Tin Nóng

Tin Nóng Yêu
(1)

Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì vợ chồng tôi phát hiện cả 2 cây đã "không cánh mà bay" dù ngoài vợ chồng tôi - không a...
26/12/2025

Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì vợ chồng tôi phát hiện cả 2 cây đã "không cánh mà bay" dù ngoài vợ chồng tôi - không ai biết mật khẩu. Thế rồi chuyện 1 năm trước khiến vợ "lạ;nh số;ng lưng"
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày, hai cây vàng lại đủ sức làm đảo lộn cuộc sống gia đình tôi theo cách như vậy. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, bình thường đến mức nếu được quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ làm y như thế.
Thời điểm đó, giá vàng tăng cao. Hai vợ chồng bàn nhau bán vàng để góp cổ phần mở một quán ăn chung với bạn. Hai cây vàng ấy là tài sản tích cóp nhiều năm, được cất kỹ trong két sắt đặt trong phòng ngủ. Ngoài tôi và chồng, không ai biết mật mã. Chúng tôi vẫn luôn tin rằng, đó là nơi an toàn tuyệt đối.
Tối hôm đó, sau bữa cơm, chồng tôi mở két. Anh bỗng đứng im rất lâu. Tôi còn đùa: “Sao vậy, quên mã à?”. Nhưng khi nhìn vào trong két, tôi không còn cười nổi. Hai cây vàng miếng đã không cánh mà bay.
Cảm giác lúc ấy là một khoảng trống rỗng trong đầu. Hai vợ chồng lục tung cả nhà, tìm đến từng ngóc ngách, với hy vọng mình nhớ nhầm chỗ cất. Nhưng càng tìm, chúng tôi càng tuyệt vọng. Điều đáng sợ nhất là két sắt không hề bị cạy phá. Mật mã chỉ có hai người biết.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày nặng nề. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nghi ngờ âm thầm. Chúng tôi không cãi vã, nhưng cũng chẳng còn thoải mái như trước. Có những ánh nhìn lặng lẽ, những câu nói bỏ lửng giữa chừng. Hai cây vàng vô hình trung trở thành vết nứt trong hôn nhân.
Người giúp việc của gia đình tôi là bà cô họ xa. Cô từ quê lên, ở cùng nhà đã hai năm. Công việc hằng ngày chỉ là quét dọn, nấu cơm buổi tối và chiều đón con gái tôi học cấp 1 về. Cô sống lặng lẽ, ít nói, chưa từng gây điều tiếng. Vì là người trong họ, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng, chưa từng đề phòng. Chính sự tin tưởng ấy đã khiến mọi chuyện trở nên đau lòng hơn.
Ban đầu, hai vợ chồng thử rà soát lại mọi khả năng. Có ai từng vào nhà sửa điện, sửa nước? Có người quen nào từng ngủ lại? Tất cả đều bị loại trừ. Không ai có đủ thời gian, cũng không ai có lý do.
Cho đến một buổi tối, khi đang ngồi tính toán lại các mốc thời gian, chồng tôi chợt nhắc: “Em còn nhớ lần em mở két lấy giấy tờ gửi ship lên cơ quan không?”. Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng...
Xem tiếp tại bình luận 👇👇 Ẩn bớt

Ai có người thân đi trên tuyến xe khách này thì liên hệ ngay: Tất cả chỉ còn là tàn tro... dưới bình luận
26/12/2025

Ai có người thân đi trên tuyến xe khách này thì liên hệ ngay: Tất cả chỉ còn là tàn tro... dưới bình luận

Cụ bà trong làng qu/a đ/ời ở t/uổi 100, tang lễ làm gấp trong đêm vì trùng với lịch cưới cháu, nào ngờ đến lúc đưa ra đồ...
26/12/2025

Cụ bà trong làng qu/a đ/ời ở t/uổi 100, tang lễ làm gấp trong đêm vì trùng với lịch cưới cháu, nào ngờ đến lúc đưa ra đồng, xe t/ang khựng lại không thể nổ máy, cả gia đình xuống kiểm tra thì mới tá hỏa...
Cụ bà Nguyễn Thị Hợi, 100 tuổi, trụ cột tinh thần của dòng họ Nguyễn tại làng Đông Khê, vừa qua đời vào rạng sáng thứ Sáu. Sự r-a đ/i của cụ khiến cả dòng họ đ/au xó/t, nhưng cũng lúng túng vì… chỉ 2 ngày nữa là đến đám cưới cháu đích tôn – Tuấn.
Sau cuộc bàn bạc căng thẳng, gia đình quyết định làm tang lễ gấp trong đêm, để “kịp ngày vui, không ảnh hưởng đến chuyện cưới xin”.
Dân làng xì xào, người thương xót, người trách móc. Nhưng gia đình vẫn cương quyết: "Cụ già rồi, sống trọn vẹn một thế kỷ, ra đi cũng thanh thản, không cần làm to."
Đêm đó, lễ tan/g được tổ chức vội vã dưới ánh đèn vàng leo lét. Không có đủ người, không có ban nhạc kèn trống như thường lệ. Chỉ vài tiếng tụng niệm, rồi… đưa cụ ra đồng lúc 3h sáng – đúng giờ “đẹp” theo thầy xem.
Khi chiếc xe tang bắt đầu lăn bánh, mọi việc tưởng đã êm xuôi.
Nhưng chỉ đi được chừng 50m thì xe bất ngờ khựng lại. Máy chế/t hẳn.
Lái xe luống cuống đề lại nhiều lần – không nổ.
Cả họ sợ trễ giờ, người thì khấn vái, người lôi bật lửa soi vào gầm xe. Rồi… một tiếng hét thất thanh vang lên từ anh con rể:
“Dưới gầm xe có.... 👇👇👇

Con trai riêng của tôi bị ng;;hi lấy trộ;;m tiền học phí của em cùng cha khác mẹ, chồng tôi thẳng tay t//át thằng bé trư...
26/12/2025

Con trai riêng của tôi bị ng;;hi lấy trộ;;m tiền học phí của em cùng cha khác mẹ, chồng tôi thẳng tay t//át thằng bé trước mặt cả họ, nào ngờ c/am/era trong phòng khách ghi lại điều mà không ai dám tin.
Ngày giỗ bố chồng năm đó, nhà tôi đông đủ họ hàng hai bên.
Mâm cao cỗ đầy, tiếng nói cười râm ran. Nhưng trong lòng tôi lại nặng trĩu, như có một điềm chẳng lành lơ lửng đâu đó, chỉ chờ thời khắc để rơi xuống.
Tôi nhìn con trai mình — thằng bé đang ngồi nép sát vào góc ghế, hai tay đan chặt vào nhau. Nó mới mười hai tuổi. Gầy. Trắng. Ánh mắt lúc nào cũng như sợ làm phiền người khác.
Nó là con riêng của tôi.
Tôi lấy chồng lần hai khi con trai vừa tròn năm tuổi. Ngày về làm dâu, tôi đã tự nhủ:
Chỉ cần con tôi được sống yên ổn, tôi chịu thiệt thòi thế nào cũng được.
Nhưng tôi đã quá ngây thơ.
Chồng tôi — anh Tuấn — là người đàn ông bề ngoài tử tế. Có nhà, có xe, có công việc ổn định. Anh đối xử với tôi không tệ, nhưng với con trai tôi thì… lạnh.
Không đánh mắng.
Không chửi bới.
Chỉ là coi như không tồn tại.
Mọi sự quan tâm của anh đều dành cho thằng út — con chung của chúng tôi, năm nay tám tuổi. Tiền học, quần áo, đồ chơi… thứ gì cũng tốt nhất.
Còn con tôi, tôi tự lo.
Tôi từng nghĩ: Thôi thì miễn nó không bị ghét bỏ là được.
Nhưng trong mắt gia đình chồng, con tôi từ đầu đã mang một cái mác:
“Con riêng.”
Mà con riêng… thì luôn là đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên... 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câm, bố dượng bắt đầu nổi cơn điên đòi đuổi tôi r...
26/12/2025

Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câm, bố dượng bắt đầu nổi cơn điên đòi đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ tôi sẽ nói ra bí mật tày trời của ông ta nhưng ông ta không ngờ được, tôi đã chuẩn bị sẵn 1 kế hoạch không thể hoàn hảo hơn...
Tôi bị c/âm từ năm mười hai tuổi.
Người ta nói là do cú s--ốc tâm lý sau cái chế;/t của bố ruột tôi. Một tai nạn giao thông. Xe tải. Ch;/ết tại chỗ. Từ ngày đó, tôi không nói thêm một lời nào nữa. Bác sĩ bảo dây thanh quản không sao, chỉ là tôi tự khóa miệng mình lại.
Mẹ tôi tái hôn sau đó hai năm. Bố dượng là người ngoài nhìn vào thì hiền lành, chịu khó, thương vợ con. Chỉ có tôi biết, mỗi lần ông ta nhìn tôi, ánh mắt ấy không hề giống ánh mắt của một người bố.
Mười chín năm trôi qua, tôi sống trong căn nhà ấy như một cái bóng. Không tiếng nói, không phản kháng. Ai bảo gì làm nấy. Người ta quen dần với việc tôi không thể lên tiếng.
Cho đến đúng ngày giỗ bố ruột tôi.
Buổi sáng hôm đó, khi tôi thắp nén nhang trước bàn thờ, ngực bỗng nghẹn lại, cổ họng nóng ran. Một cảm giác lâu lắm rồi tôi mới thấy. Tôi cúi đầu, môi run lên, và một âm thanh bật ra.
“Bố…”
Chính tôi cũng chế;/t lặng.
Mẹ tôi đang cắm hoa thì đánh rơi cả bình. Bà quay lại nhìn tôi như nhìn thấy ma. Tôi há miệng lần nữa, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng:
“Con… nói được rồi.”
Căn nhà rơi vào im lặng nặng nề.
Chỉ có bố dượng tôi là biến sắc.
Ông ta không mừng. Không bất ngờ theo kiểu vui sướng. Mặt ông tái đi, hàm răng nghiến chặt, tay run lên rất nhẹ. Ánh mắt ông ta nhìn tôi lúc đó, không phải sợ hãi mơ hồ, mà là hoảng loạn thật sự.
Chiều hôm đó, khi mẹ tôi ra chợ, ông ta kéo tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại.
“Câm miệng lại.”
Giọng ông ta gằn từng chữ.
“Mày mà mở miệng nói linh tinh, tao đuổi mày ra khỏi nhà này.”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, lần đầu tiên trong đời không cúi đầu. Tôi nói chậm, từng chữ còn lạc giọng:
“Ông sợ tôi nói ra chuyện gì?”
Câu hỏi ấy như một nhát d;/ao.
Ông ta nổi cơn điê;/n. Đập bàn, hất ghế, gào lên rằng tôi là đồ vô ơn, rằng cái nhà này không nuôi kẻ phản phúc. Ông ta còn nói, nếu tôi còn ở đây, cả nhà sẽ tan nát.
Nhưng ông ta không biết một điều.
Mười chín năm câm lặng, tôi không hề sống vô thức.
Ngay từ khi tôi bắt đầu nói lại được, tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Tối hôm đó, trong bữa cơm giỗ, tôi đứng dậy trước bàn thờ bố ruột. Mẹ tôi còn đang run run nhìn tôi, thì tôi lên tiếng, rõ ràng hơn buổi sáng rất nhiều:
“Con không bị câm vì s-ố-c.
Con câm… vì con đã thấy sự thật.”
Bố dượng tôi bật dậy, quát lớn:
“Mày im ngay!”
Nhưng đã muộn.
Tôi lấy từ trong túi ra... 👇👇

Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì vợ chồng tôi phát hiện cả 2 cây đã "không cánh mà bay" dù ngoài vợ chồng tôi - không a...
26/12/2025

Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì vợ chồng tôi phát hiện cả 2 cây đã "không cánh mà bay" dù ngoài vợ chồng tôi - không ai biết mật khẩu. Thế rồi chuyện 1 năm trước khiến vợ "lạ;nh số;ng lưng"
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày, hai cây vàng lại đủ sức làm đảo lộn cuộc sống gia đình tôi theo cách như vậy. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, bình thường đến mức nếu được quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ làm y như thế.
Thời điểm đó, giá vàng tăng cao. Hai vợ chồng bàn nhau bán vàng để góp cổ phần mở một quán ăn chung với bạn. Hai cây vàng ấy là tài sản tích cóp nhiều năm, được cất kỹ trong két sắt đặt trong phòng ngủ. Ngoài tôi và chồng, không ai biết mật mã. Chúng tôi vẫn luôn tin rằng, đó là nơi an toàn tuyệt đối.
Tối hôm đó, sau bữa cơm, chồng tôi mở két. Anh bỗng đứng im rất lâu. Tôi còn đùa: “Sao vậy, quên mã à?”. Nhưng khi nhìn vào trong két, tôi không còn cười nổi. Hai cây vàng miếng đã không cánh mà bay.
Cảm giác lúc ấy là một khoảng trống rỗng trong đầu. Hai vợ chồng lục tung cả nhà, tìm đến từng ngóc ngách, với hy vọng mình nhớ nhầm chỗ cất. Nhưng càng tìm, chúng tôi càng tuyệt vọng. Điều đáng sợ nhất là két sắt không hề bị cạy phá. Mật mã chỉ có hai người biết.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày nặng nề. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nghi ngờ âm thầm. Chúng tôi không cãi vã, nhưng cũng chẳng còn thoải mái như trước. Có những ánh nhìn lặng lẽ, những câu nói bỏ lửng giữa chừng. Hai cây vàng vô hình trung trở thành vết nứt trong hôn nhân.
Người giúp việc của gia đình tôi là bà cô họ xa. Cô từ quê lên, ở cùng nhà đã hai năm. Công việc hằng ngày chỉ là quét dọn, nấu cơm buổi tối và chiều đón con gái tôi học cấp 1 về. Cô sống lặng lẽ, ít nói, chưa từng gây điều tiếng. Vì là người trong họ, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng, chưa từng đề phòng. Chính sự tin tưởng ấy đã khiến mọi chuyện trở nên đau lòng hơn.
Ban đầu, hai vợ chồng thử rà soát lại mọi khả năng. Có ai từng vào nhà sửa điện, sửa nước? Có người quen nào từng ngủ lại? Tất cả đều bị loại trừ. Không ai có đủ thời gian, cũng không ai có lý do.
Cho đến một buổi tối, khi đang ngồi tính toán lại các mốc thời gian, chồng tôi chợt nhắc: “Em còn nhớ lần em mở két lấy giấy tờ gửi ship lên cơ quan không?”. Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng...
Xem tiếp tại bình luận 👇👇

26/12/2025
Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "t:ái mặ...
26/12/2025

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "t:ái mặt" khi chạm trán người bố "đại gia núi rừng" của cô dâu... Đường sá lên nhà gái xa xôi hẻo lánh, rừng thiê::ng nư::ớc đ::ộc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rù::ng mì:nh chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấ::m cả::n, thậm chí d::ọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — "Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà."
Ông nhà tôi thì xuôi xoa: "Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấ:m c:ản". Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải m:ò lên tận đó để rước dâu? Nhưng "trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để "dạy" cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — "Bà làm thế có mặt mũi quá không?" – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — "Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâ:u v:ùng x::a, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ."
Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.
Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi s:ay l:ử đ:ử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về... xem tiếp dưới bình luận...👇👇 Ẩn bớt Ẩn bớt Ẩn bớt

Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026 👇
26/12/2025

Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026 👇

Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026
26/12/2025

Tin vui: Hàng trăm nghìn người dân sẽ nhận được khoản tiền lớn này trước Tết Dương lịch 2026

Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về. M...
26/12/2025

Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về. Một lần không nói nhưng cả 10 đêm thì tôi không thể không nghi ngờ. Đến đêm thứ 11 tôi quyết định đi theo thì phát hiện ra…
Sài Gòn đón mẹ con tôi bằng cái nóng hầ-m hậ-p và những cơn mưa rào bất chợt của tháng Bảy. Tôi là Lan, con dâu trưởng của mẹ Hạnh. Chuyến đi này là món quà tôi dành tặng mẹ sau năm năm làm dâu, cũng là để bà kh-uây kh-ỏa sau khi b-ố ch-ồn:g tôi q;:u;a đ;;::ời được sáu tháng.
Chúng tôi thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ở Quận 1, nhìn thẳng ra bến Bạch Đằng. Tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ: sáng đi Dinh Độc Lập, chiều dạo phố đi bộ, tối đi thuyền trên sông. Tôi muốn mẹ được tận hưởng những gì tốt nhất, bù đắp cho cả đời lam lũ ở vùng quê Bắc Bộ.
Nhưng ngay đêm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra không như tôi dự tính.
Mười một giờ đêm, khi tôi vừa t:-ắm xong và chuẩn bị leo lên giường tận hưởng nệm êm chăn ấm, thì mẹ Hạnh đã thay bộ quần áo bà ba sẫm màu, đội cái nón lá cũ mà bà nhất quyết mang theo từ quê.
“Lan à, con ngủ trước đi nhé. Mẹ… mẹ đi dạo một chút cho thoáng.”
Tôi ngạc nhiên:
“Mẹ ơi, muộn rồi. Sài Gòn phức tạp lắm, mẹ đi một mình con không yên tâm. Để con đi cùng mẹ.”
Mẹ xua tay, nụ cười gượng gạo:
“Thôi, con đi cả ngày mệt rồi, ngủ đi. Mẹ chỉ đi quanh quanh đây thôi. Mẹ g:-ià rồi, ai làm gì đâu mà sợ.”
Nói rồi, bà khép cửa đi thẳng, để lại tôi với sự ho-an-g m-ang nhẹ. Tôi nghĩ chắc bà lạ nhà, lạ giường nên muốn đi bộ cho dễ ngủ. Nhưng đồng hồ điểm một giờ sáng, hai giờ sáng, rồi ba giờ sáng… mẹ vẫn chưa về.
Tôi gọi đi:-ệ-n, thu-ê b-ao không liên lạc được. Tôi ngồi bó gối trên sofa, lòng như lử-:a đ-ốt. Đến gần bốn giờ sáng, tiếng lạch cạch mở cửa mới vang lên. Mẹ bước vào, người ướt đẫm mồ hôi.
“Mẹ đi đâu mà kỹ thế?” – Tôi hỏi, cố nén sự b:-ực d-:ọc.
“À… mẹ đi lạc. Đường xá trong này rối rắm quá.” – Mẹ trả lời qua quýt rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Tôi tin lời mẹ đêm đầu tiên. Nhưng chuyện đó lặp lại vào đêm thứ hai, thứ ba… và liên tục mười đêm liền.
Đến đêm thứ mười một, tôi không thể chịu đựng thêm sự im lặng :-đá-ng s-:ợ này nữa. Tôi quyết định sẽ bám theo bà.
Mười một giờ mười lăm phút. Mẹ Hạnh rời khỏi khách sạn. Bà đi rất nhanh, dáng người nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng người tấp nập của phố Tây Bùi Viện.
Tôi trùm kín áo khoác, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách an toàn phía sau. Mẹ không đi dạo “quanh quanh” như bà nói. Bà đi bộ một mạch qua mấy con phố lớn, rồi rẽ vào những con hẻm nhỏ ch;ằng c;hịt, tối tăm ở khu vực Quận 4.......... Và rồi ở đó, tôi được chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời này có lẽ tôi không thể nào quên............ Đọc tiếp tại bình luận 👇

10 Người thì 9 người bị rồi 👇👇👇
26/12/2025

10 Người thì 9 người bị rồi 👇👇👇

Address

An Nhơn
Hoài Nhon
55000

Telephone

+84392133380

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tin Nóng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tin Nóng:

Share