Elite Magazine

Elite Magazine Tạp chí điện tử hàng đầu về ẩm thực, du lịch, văn hóa, nhà hàng và khách sạn. Là nơi bạn thật sự cảm nhận bằng cả xúc cảm của mình.

Sài Gòn sinh ra thế nào?KỲ 3: NGUYỄN HỮU CẢNH, NGƯỜI ĐƯA SÀI GÒN VỀ VỚI NƯỚC VIỆTDũng Phan Trong kỳ 2 của bài viết, chún...
08/01/2019

Sài Gòn sinh ra thế nào?

KỲ 3: NGUYỄN HỮU CẢNH, NGƯỜI ĐƯA SÀI GÒN VỀ VỚI NƯỚC VIỆT
Dũng Phan

Trong kỳ 2 của bài viết, chúng ta đã biết về một người con gái tên Ngọc Vạn, người mang những công lao hệt như Huyền Trân công chúa thời Trần. Qua đó, đã biết việc công nữ Ngọc Vạn trở thành hoàng hậu xứ Chân Lạp, nhờ đó mà những người Việt đầu tiên trên mảnh đất Sài Gòn cũng đã xuất hiện từ những năm 1623. Tuy vậy, Sài Gòn thời điểm ấy vẫn chỉ là điểm thu thuế, kinh doanh buôn bán của chúa Nguyễn. Biến động của vùng đất này chỉ được diễn ra vào thời chúa Nguyễn Phúc Chu (1675-1725), khi có thêm những thay đổi mới trong triều đình Chân Lạp, cùng sự xuất hiện của một nhân vật có tài kinh bang tế thế thời điểm đó, ông là Nguyễn Hữu Cảnh.
Nguyễn Hữu Cảnh (hay Nguyễn Hữu Kính) sinh năm 1650 tại huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình ngày nay. Ông được sinh trưởng trong một gia đình có gia thế, với cha là Chiêu Vũ Hầu Nguyễn Hữu Dật, nhờ thế Nguyễn Hữu Cảnh cũng nhanh chóng được rèn luyện tài thao lược, và trở thành tướng quân khi còn khá trẻ dưới thời chúa Nguyễn Phúc Tần.

Tuy nhiên, phải đến thời chúa Nguyễn Phúc Chu, thì Nguyễn Hữu Cảnh mới trở thành một vị tướng quân quan trọng. Đại Nam thực lục chép: “Năm 1692, vua nước Chiêm Thành là Bà Tranh làm phản, họp quân đắp lũy, cướp giết cư dân ở phủ Diên Ninh. Dinh Bình Khang đem việc báo lên. Chúa sai Cai cơ Nguyễn Hữu Cảnh làm Thống binh, Nguyễn Đình Quang làm Tham mưu, suất lãnh quân Chính dinh, cùng quân Quảng Nam và Bình Khang đi đánh.” Đến giữa tháng 3 năm 1693, Nguyễn Hữu Cảnh bắt được Bà Tranh, bình định Chiêm Thành, rồi được vua phong làm Chưởng cơ, lãnh chức Trấn thủ dinh Bình Khang. Đấy chính là công lao to lớn đầu tiên của ông, dọn đường cho ông đến với công tác có ý nghĩa quan trọng bậc nhất trong việc mở cõi vào nam của người Việt, đó là kinh lược xứ Đồng Nai – Gia Định vào mùa xuân năm Mậu Dần (1698). Cần giải thích thêm chữ “Kinh lược” và chức quan “Kinh lược sứ”, đấy là một chức quan thay quyền vua, được trọn quyền sắp đặt việc cai trị ở một vùng đất rộng lớn.

Theo “Gia Định thành thông chí” của Trịnh Hoài Đức, sau khi đặt chân đến Cù Lao Phố, thương cảng sầm suất nhất miền Nam bấy giờ, thì Nguyễn Hữu Cảnh đã ra sức ổn định dân tình, hoạch định cương giới xóm làng, lấy đất Nông Nại đặt làm Gia Định phủ, lập xứ Đồng Nai làm huyện Phước Long, dựng dinh Trấn Biên, lấy đất Sài Gòn làm huyện Tân Bình, dựng dinh Phiên Trấn. Theo đó “Mỗi dinh đặt chức Lưu thủ, Cai bạ và Ký lục để quản trị. Nha thuộc có 2 ty là Xá sai ty (coi việc văn án, từ tụng, dưới quyền quan Ký lục) và Lại ty (coi việc tài chính, do quan Cai bộ đứng đầu). Quân binh thì cơ, đội, thuyền, thủy bộ tinh binh và thuộc binh để hộ vệ. Đất đai mở rộng ngàn dặm, cho chiêu mộ lưu dân từ Bố Chánh châu trở vô, đến ở khắp nơi, đặt ra phường, ấp, xã, thôn, chia cắt địa phận, mọi người phân chiếm ruộng đất, chuẩn định thuế đinh, điền và lập bộ tịch đinh điền. Từ đó con cháu người Hoa ở nơi Trấn Biên thì lập thành xã Thanh Hà, ở nơi Phiên Trấn thì lập thành xã Minh Hương, rồi ghép vào sổ hộ tịch.”

Sài Gòn dưới bàn tay của ông đã được miêu tả như sau “Đất đai lúc Nguyễn Hữu Cảnh kinh lược (kể toàn phủ Gia Định) mở rộng 1000 dặm, dân số hơn 4 vạn hộ, trung bình một hộ 5 người thì ở toàn phủ Gia Định lúc này có đến 200.000 người.” Đi cùng với đó, ông tiến hành chiêu mộ dân từ Quảng Bình (tức châu Bố Chánh thời đó), đi vào trong đất này canh tác, đặt xã thôn, phường ấp, định ngạch tô thuế và ghi tên vào sổ đinh. Lưu ý rằng, trước khi Nguyễn Hữu Cảnh kinh lược, vùng đất này chưa có nề nếp, lộn xộn và thiếu quy củ. Đến khi có ông vào, nơi này mới tạo được cơ cấu xã hội mới hình thành.

Nhưng Sài Gòn - Gia Định và những mảnh đất miền Nam mới cũng cần phải được bảo vệ. Và Nguyễn Hữu Cảnh, dẫu đứng trong cảnh binh loạn thời Chân Lạp, đã thể hiện chí tài, giữ gìn trật tự vùng biên ải. Ông luôn thể hiện tinh thần khích lệ dân chúng, dù Khmer, Hoa hay Việt, hãy cùng nhau gìn giữ tinh thần thân thiện, tắt lửa tối đèn có nhau. Nhờ tính cách khoan hòa, thiết thực, và đầy giản dị ấy đã giúp Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh được cảm mến ở khắp miền Nam. Đến năm 1700, Nguyễn Hữu Cảnh bị bệnh ở An Giang, và mất trên đường về khi đến Mỹ Tho. Người dân thương tiếc, lập đền thờ ông ở nhiều nơi, từ An Giang đến Quảng Bình, từ Nam Vang (Campuchia) cho đến Đồng Nai, mỗi nơi đều có đền thờ của ông, như biểu trưng của một vị quan tốt, đã góp phần định hình nên bờ cõi dân tộc, với công ơn để lại ngàn đời sau.

Vậy là Sài Gòn – Gia Định, từ những cánh đồng hoang vu ở những quốc gia cổ thời Phù Nam, đến điểm thu thuế thời công nữ Ngọc Vạn làm hoàng hậu xứ người, cuối cùng đã có một hình hài cụ thể nằm trong lòng nước Việt ngày Nguyễn Hữu Cảnh đặt chân đến vào năm 1698.
Sài Gòn đã được sinh ra từ đó.

Dowload Elite Media Magazine để tìm hiểu hơn về Sài Gòn xưa và nhận ưu đãi thật hấp dẫn từ tạp chí: https://itunes.apple.com/vn/app/elite-media-magazine/id1231087343?l=vi&mt=8

NGÀY CUỐI NĂM, NGẪM CHUYỆN CHỮ “THỜI” Dũng PhanNgày 7 tháng 6 năm 1954, tại một căn nhà nhỏ ở thị trấn Wilmslow, hạt Che...
31/12/2018

NGÀY CUỐI NĂM, NGẪM CHUYỆN CHỮ “THỜI”
Dũng Phan

Ngày 7 tháng 6 năm 1954, tại một căn nhà nhỏ ở thị trấn Wilmslow, hạt Cheshire, nằm ở Tây Bắc nước Anh, một người đàn ông nằm chết bên cạnh một trái táo cắn dở. Ông chết bởi sự kỳ thị dành cho những hành vi đồng tính luyến ái thời điểm ấy. Tên người đàn ông ấy là Alan Turing, nhà toán học thiên tài người Anh.

Alan Turing được xem là “Einstein của toán học”, ông là người đã giải mã được hệ thống Enigma (cỗ máy mã hóa điện mật) của phát xít Đức. Tổng thống Mỹ Eisenhower nói rằng sự đóng góp của Turing và nhóm của ông tại Bletchley đã rút ngắn chiến tranh từ 2 - 4 năm và cứu hàng triệu con người. Alan Turing còn được đánh giá là cha đẻ của khoa học máy tính, và là một trong những người đặt nền móng cho trí tuệ nhân tạo thời hiện đại. Vấn đề ở chỗ, ông là người đồng tính tuyến ái và sống trong một xã hội xem đồng tính luyến ái là một trọng tội. Kết cục, khi bị phát hiện, cảnh sát ép ông phải chọn lựa giữa hình phạt bị “thiến hóa học” hoặc là ngồi tù. Nhà toán học đã chọn hình phạt thứ nhất để tiếp tục được nghiên cứu. Một năm liền bị tiêm hormone nội tiết tố nữ vào người đã khiến ông bị bất lực, ngực nhú lên như phụ nữ. Và một cái chết bi thảm đầy cô đơn vì chất độc xyanua đã xảy đến vào ngày 7/6/1954. Alan Turing chết trong sự lãng quên, như nhiều người ngày đó coi đấy là sự xấu hổ. Phải đến 60 năm sau, khi vấn đề đồng tính đã được chấp nhận, chính phủ Vương quốc Anh mới chính thức nói lời xin lỗi đến một trong những nhà toán học vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Hôm nay, trên đài tưởng niệm Alan Turing, nằm ở Công viên Sackville ở Manchester có đặt một bức tượng với dòng chữ: "Cha đẻ của khoa học máy tính, nhà toán học, nhà logic, nhà lập trình thời chiến, và là nạn nhân của thành kiến". Alan Turing có thể coi là một trong những nạn nhân lớn nhất trong lịch sử của một chữ “thời”. Nếu như ông được sống với chính mình trong những ngày tháng đó, chứ không phải chết đi ở tuổi 42, thì sự phát triển của khoa học máy tính và trí tuệ nhân tạo của nhân loại đã được rút ngắn, và lịch sử hôm nay cũng đã được thay đổi.
Những nhà khoa học đi trước thời đại luôn phải gánh chịu những bi kịch. Hôm nay, một đứa trẻ cũng biết rằng trái đất quay xunh quanh mặt trời. Thế nhưng vào thế kỷ 16, 17, giáo hội đã từng đưa Giordano Bruno lên dàn hỏa thiêu chỉ vì ông nói điều đó. Thiên tài Galileo Galilei cũng nêu quan điểm trái đất quay xung quanh mặt trời và bị giáo hội kết án “dị giáo”. Vào tháng 10/1632, một phiên tòa đã được thành lập và ép buộc Galileo phải thay đổi quan điểm về “trái đất quay quanh mặt trời”, nếu không sẽ vào tù. Mãi về sau, khi khoa học đã chứng minh những gì mà Copernicus, Bruno và Galileo đã nói là đúng, thì họ đã đi rất xa và rất lâu rồi. Những lời xin lỗi mà Giáo hoàng John Paul II nói vào năm 1992 khi tuyên bố thừa nhận những sai lầm trong “vụ án Galileo” thật chỉ như là phép thắng lợi tinh thần của AQ mà thôi. Năm 1829, ở nước Nga, một giáo sư toán học khi đó mới chỉ 37 tuổi, đã đứng trước hội đồng hoàng gia để trình bày về một học thuyết hình học mới, phản biện lại một trong những tượng đài vĩ đại nhất đã tồn tại suốt 2000 năm: tiên đề V Euclid. Người trẻ tuổi đó tin rằng, trong mặt phẳng hình thành bởi một đường và một điểm không nằm trên đường đó, có thể vẽ ra vô số đường thẳng đi qua điểm đó và song song với đường thẳng ban đầu, chứ không thể là một đường thẳng như nhân loại đã tin suốt 2000 năm qua. Sau khi nghe ông trình bày suốt mấy tiếng đồng hồ, những người thuộc hội đồng chỉ dành cho ông đúng hai chữ: “thằng điên”. Nikolai Ivanovich Lobachevsky, chính là tên của vị giáo sư trẻ tuổi ấy, một thiên tài toán học, và là niềm tự hào bất tử của nước Nga hôm nay. Phải mãi hơn 50 năm sau từ lần đầu tiên mà Lobachevsky trình bày câu chuyện của mình, thì hình học không gian, hình học phi Euclid mới chính thức ra đời.

“Thời thế tạo anh hùng” chứ anh hùng không tạo nên thời thế. Khổng Minh gặp được chủ, nhưng không gặp thời, rồi mộng cũng trôi theo dòng nước. Hồ Quý Ly tham vọng cải cách nước Việt theo chiều hướng kỹ thuật từ thế kỷ XV, để rồi con thuyền đi ngược dòng thời đại đó cũng trôi xuống thác ghềnh. Đặc biệt, biến động chính trị, thay triều đổi đại luôn là ác mộng của những con người trí thức đã nhận được nền giáo dục tiên tiến nhất trong thời đại trước. Thời thế đổi thay có thể đẩy những người tinh hoa xuất chúng của chế độ trước thành những tay sửa xe đạp lành nghề của chế độ mới. Thậm chí có những luật sư, nhà giáo thành những người nông dân chân lấm tay bùn ở miền quê, và buổi tối trầm ngâm bên chén trà.
Trong cuộc chiến giữa Nguyễn Ánh và Nguyễn Huệ thế kỷ 18 có hai vị công thần, một người theo Huệ tên là Ngô Thì Nhậm (1746–1803) và người kia theo Ánh tên là Đặng Trần Thường (1759-1813). Đặng Trần Thường ban đầu cũng có ý làm quan cho nhà Tây Sơn, nhờ Ngô Thì Nhậm tiến cử. Nhưng do Ngô Thì Nhậm cho rằng ông có ý cầu cạnh nên bảo: "Ở đây cần dùng người vừa có tài vừa có hạnh, giúp vua cai trị nước. Còn muốn vào luồn ra cúi thì đi nơi khác". Cảm thấy bị sỉ nhục, ông bỏ vào Nam theo Nguyễn Ánh. Ngày đó, Nguyễn Huệ đánh đông dẹp bắc, anh hùng không ai ngăn nổi, Ngô Thì Nhậm cũng theo đó mà lên như một quân sư được nể trọng. Nhưng khi Nguyễn Huệ mất, thì đến lượt Nguyễn Ánh phản công. Đặng Trần Thường theo đó cũng lập nên bao nhiêu công trạng. Cho đến ngày Tây Sơn sụp đổ, Nguyễn Ánh giao Đặng Trần Thường chủ trì việc trừng phạt Ngô Thì Nhậm và các nhân sĩ Bắc Hà đã từng theo Tây Sơn trước đó. Thấy Ngô Thì Nhậm quỳ bên dưới, Đặng Trần Thường ra câu thách đối: "Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai." Ngô Thì Nhậm ở bên dưới khảng khái đáp lại: "Thế chiến quốc, thế xuân thu, thời đã thế, thế thời phải thế."

Anh hùng không gặp thời, nhưng nếu anh hùng mà gặp được thời, thì tự khắc với những kỹ năng được trau dồi trước đó, khi kết hợp cùng với thời đại cần mình, ắt tạo thành một tổ hợp phát triển vũ bão. Người ta gọi đó là “rồng gặp mây”. Khi lý giải về sự vĩ đại của các hiền triết thời Hy Lạp cổ đại, Các Mác đã luận giải: "Bởi thời đại đó sinh ra những con người đó." Phải, chính đặc thù của thời thế đã khiến những cá nhân mang cảm giác phải làm gì đó. Điều ấy được lặp lại sau hơn 1200 năm, với giai đoạn Phục Hưng mà Leonardo da Vinci hay Michelangelo là những đại diện tiêu biểu nhất. Sau khi “đêm trường Trung Cổ” bóp nghẹt sức sáng tạo, chúng cũng đẩy đến sự sáng tạo vô biên và tài năng bạt tụy của mỗi cá nhân khi mọi thứ được khai phóng. Những thiên tài, những tác phẩm chỉ được đánh thức bởi thời thế.

Thời đại hôm nay là thời đại mạng xã hội. Chưa bao giờ trong lịch sử loài người, khoảng cách giữa người với người được kéo đến gần nhau đến như thế. Khi chỉ bằng một màn hình vi tính, ở Hà Nội hay TP.Hồ Chí Minh vẫn có thể nói chuyện và làm bạn với New York hay Luân Đôn. Khi xưa muốn nổi tiếng phải lên tivi, lên báo đài. Còn bây giờ, mạng xã hội có thể giúp một người có chân thực tài nổi tiếng bằng những bài viết của họ, một ngòi bút mạnh có thể tạo nên sự nghiệp từ mạng xã hội, mà sự nổi tiếng trong cộng đồng không kém những ngôi sao giải trí nào. Dẫu cho trước đó, dù tài hoa bao nhiêu, những gì họ có thể làm chỉ là thổ lộ lòng mình trong các trang nhật ký. Ngược lại, cũng là mạng xã hội, đẩy ngược về phía sau những tri thức uẩn ức không theo kịp dòng chảy, giết chết những tờ báo giấy chưa kịp đình hình lại mình.

Ngày cuối năm, ngẫm về chữ thời, càng thấy con người nhỏ bé trước thời vận. Giữa cuộc đời bể dâu, trong con tạo xoay vần, người sống trên đời, chỉ xin cầu hai chữ “an nhiên”.

CHUYỆN MỘT ÔNG BẦU CÔ ĐƠNNgày 28 tháng 12 năm 2008, giữa đêm đông Hà Nội, trên sân vận động quốc gia Mỹ Đình, đội tuyển ...
16/12/2018

CHUYỆN MỘT ÔNG BẦU CÔ ĐƠN

Ngày 28 tháng 12 năm 2008, giữa đêm đông Hà Nội, trên sân vận động quốc gia Mỹ Đình, đội tuyển bóng đá Việt Nam đã giành chức vô địch cấp độ khu vực đầu tiên trong lịch sử hội nhập. Thời khắc những cầu thủ, ban huấn luyện tràn xuống sân ăn mừng, người ta thấy có một người đàn ông với bộ râu kẽm, áo sơ mi trắng, cầm trên tay một lá cờ đỏ, chạy song song với HLV Henrique Calisto. Người đàn ông đó là Võ Quốc Thắng, tức bầu Thắng, ông chủ của CLB Gạch Đồng Tâm Long An - người đã trả tiền lương và đưa HLV Calisto đến với bóng đá Việt Nam.
10 năm sau
Cũng là trên Mỹ Đình, cũng là trong đêm đông Hà Nội. Lần thứ hai, bóng đá Việt Nam lên ngôi bá chủ khu vực. Khép lại một hành trình đẹp tựa thần thoại của năm 2018, như những câu thơ:
" Đầu xuân lấy Bạc đất Thường Châu.
Tuyết trắng sương rơi pha mái đầu.
Hạ qua thu tới Đồng không lấy.
Sang đông lấy Vàng có sao đâu"
Cũng là phút giây đăng quang đó, cũng là cảnh vị HLV tuyển Việt Nam chạy vào sân cùng các cầu thủ. Thế nhưng, bên cạnh HLV Park Hang Seo không có bóng người đã trả lương cho ông, đã đưa ông đến với bóng đá Việt Nam. Người đàn ông ta nói tới, ấy chính là ông Đoàn Nguyên Đức, tức bầu Đức. Hôm nay, ông không ở Mỹ Đình, mà đang ở một quán nhỏ tại Đà Nẵng, mặc chiếc áo đỏ, ngồi cạnh bầu Thắng, như hai người bạn già cùng im lặng tận hưởng lần thứ 2 lên ngôi của đội tuyển nước nhà. Có gì đó như cuộc đời ở đây, 10 năm trước Bầu Thắng có mặt, 10 năm sau không có Bầu Đức. Ai đã lãng quên người đàn ông này? Thế mà ngày đăng quang, ông cũng chỉ nói mấy chữ “Tôi chỉ là người đưa đò.”
Vậy ta hãy xem người đưa đò này đã làm những gì cho bóng đá Việt Nam?
Bầu Đức
Ông tên đầy đủ là Đoàn Nguyên Đức, sinh tại An Nhơn, Bình Định trong một gia đình nghèo. Khát vọng hiếu học của ông không thành khi ông 4 lần thi đại học đều trật. Và bạn hẳn cần biết, vào tháng 3/2018, trước thềm Đại hội khóa 8 của VFF. Đột nhiên xuất hiện một quy định “Muốn ứng cử phải có bằng đại học.” Điều này đã khiến cho ông Đức phẫn nộ, sự tổn thương biến thành hành động, và ông quyết định bỏ VFF ra đi, như một con sói tổn thương vẫn ngẩng đầu kiêu hãnh. Bầu Đức là tấm gương của sự nỗ lực, và thành công hoàn toàn có thể đi theo nhiều hướng chứ không bắt buộc phải có tấm bằng đại học. Nếu bị đẩy đi, hãy nhớ: bạn có giá trị của mình.
Thời điểm năm 2002, khi bóng đá Việt Nam còn sợ hãi Thái Lan, và cái tên Kiatisak còn là một biểu tượng của sự xa xôi xuất chúng nào đó, thế mà bầu Đức đã ngon lành đưa Kiatisak về đá thuê cho mình. Bầu Đức nghĩ cho bóng đá Việt từ ngày ông bắt đầu xây dựng Hoàng Anh Gia Lai. Khi đưa cầu thủ số 1 của đội bóng số 1 khu vực về nước mình, đó là bầu Đức muốn chứng tỏ Việt Nam phải mạnh hơn, và chúng ta không được sợ hãi người Thái. Nhưng chúng ta sau đó vẫn để tâm lý yếm thế chiếm chỗ, mãi đến thế hệ gần đây mới đứng trên tầm về sự tự tin. Về sau, những bản hợp đồng với Lee Nguyễn, với Thonglao, đều theo cách đi trước như vậy. Hoàng Anh Gia Lai cũng xuất hiện ở các biển quảng cáo tại giải Ngoại Hạng Anh, như một cách làm sáng bộ mặt bóng đá Việt Nam. Tiếc rằng, trong giai đoạn mù mịt tăm khơi ấy, nỗ lực nhỏ lẻ của một cá nhân là không thể cứu rỗi mọi thứ. Chán nản trước người lớn, bầu Đức để hết trái tim và tâm huyết của mình cho những đứa trẻ. Năm 2007, trong một đợt tuyển quân quy mô lớn, Học viện Hoàng Anh Gia Lai - Arsenal JMG đã ra đời. Những gì ông làm được rồi đây sẽ trở thành lịch sử của bóng đá Việt Nam. Khi những đứa trẻ của ông, như Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường, 7 năm sau đã đưa khán giả Việt Nam quay lại với tình yêu bóng đá. Cũng là những đứa trẻ ấy, như Văn Thanh, Xuân Trường, Công Phượng trở thành trụ cột mới của đội tuyển. Cách làm của ông, đã tạo sự cạnh tranh ở các ông bầu khác như bầu Hiển. Với tư duy hiện đại của mình, bầu Hiển cũng tạo nên những lứa cầu thủ đẹp không kém, và đặc biệt thể lực sung mãn và tính khí lì lợm hơn những đứa trẻ của Bầu Đức, đấy là Quang Hải, Văn Hậu, Đình Trọng, Duy Mạnh…Những lứa trẻ này gặp nhau, kết hợp với nhau, bổ sung thêm những nhân tài khác từ các lò của FLC, Viettel…Chúng được nằm dưới bàn tay nhào nặn của Park Hang Seo. Chúng tập hợp thành thế hệ vàng tạo nên vinh quang năm 2018 này. Năm xưa, U19 Việt Nam thua U19 Nhật Bản vào năm 2014, đó là cuộc đấu giữa một học viện và một đất nước có cả trăm học viện như thế. Hôm nay, U23 Việt Nam chiến thắng tại AFC Cup U23, đó là chiến thắng của hàng chục học viện tinh hoa dưới một ngôi sao vàng trên ngực áo.
Bóng đá Việt Nam trước đó xây nhà từ nóc. Chỉ đến tư duy của bầu Đức, chúng ta mới biết xây nhà từ móng.
Bầu Đức, dẫu không thể “cải lương” mà nói đến chuyện dùng tiền túi trả lương cho HLV Park Hang Seo. Bởi lẽ Hoàng Anh Gia Lai đóng vai trò tài trợ, cũng tương tự như cách hang Puma đang hỗ trợ FIGC trả lương cho HLV Roberto Mancini ở Italia. Nhưng bầu Đức, với vai trò quan trọng của mình, là “người đưa đò”, là “vị kiến trúc sư trưởng” cho thành công hôm nay của bóng đá Việt. Ông không xứng đáng với sự thầm lặng giữa tột đỉnh vinh quang này, khi ông đã hy sinh rất nhiều tiền bạc, của cải, chính là thấy ngày hôm nay. Và đó còn là ước vọng một đời của ông. HLV Park Hang Seo, kỳ lạ thay, sở hữu nhân cách khác hẳn nhiều người. Buổi tối ngày 15/12 ở Hà Nội còn ăn mừng hạnh phúc, và chắc chắn lễ mừng công dành cho ông không thiếu trong ngày 16/12 tại Hà Nội. Nhưng ông đã đáp chuyến bay sớm nhất ra Chu Lai, để gặp Bầu Đức tại Quảng Nam. Bước xuống sân bay, HLV Park nói "Thành công của đội tuyển hôm nay là nhờ ông Đức đã mời tôi đến Việt Nam. Trong thời gian làm việc, ông Đức đã nhiều lần gặp gỡ, tư vấn giúp tôi đưa ra những quyết định đúng đắn cho các giải đấu. Tôi có mặt sớm ở đây là để cảm ơn ông đã trao cho tôi cái duyên với bóng đá Việt Nam.” Hành động “uống nước nhớ nguồn”, lời nói của ông đẹp tựa ngọc, và người viết tin rằng: lời tri ân ấy chính là tấm huy chương vàng được đeo trang trọng trên ngực áo bầu Đức, cho đến mãi về sau.
Bóng đá Việt Nam 2018 dạy cho người Việt Nam rất nhiều điều. Hãy đi tìm tiềm năng của mình, và bạn sẽ thay thế được sự yếm thế, nhỏ bé, thành sức mạnh sánh ngang tất cả. Bầu Đức dạy chúng ta cách suy nghĩ lớn, cách làm lớn, và dẫu chông g*i, thì phải “xây nhà từ móng”, tạo nền vững chắc, và HLV Park Hang Seo nói với người Việt rằng: hãy luôn biết ơn những con người thầm lặng, những người đứng phía sau thành công đội tuyển, và đang mỉm cười hạnh phúc dù cô đơn.

Dũng Phan
Nguồn Ảnh: Sưu tầm

SÀI GÒN SINH RA THẾ NÀO?KỲ 2: CÓ NGƯỜI CON GÁI TÊN LÀ NGỌC VẠNỞ kỳ 1 của bài viết, chúng ta đã được biết rằng, vùng đất ...
03/12/2018

SÀI GÒN SINH RA THẾ NÀO?
KỲ 2: CÓ NGƯỜI CON GÁI TÊN LÀ NGỌC VẠN
Ở kỳ 1 của bài viết, chúng ta đã được biết rằng, vùng đất Sài Gòn vốn nằm trong lòng hai quốc gia cổ là Phù Nam và Chân Lạp, sau đó là đế quốc Khmer. Tuy nhiên mọi thứ bắt đầu xấu đi với người Khmer từ thế kỷ 15 khi họ thất bại trước người Thái Lan trong các cuộc chiến tranh. Và đấy cũng là lúc bản đồ địa chính trị của vùng đất này có sự tham gia của người Việt đang Nam tiến dưới những bước chân của chúa Nguyễn.

Để bắt đầu mọi thứ cho thật lớp lang, chúng ta cần phải đi từ cái nguồn gốc vì sao có sự xuất hiện này của người Việt tại phương Nam. Sau khi Lê Lợi, tức vua Lê Thái Tổ đánh thắng giặc Minh và lập nên triều đại nhà Lê, sử gọi là triều Hậu Lê (để phân biệt với triều Tiền Lê của vua Lê Hoàn). Triều Hậu Lê lại chia ra làm hai giai đoạn, giai đoạn đầu gọi là Lê Sơ, truyền qua 11 đời cho đến đời Lê Cung Hoàng thì gặp sự biến Mạc Đăng Dung cướp ngôi vào năm 1527. Dòng tộc nhà Lê chạy loạn, nhưng có một vị tướng trung thành với nhà Lê tên là Nguyễn Kim quyết tâm phục dựng lại triều đại này. Ông đánh đuổi nhà Mạc và mở ra một giai đoạn thứ hai cho nhà Lê gọi là Lê trung hưng, kéo dài từ năm 1533, trải qua 16 đời vua cho đến khi kết thúc ở Lê Mẫn Đế (tức Lê Chiêu Thống) vào năm 1789.

Vị tướng Nguyễn Kim có một người con rể quan trọng và một người con trai cũng quan trọng không kém. Người con rể tên là Trịnh Kiểm, người về sau sẽ sáng lập nên phủ chúa Trịnh và tạo ra thời đại vua Lê – chúa Trịnh nổi tiếng ở Bắc Việt Nam. Còn người con trai tên là Nguyễn Hoàng, là người sẽ mở cõi vào Nam, đặt bước chân đầu tiên trong hành trình chinh phục của người Việt khi đi dần từ Thuận Hóa cho đến mũi Cà Mau.

Năm 1613, sau khi Chúa Nguyễn Hoàng mất, ngài thiết lập được cơ sở ban đầu của dòng họ Nguyễn kéo dài tới Phú Yên. Còn Sài Gòn – Gia Định sẽ chỉ được đặt nền tảng bắt đầu từ đôi chân của người cháu gái của ngài: công nữ Ngọc Vạn. Một người con gái tài sắc vẹn toàn của chúa Nguyễn Phúc Nguyên, tức con trai và cũng là người kế vị chúa Nguyễn Hoàng. Và ở đây, một lớp bụi lịch sử sẽ được phủi đi để chúng ta đến với một người con gái có tên là Ngọc Vạn. Với một vị trí đáng lẽ phải sánh ngang cùng Huyền Trân công chúa đời Trần khi tạo nên cuộc hôn nhân đem về hai châu Ô, Lý.

Công nữ Ngọc Vạn có tên đầy đủ là Nguyễn Phúc Ngọc Vạn. Năm sinh năm mất chưa rõ, những gì liên quan đến bà cũng không hề được chép lại trong những tư liệu chính sử của nhà Nguyễn như Đại Nam Thực Lục. Dẫn đến thông tin về bà chỉ được tìm về qua một số di chỉ khảo cổ được tìm thấy, hay các tài liệu của giáo sĩ phương Tây. Tác giả G. Maspéro trong cuốn "L’ Empire Khmer" có viết một câu rất quan trọng như sau: “Vị vua mới lên ngôi là Chey Thettha II cho xây một cung điện tại Oudong, ở đây ông làm lễ thành hôn với một công chúa con vua An Nam. Bà này rất xinh đẹp, về sau có ảnh hưởng lớn đến vua. Nhờ bà mà một phái đoàn An Nam đã xin và được vua Chey Thettha II cho lập thương điếm ở miền nam Cao Miên, nơi này nay gọi là Sài Gòn.” Như vậy, Sài Gòn đã được hình thành bởi bước chân tiên phong của một người phụ nữ, đó là công nữ Ngọc Vạn.

Thời điểm đó, như đã nói ở phần trước của bài viết, đế chế Khmer sau giai đoạn thịnh trị đã đi vào giai đoạn suy vong. Họ bị vương quốc Ayutthaya (tức là Thái Lan sau này) vũ nhục qua năm tháng. Nhà vua Chey Chettha II là con tin tại nước Xiêm trong suốt 10 năm. Mang theo những cảm giác nhục nhã của một đất nước lệ thuộc, ngày trở về cố quốc để lên ngôi vua, Chey Chettha II có tham vọng lấy lại hào quang cho vương quốc của mình. Đầu tiên, ông cho xây dựng lại kinh đô mới tại Oudong vào năm 1618. Hai năm sau, ông thiết lập mối quan hệ với chúa Nguyễn bằng cuộc hôn nhân với Công nữ Ngọc Vạn. Giáo sĩ người Ý tên Christoforo Borri ở Quy Nhơn viết trong hồi ký “Chúa Nguyễn luôn luyện tập binh sĩ và gởi quân đội giúp vua Cao Miên, tức chàng rể chồng của con chúa. Chúa viện trợ cho vua Cao Miên thuyền bè, binh lính để chống lại vua Xiêm...” Đương nhiên, “có qua có lại mới toại lòng nhau”, đáp lại tấm thịnh tình này của chúa Nguyễn, Chey Chettha II đã chấp thuận nhượng 1 dinh điền ở Mô Xoài (gần Bà Rịa ngày nay) vào năm 1623. Đồng thời, quan trọng nhất chính là sự kiện nhà Nguyễn được lập 2 đồn thu thuế ở Kas Krobei, nằm bên bờ sông Sài Gòn, và Prei Nokor trên bờ kênh Tàu Hủ, để tiến hành thu thuế. Đồng thời, lấy cớ để giúp chính quyền của Chey Chettha II gìn giữa trật tự, chúa Nguyễn Phúc Nguyên còn phái một tướng lĩnh và một ít quân đội đến đóng ở Prey Kôr. Vậy là Bến Nghé – Gia Định – Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh chính thức có được viên gạch đầu tiên. Công nữ Ngọc Vạn được miêu tả “ xinh đẹp và được vua Miên yêu quý vô cùng”, bà còn được phong làm hoàng hậu và được tôn trọng bởi đức hạnh cũng như vẻ đẹp mỹ miều. Những vấn đề liên quan đến người Việt trong bước đường khai phá miền Nam đều do công nữ Ngọc Vạn xin cho. Cho nên có thể nói rằng, những người Việt mà chúng ta tạm gọi là “những người Sài Gòn đầu tiên” đã có mặt ở đó, cách đây xấp xỉ 400 năm.

Nhà sử học Phan Khoang trong cuốn “Việt Sử xứ đàng trong” đã khẳng định “Cuộc hôn nhân này có ảnh hưởng lớn lao đến vận mạng Chân Lạp sau này. Bà hoàng hậu đem nhiều người Việt đến, có người được giữ chức hệ trọng trong triều, bà lại lập một xưởng thợ và nhiều nhà buôn gần kinh đô.” Ngày vua Chey Chettha II mất vào năm 1627, biến loạn xảy ra ở triều đình Chân Lạp với những cảnh “nồi da xáo thịt”. Ngọc Vạn, khi đó đã là Thái Hậu đã đứng giữa sự cô đơn và nhìn cảnh đầu rơi máu chảy ấy. Theo cách nào đó, vẫn luôn cố gắng để duy trì ảnh hưởng của chúa Nguyễn và bảo vệ người Việt di cư trong những lần “thay triều đổi đại” liên tục này ở Chân Lạp. Cho đến năm 1674, khi Nặc Ông Nộn làm Nhị vương về đóng ở Sài Côn, bà Ngọc Vạn theo về, ngụ ở đây một thời gian.

Những năm cuối đời, bà về núi Chứa Chan (Biên Hòa) lập chùa ẩn tu. Một cuộc đời bà đầy phong ba, nhưng bằng sự thông minh, khéo léo mà đi qua một cách ngoạn mục. Dẫu vậy, cuộc đời bà cũng đầy cô đơn giữa nơi đất khách quê người, và trong cái chết cũng ẩn chứa điều ấy.

Người phụ nữ ấy, công lao lớn cũng như Huyền Trân công chúa, một lòng một dạ vì người Việt ở Nam Bộ. Thế nhưng vì một điều gì đó, sử sách nhà Nguyễn đã đẩy bà sang một bên trong những trang sách chính sử. Mãi đến năm Khải Định thứ 2 (1917), bà mới được phong Tống Sơn Quận chúa Ngọc Vạn. Nhưng lòng dân vẫn luôn là một trang sử mộc mạc, và câu chuyện của bà đã được hậu thế đi tìm lại trong những trang sử khác. Hình ảnh của bà dần dần được ghi nhận trở lại trong các trang sử mới. Chỉ là một cái gì đó ghi danh thật xứng đáng cho người đã đặt nền tảng để có Sài Gòn hôm nay cho người Việt, như một tên con đường, một công trình tưởng niệm thì vẫn chưa có.
Bạn à, hãy giữ cái tên Ngọc Vạn ở trong trái tim người Sài Gòn.
(Hết kỳ 2: đón đọc kỳ sau).

SÀI GÒN SINH RA THẾ NÀO?KỲ 1: TỪ NHỮNG QUỐC GIA CỔ Vào khoảng thế kỷ thứ I sau công nguyên, có một quốc gia cổ được hình...
15/11/2018

SÀI GÒN SINH RA THẾ NÀO?

KỲ 1: TỪ NHỮNG QUỐC GIA CỔ

Vào khoảng thế kỷ thứ I sau công nguyên, có một quốc gia cổ được hình thành ở vùng Đông Nam Á. Một quốc gia huyền thoại chỉ tồn tại trong khoảng từ thế kỷ I đến khoảng thế kỷ VI-VII. Tên quốc gia ấy là Phù Nam.Người sáng lập ra Phù Nam là một người Ấn Độ có tên là Kaundinya. Ông đem văn hóa, ngôn ngữ đến vùng đất Phù Nam, ôngtạo hệ thống chính trị, đưatôn giáo Bà La Môn trở thành quốc giáo của vùng đất này. Đất nước Phù Nam ôm trọn Campuchia và trải dài qua tậnthung lũng sông Mên Nam của Thái Lan, và đương nhiên là toàn bộ Nam Bộ ngày nay của Việt Nam, trong đó có Sài Gòn.

Phù Nam xây dựng một bộ máy hành chính kiện toàn cùng hai trung tâm chính trị, thương mại làm nền tảnglà Angkor Borei và Óc Eo. Quốc gia này có mối quan hệ ngoại giao với hai nền văn minh lớn là Trung Hoa và Ấn Độ,trở thành nơi kết nối của hai thế giới văn minh phương Đông (Trung Hoa, Ấn Độ) và phương Tây (La Mã, Ba Tư) ở khu vực phía Nam. Thậm chí Phù Nam còn đượcNhà khảo cổ học người Anh, Ian Glover xưng tụng là “Con đường tơ lụa phương Nam”. Sự hùng mạnh của quốc gia này kéo dài khoảng 6 thế kỷ, cho đến khi một quốc gia chư hầu nổi lên đe dọa sự tồn vong của nó. Và một trong những kẻ chư hầu ấy chính là Chân Lạp – một đất nước của người Khmerthuộc trung lưu sông Mê Kông và phía Bắc Biển Hồ. Chân Lạp nổi lên trở thành một quốc gia hiếu chiến đang từng ngày “nuốt” lấy kẻ đế quốc già nua là Phù Nam. Năm 550, vua Chân Lạp là Citrasena dẫn quân tấn công kinh thành Vyadrapuracủa Phù Nam. Vua Phù Nam là Rudravarman bỏ kinh thành chạy dạt.Trận đánh ấy đã có tính quyết định cho sự diệt vong của quốc gia Phù Nam, khi nó khiến cho các chư hầu lần lượt đầu hàng Chân Lạp, và Chân Lạp thay thế Phù Nam trở thành quốc gia lớn nhất khu vực. Đến thế kỷ thứ VII, nước Phù Nam chính thức bị xóa sổ, sáp nhập vào nước Chân Lạp. Bây giờ, để phân biệt với vùng đất gốc của Chân Lạp được gọi là “Lục Chân Lạp”, sử sách Trung Quốc đã dùng một cụm từ mới để chỉ phần lãnh thổ ở phía Nammới được lấy về này, gọi là “Thủy Chân Lạp” – bao gồm cả vùng Nam Bộ sông nước của Việt Nam, trong đó có Sài Gòn.

Nhưng thay vì phát triển, quốc gia “Thủy Chân Lạp” lại bước vào một bi kịch mới. Bởi vì tuy chiếm được đất Phù Nam, nhưng do vốn xuất phát từ khu vực đất cao nên người Chân Lạp không giỏi trị thủy khi đến vùng sông nước này. Nhân lực thiếu cả về người lẫn kỹ thuật nên họ bỏ bê chốn này. Thiếu đi người lãnh đạo, lại chịu hệ quả tiêu điều từ chiến tranh, nên người dân vùng sông nước bất lực trong các vấn đề trị thủy và xây dựng lại những hải cảng cũ. Và một nền văn minh sông nước bị diệt vong từ từ cùng các cảnh bỏ hoang. Nhà sử học Nhật Bản Yumio Sakurai khẳng định rằng vùng Đồng Tháp Mười đã bị bỏ hoang cả nghìn năm sau sự sụp đổ của Phù Nam.Trong hoàn cảnh bơ vơ ấy, họ đã bị liên minh nhà nướcchư hầu Srivijaya (khu vực các đảo thuộc Malaysia – Indonesia bây giờ) của người Java tấn công. Kết cục là trong vòng gần một thế kỷ, Thủy Chân Lạp - vùng đất Nam Bộ - Sài Gòn, nằm dưới quyền kiểm soát của người Java.

Nhưng mọi chuyện chưa hề kết thúc. Khi một trong những vị hoàng tử quan trọng nhất đang ở Java tên là Jayavarman II đã trở về quê nhà Chân Lạp để kế thừa vương vị và xây dựng lại đất nước. Năm 790, ông lên ngôi hoàng đế Chân Lạp, với tham vọng tạo dựng cho mình một vương quốc của riêng người Khmer, nhà vuaJayavarman II đã mở ra các cuộc chinh phạt, lấy lại các vùng đất đang bị người Java chiếm lấy (trong đó có Nam Bộ). Năm 802, ông tự xưng Chakravartin (vua thiên hạ) bằng một lễ đăng cơ theo phong cách Ấn Độ giáo. Với nền tảng được tạo ra từ ông, các đời vua tiếp theođã cho xây dựng những công trình lớn, những đền đài nguy nga, cùng một hệ thống thủy lợi phục vụ cho tưới tiêu nông nghiệp. Tất cả đã cùng tạo nên một quốc gia Khmer giàu có và hùng mạnh. Các thế kỷ tiếp theo đã chứng kiến sự hình thành của đế quốc Khmer rộng lớn nhất lịch sử Đông Nam Á với diện tích lên đến 1triệu km2 bao gồm lãnh thổ của các nước Campuchia, Miền Nam Việt Nam, Lào và Thái Lan ngày nay. Đỉnh cao của đế quốc này là nằm dưới sự cai trị của vua Suryavarman II, với chứng nhân lịch sử mang tên: Angkor Wat, tượng trưng cho trí tuệ và sức mạnh vô địch của đế quốc từng một thời thống trị Đông Nam Á. Và cũng là một trong những nền văn minh lớn nhất thế giới.

Cho đến một thời điểm định mệnh diễn ra vào thế kỷ thứ 15, mà theo như tạp chí khoa học Livesciencenghiên cứuthì đã có hai cuộc hạn hán lớn diễn ra ở khu vực này, làm tê liệt đi mạch máu kinh tế của người Khmer: hệ thống thủy lợi, những con kênh quy mô lớn cạn nước. Nền nông nghiệp sụp đổ đã khiến cho đế quốc Khmer bị suy yếu nghiêm trọng. Cùng thời điểm đó, quốc gia láng giềng Ayutthaya (của người Thái Lan ngày nay) đã nổi lên và tấn công vào trong trái tim của đế quốc Khmer là Angkor Wat. Dù người Khmer vẫn kiên cường chống lại, và đẩy lui các cuộc tấn công. Nhưng do thời điểm đó,vua Ponhea Yatđang tiến hành các cuộc chuyển dịch trung tâm chính trị từ Angkor sang Phnôm Pênh nên đã khiến Angkor thêm một suy yếu. Cho đến năm 1431, Ayutthayađã chiếm được Angkor.Kể từ khi ấy, đế quốc Khmer đi xuống, dần dần nằm dưới sự ảnh hưởng của các vương quốc Xiêm (Thái Lan). Quốc gia đó chấm dứt thời kỳ thịnh trị để đi đến giai đoạn bị vũ nhục, bị chia năm xẻ bảy. Trong giai đoạn bị vũ nhục bởi người Xiêm La, những hậu duệ cuối cùng của Khmer vĩ đại đã nhìn về một quốc gia đang từ từ bước chân đi xuống phương Nam.

Phải! Đó là người Việt đang Nam tiến dưới những bước chân của chúa Nguyễn.

(Hết kỳ 1: đón đọc kỳ sau).

***
- Dũng Phan -

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Elite Magazine posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share