31/12/2025
Bữa cơm gia đình tưởng chừng yên ả bỗng hóa địa ngục chỉ vì một câu nói. Em chồng đặt đũa xuống, lạnh lùng tuyên bố: “6 tỷ tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ, con lấy hết.” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì người chồng hiền lành, nhẫn nhịn suốt bao năm bất ngờ đứng bật dậy, lật tung cả mâm cơm. Bát đĩa vỡ tan, không khí đông cứng. Và đó chỉ mới là khởi đầu cho một sự thật khiến cả nhà sụp đổ…Bữa cơm tối hôm đó vốn giống hệt hàng trăm bữa cơm khác trong căn nhà ba gian cũ kỹ. Trời chập choạng, mùi canh chua cá lóc bốc lên, tiếng quạt trần kẽo kẹt. Tôi đặt bát xuống, liếc nhìn chồng—anh vẫn như mọi ngày, lặng lẽ gắp thức ăn cho bố mẹ, tránh ánh mắt em trai mình. Sự yên ả ấy kéo dài đúng đến khoảnh khắc em chồng đặt đũa xuống, tiếng sứ chạm bàn khô khốc.
“Con nói thẳng,” cậu ta lạnh lùng, giọng không cao không thấp, “sáu tỷ tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ, con lấy hết.”
Cả bàn ăn đông cứng. Bố tôi ngẩng lên, đôi tay run run. Mẹ sững lại, thìa canh dừng giữa không trung. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì người đàn ông hiền lành, nhẫn nhịn suốt bao năm—chồng tôi—bất ngờ đứng bật dậy. Một tiếng “rầm” nặng nề vang lên khi anh lật tung cả mâm cơm.
Bát đĩa vỡ tan. Nước canh loang lổ trên nền gạch. Không khí như bị ai đó rút cạn.
“Cậu nói lại xem?” anh gằn giọng, mắt đỏ ngầu. Tôi chưa từng thấy anh như vậy—không phải người đàn ông hay cười nhẫn nhịn tôi quen.
Em chồng khoanh tay, cười nhạt. “Nói rồi. Đất đứng tên bố mẹ, nhưng con là người chăm lo giấy tờ, chạy vạy. Công con bỏ ra, con lấy.”
“Còn anh cả? Còn dâu con? Còn bao năm tiền thuốc thang, sửa nhà?” Mẹ tôi bật khóc. Bố cúi đầu, im lặng đến đáng sợ.
Tôi kéo tay chồng, thì thầm: “Bình tĩnh.” Nhưng anh gạt ra. “Bao năm nay anh im lặng vì nghĩ gia đình là trên hết. Nhưng cậu coi đó là yếu đuối à?”
Em chồng nhún vai. “Thời buổi này, nói chuyện bằng tiền.”
Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng. Bố tôi bỗng đứng dậy, giọng khàn đi: “Đủ rồi. Chuyện này để bố mẹ tính.”
Nhưng tôi nhìn thấy trong mắt ông một nỗi sợ. Sợ gia đình tan nát. Sợ sự thật bị phơi bày.
Đêm đó, tôi không ngủ. Chồng tôi ngồi ngoài hiên, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Anh nói nhỏ, như tự nói với mình: “Nếu họ đã chọn tiền, thì anh cũng không thể giả vờ nữa.”
Tôi không ngờ, câu nói ấy mở ra một chuỗi sự thật mà đến cuối cùng, không ai trong căn nhà này còn nguyên vẹn như trước...Quý độc giả xem thêm tại bình luận