ấy né tránh, im lặng, khóa chặt cánh cửa phòng mỗi đêm. Tôi tự trấn an bằng kiên nhẫn—cho đến một đêm mất ngủ, sự nghi hoặc thắng lý trí. Tôi lặng lẽ bước qua hành lang tối, mở hé cánh cửa kia… Và khoảnh khắc chứng kiến bên trong, tim tôi như rơi thẳng xuống vực. Điều gì đã khiến người phụ nữ đầu ấp tay gối thay đổi đến vậy...Tám tháng sau ngày vợ sinh, căn nhà tôi từng mơ ước đủ đầy tiếng cười trẻ con bỗng hóa thành một khoảng lặng kéo dài. Ban ngày, mọi thứ vẫn vận hành bình thường: tiếng bình sữa va nhẹ vào bồn rửa, mùi cháo nóng, tiếng con khóc rồi cười. Nhưng đêm xuống, giữa tôi và vợ là một khoảng cách lạnh buốt. Cô ấy né tránh mọi đụng chạm, trả lời cộc lốc, và đều đặn khóa chặt cửa phòng mỗi tối với lý do “em cần ngủ sớm”.

Tôi tự trấn an mình bằng sự kiên nhẫn. Sau sinh, phụ nữ mệt mỏi, áp lực, cơ thể thay đổi—tôi đã đọc, đã nghe, đã tự nhủ. Tôi cố gắng giúp việc nhà nhiều hơn, đưa con đi tiêm, nấu bữa tối, chủ động xin lỗi ngay cả khi không hiểu mình sai ở đâu. Nhưng sự im lặng kéo dài như một sợi dây siết dần. Những cuộc trò chuyện trở nên ngắn ngủi, ánh mắt cô ấy thường tránh né khi tôi nhìn thẳng.

Đêm đó, tôi mất ngủ. Không phải vì con khóc, mà vì một nỗi nghi hoặc mơ hồ cứ gõ nhịp trong đầu. Tôi đứng dậy, đi dọc hành lang tối, ánh đèn ngủ hắt lên bức tường những bóng dài méo mó. Cánh cửa phòng vợ khép hờ—điều hiếm hoi. Tôi chần chừ vài giây, rồi nhẹ tay đẩy ra.

Bên trong không có cảnh tượng như tôi tưởng tượng. Không có ai khác. Nhưng trên bàn cạnh giường là chiếc điện thoại sáng màn hình, hiển thị một đoạn tin nhắn chưa kịp tắt. Tôi không đọc trộm; dòng chữ hiện ra quá rõ: “Anh xin lỗi vì đã ép em im lặng. Nếu cần, anh sẽ nói chuyện với chồng em.”

Tim tôi trượt xuống một vực sâu. Tôi đứng chết lặng. Vợ tôi quay lại, bắt gặp ánh mắt tôi, sững người. Không ai nói gì. Sự im lặng lúc ấy nặng như đá.

Sau vài giây, cô ấy ngồi thụp xuống giường, ôm mặt khóc. Không phải tiếng khóc thảm thiết, mà là những tiếng nức nở bị kìm nén quá lâu. Cô ấy nói đứt quãng: đó là một người quen cũ—từng là cấp trên cũ, giúp đỡ cô ấy khi cô quay lại làm việc sau sinh. Không có chuyện thể xác. Nhưng có những cuộc gọi đêm khuya, những lời an ủi “hiểu em hơn cả chồng”, những lời khuyên khiến cô ấy nghi ngờ chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi nghe mà vừa đau vừa giận. Giận vì bị đẩy ra ngoài, đau vì nhận ra sự thay đổi của người phụ nữ đầu ấp tay gối không đến từ phản bội xác thịt, mà từ một sự thao túng tinh vi. Cánh cửa khép mỗi đêm không chỉ khóa tôi ở bên ngoài, mà còn giam cô ấy trong một mớ cảm xúc rối bời.

Tôi tưởng đó là đáy. Nhưng tôi đã lầm. Bởi đó mới chỉ là khởi đầu cho màn phản đòn—khi tôi quyết định không im lặng nữa, và kẻ thứ ba sẽ phải trả giá đắt... Quý độc giả xem thêm tại bình luận

23/12/2025

Phát hiện chồng cặp với 2 cô b;/ồ đều đang m;ang th:ai hết, tôi nhất quyết không ly hô:n mà tổ chức cỗ bàn linh đình, mời cả 2 ả đến, và rồi đúng 20 phút sau chồng tôi nhận được tin giữ....Tôi phát hiện ra chồng mình ngoại tình vào một buổi chiều mưa. Không phải vì anh sơ hở, mà vì chính hai người phụ nữ ấy đã vô tình va vào đời tôi cùng lúc. Một người gửi tin nhắn nhầm vào điện thoại tôi, tự xưng là “mẹ của con anh H.”, người còn lại thì xuất hiện trước cửa tiệm hoa nơi tôi làm việc, bụng bầu lùm lùm, hỏi thẳng: “Chị là vợ anh H. đúng không?”
Tôi không ngất, không gào khóc, cũng không làm ầm lên như phim ảnh. Điều khiến tôi chết lặng là cả hai đều đang mang thai, thai đã hơn 5 tháng, và cả hai đều chắc chắn đứa trẻ là của chồng tôi.
Anh quỳ xuống xin lỗi. Nước mắt, lời thề, những câu “anh sai rồi” quen thuộc đến mức rẻ rúng. Ai cũng nghĩ tôi sẽ ly hôn. Gia đình hai bên, bạn bè, thậm chí cả hai “cô bồ” đều mặc định điều đó.
Nhưng tôi không.
Tôi nói một câu khiến tất cả sững sờ:
“Không ly hôn. Tôi sẽ tổ chức một bữa cỗ.”
Ba ngày sau, một bữa tiệc được chuẩn bị linh đình tại nhà hàng lớn nhất thị trấn. Thiệp mời gửi cho họ hàng, bạn bè thân thiết, đối tác làm ăn của chồng tôi. Và đặc biệt, tôi mời cả hai người phụ nữ kia, danh chính ngôn thuận, với tư cách “khách quý”.
Họ đến, mỗi người một vẻ. Một người trang điểm đậm, váy ôm khoe bụng bầu. Người kia ăn mặc giản dị hơn, ánh mắt lo lắng. Chồng tôi tái mặt khi nhìn thấy cả hai ngồi chung một bàn.
Tôi bình thản đứng lên phát biểu, giọng nhẹ nhàng:
“Hôm nay tôi không công bố ly hôn. Tôi chỉ muốn mọi người chứng kiến một sự thật.”
Tôi lần lượt đưa ra tin nhắn, hình ảnh, giấy khám thai. Không ai nói gì. Không khí đặc quánh.
Và đúng 20 phút sau, khi tôi vừa ngồi xuống, điện thoại chồng tôi reo lên.
Anh nghe máy, rồi mặt cắt không còn giọt máu.
Anh run rẩy nhìn tôi, lắp bắp:
“Họ… họ đến rồi.”
Bên ngoài, tiếng còi xe hú vang... Quý độc giả xem thêm tại bình luận ....

22/12/2025

Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra: tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng....Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng.
Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà ghé sạp rau quen, mua dăm ba thứ rồi về sớm để kịp nấu bữa trưa cho gia đình. Thế nhưng hôm ấy, bà đi mà không trở về.
Đến trưa, cơm đã sẵn nhưng không thấy mẹ đâu. Hai đứa con khi ấy còn nhỏ cứ chạy ra ngõ nhìn ngó rồi lại chạy vào hỏi ba: “Sao mẹ lâu thế hả ba?” Ông Nam — chồng bà Hằng — ban đầu còn bình thản, nghĩ chắc vợ gặp người quen nên nán lại. Nhưng đến chiều, khi bóng nắng nhạt dần mà bà vẫn không xuất hiện, lòng ông bắt đầu nóng như lửa đốt.
Điện thoại của bà để ở nhà. Người ngoài chợ bảo buổi sáng có thấy bà ghé mua ít rau, rồi đạp xe đi hướng khác với thường ngày. Không ai thấy bà sau đó nữa.
Ba ngày đầu, cả nhà chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi. Đến ngày thứ bảy, công an vào cuộc. Xe đạp của bà được tìm thấy bên một bờ kênh cách nhà gần 20 km. Không dấu hiệu vật lộn, không giấy tờ, cũng không một manh mối. Như thể bà Hằng bốc hơi khỏi thế gian.
Tin đồn nổi lên: nào là tai nạn, bị kẻ xấu bắt cóc, bỏ nhà ra đi… Người ta bảo đủ thứ, nhưng không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra. Ông Nam vừa tìm vừa hy vọng, nhưng mỗi ngày trôi qua lại thêm phần tuyệt vọng. Hai đứa trẻ lớn lên trong nỗi ám ảnh và trống trải: “Sao mẹ không về? Sao mẹ không nói gì?”
Thời gian lặng lẽ trôi. Gia đình dần học cách sống tiếp, nhưng không ai thực sự nguôi được nỗi mất mát. Cho đến một buổi chiều năm thứ 11, khi con gái bà — nay đã thành thiếu nữ — mở chiếc rương gỗ cũ của mẹ để tìm vài món đồ lưu niệm. Trong đó, cô phát hiện một phong bì đã ngả màu, bên trong là một tập giấy được xếp gọn cùng chiếc vòng tay bạc mà bà luôn nâng niu.
Khi những hàng chữ đầu tiên hiện ra — nét chữ của mẹ — trái tim cô như thắt lại.
Sự thật bắt đầu hé lộ… nhưng hoàn toàn khác với mọi giả định bấy lâu... Quý độc giả xem thêm tại bình luận...

Address

193 Trung Kính, Yên Hòa, Cầu Giấy
Hanoi
100000

Telephone

+84375954992

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Beest Tin 247 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category