Eternal Sunday

Eternal Sunday Ngẩn ngơ viết mấy chữ vẩn vơ 💬

Mấy hôm nay Hà Nội cứ đêm là mưa.Cứ tới lúc chuẩn bị đi ngủ là mưa, làm mình phân vân giữa hai lựa chọn: nên ngủ vì đã t...
07/05/2026

Mấy hôm nay Hà Nội cứ đêm là mưa.

Cứ tới lúc chuẩn bị đi ngủ là mưa, làm mình phân vân giữa hai lựa chọn: nên ngủ vì đã tới giờ ngù, hay thức thêm để nghe tiếng mưa ào ào ngoài trời. Sét đánh những đường to đùng sáng choang cả nhà. Sấm gầm gừ cả tiếng. Mưa rả rích kiểu mưa mùa hè. Kiểu ếch nhái. Kiểu hay mất điện rồi cả nhà phải bật cái đèn tích điện ngồi giữa hè ngắm mưa vì chẳng biết phải làm gì hơn. Đang học thêm mà nghe tiếng mưa là không muốn về nhà.

Chỉ một vài tháng nữa thôi, nếu job hiện tại không có hiệu quả, thì mình sẽ về Thanh Hoá, ở với bố mẹ. Mình đang chuẩn bị tinh thần. Cũng 50 50 nhưng lần này mình nghiêng về quê hơn, đỡ cám dỗ mấy chuyện linh tinh, học hành các thứ nữa. Ở với bố mẹ điều độ cuộc sống, có người lo cho ăn uống ngủ nghỉ. Mưa không tới mặt nắng chẳng tới đầu.

Vài năm trước, mình khá chắc về việc ở lại Hà Nội vì mình yêu nó lắm, xa tới ngày thứ 4 là không chịu được. Một đống kỉ niệm. Giờ lớn rồi, những người trong kỉ niệm đó không còn ở đây nữa, không còn bên cạnh mình nữa. Ai rồi cũng đổi thay, mà mình thì hay gặm nhấm những cái đẹp cũ. Những điều mình trải qua 3-4 năm trước, một vài cái, vẫn xuất hiện trong mình mỗi ngày, thậm chí cả ở trong giấc mơ. Có lần mình mơ, không, phải nhiều lần, ngủ dậy ướt hết cả mặt cả gối. Nhiều gương mặt đã biến mất mà chỉ cần nhìn thấy họ là nước mắt tự động rơi lã chã. Một phần mình phải bỏ lại Hà Nội, một phần mình ôm ấp nó và lưu lại trong một góc não bộ.

Viết tới đây thôi mà cỡ mười mấy gương mặt đã thoáng qua đầu mình. Mong rằng mọi người đừng quên mình vẫn ở đây, như cái thời mà chúng ta biết nhau, như cái thời chúng ta còn nói chuyện, làm việc, ăn chơi, tâm sự với nhau. Mình mong là ai đó cũng nhớ và cũng còn ngồi ở đấy, thi thoảng kéo mình dậy vì mình sợ bắt chuyện lại. Nhiều thứ khác quá, mình không quen được.

Thành phố mình từng không thể xa nó nổi 4 ngày, giờ lại là nơi mình chẳng thiết tha ở lại.

Thò mặt ra cửa sổ, lại thấy nhớ nhàMấy bữa nay Hà Nội nóng kinh khủng, hoặc với mình thì chỉ cần 5p không cơ quạt vào ng...
14/04/2026

Thò mặt ra cửa sổ, lại thấy nhớ nhà

Mấy bữa nay Hà Nội nóng kinh khủng, hoặc với mình thì chỉ cần 5p không cơ quạt vào người là ướt đẫm cả áo. Tối nay cân nhắc xem có phải bật điều hoà không, lúc đóng cửa sổ thì thử thò cái đầu ra xem. Ngoài trời mát rượi. Đúng cái kiểu gió trời lồng lộng, mát và tinh khiết (dù đang là HN) 🥹 mình lại nhớ nhà. Nếu ở nhà, thì trời này chẳng phải suy nghĩ có bật điều hoà không, vì khéo 1-2 h sáng phải tắt quạt đi vì quá lạnh. Ở nhà gần như chỉ nóng buổi trưa, thậm chí là bật điều hoà cho dễ ngủ thôi chứ chẳng cần thiết lắm. Nhà mình có ruộng bao quanh, gió từ biển vào tầm 2-3h chiều là có thể ra ngoài câu cá đi chơi được rồi.

Nhớ nhà lại nhớ tuổi thơ.

Tầm này là sắp được nghỉ hè rồi. Mình không có kỉ niệm du lịch vì nhà mình không đi, nhưng những cảm giác ở nhà, có các anh chị học sinh của mẹ tới chơi. Mình ra cái bàn đá ngoài bờ ao để học (hồi đó mùa hè là phải lo học hết bài của lớp sau rồi) gió lộng vào thổi bay trang sách, lúc nào cũng phải kiếm thước hoặc tẩy để chặn giấy. Nếu trên bàn nhiều sách quá là phải lôi nhiều đồ ra chặn. Nhỡ có nhấc quyển dưới lên một phát là quyển trên có thể bay xuống ao ngay. Rồi hè được uống nước dừa ở nhà. Nhà mình hay bán dừa cho mấy ông buôn dưới Sầm Sơn. Quả dừa to như cái đầu mình ấy, không phải kiểu nhỏ như trong nam đâu. Phải cả nhà ở nhà, rồi hữu duyên mẹ mới chặt dừa cho uống. Tới giờ mình chưa chặt quà dừa bao giờ. Nhưng cứ ai chặt dừa là lại xin cái cùi để lấy thìa xúc ăn. Nhà cũng méo nhiều thìa ngắn cán vì cùi dừa dày quá không cạo nổi.

Giờ về nhà, mẹ chỉ chặt dừa cho Sóc uống. Thi thoảng về nhà mình lại đòi bố mẹ làm này làm kia, đúng là lớn rồi, dù có gia đình nhỏ của mình nhưng mình lại muốn làm con bố mẹ hơn bao giờ hết. Dù lần nào về quê quá ba ngày mình đều hoá điên ít nhất 1 lần, nhưng muốn ăn cái này cái kia, bố mẹ sẽ dậy sớm đi mua cho, muốn bố chở đi đâu đấy bố cũng chở. Tết về còn bắt bố chở lên nhà Mai chơi, dù ngày trước có nắng mưa cỡ nào cũng tự đi. Kiểu cảm giác được nương tựa người nhà, không phải ai cũng có phúc phần mà hiểu được.

Hoặc sắp nghỉ lễ, mình về quê chơi. Dù chưa biết đi đâu nhưng nghĩ tới về nhà, nằm trên cái chiếu bố mình quảng cáo nó mát mà đắt tiền lắm mát lạnh cả lưng, mở thông hết cửa cho gió phập phập hết vào mặt, chiều tới quét cái sân đầy hoa giấy, sáng mặt trời mọc ngay trên đầu giường. Đôi lúc có loa xã í ới. Màu trời đỏ hồng, có thể hơi nắng nhưng vẫn mát. Tranh thủ vào nhà ăn sáng rồi thay đồng phục đi học. Sau cả hai chục năm, những cảm giác đấy vẫn hằn nguyên trong mình, về một mặt nước ao sáng tới là cá há mồm chóp chép, mặt trời, những vệt mây để đoán nắng hay mưa, cơm và trứng ốp la của mẹ, mì tôm của bố, tiếng võng kẽo kẹt của bà, hoặc bà đang đi bộ quanh nhà, hoặc nếu ngày nghỉ thì mẹ đang chửi um đầu vì không quét sân. Nhà mình gần như không quá nhiều thay đổi trong hai chục năm đấy. Nhưng cứ mùa hè đến, hoặc có gió biển, mình lại nhớ mình khi ở nhà, những rung động vẫn y nguyên.

Chia tay một người, reset một đờiDạo gần đây mình được nghe những cuộc chia tay chấn động của những người xung quanh, to...
17/03/2026

Chia tay một người, reset một đời

Dạo gần đây mình được nghe những cuộc chia tay chấn động của những người xung quanh, toàn là những đứa hai gia đình đã qua lại nói chuyện, hoặc đã chắc cú thiếu mỗi hai chữ ký là xong, nhưng lại chia tay trong sự chấm hỏi và hoang mang. Tuần trước mình có đi gặp một chị rất quý. Chị chia tay mối tình 1 năm vì gia đình bạn trai không chấp nhận con dâu có gia cảnh không phù hợp.

Những cô gái “bị” chia tay đều rất ngạc nhiên khi thấy lí do được đưa ra thật khó nghe. Chị kể trên phải dừng lại vì nhà bạn trai là nhà gia giáo có chức có quyền, không chấp nhận chị vì bố mẹ chị chia tay. Phải nói thêm là họ chia tay thuận tình, chứ không phải đánh đập vũ phu hay cắm sừng gì cả. Bố mẹ nhà kia thấy gia cảnh (dù nhà chị này cũng có điều kiện - và bố mẹ vẫn yêu thương đủ đầy) thì nhất quyết không cho cưới. Thế là chị chia tay vì cái vấn đề không phải là của chị.

Điều đáng nói ở đây, là thằng đàn ông trong mối quan hệ. Bạn gái - vợ tương lai là chính nó chọn, nếu nó biết không vượt nổi rào cản bố mẹ thì đừng quen từ đầu đi, hoặc sống chết quen rồi thì phải bảo vệ bạn gái tới cùng chứ. “Mẹ anh bắt chia tay” tưởng chỉ có Miu Lê nghĩ ra thì khi gặp ngoài đời còn thấy méo miệng hơn. Mà chẳng chỉ là vấn đề này, kể cả lấy nhau được, thì cũng phải bảo vệ lựa chọn của mình, chứ không có anh chắc tôi tự vào cái nhà này gọi 2 người xa lạ là bố mẹ chắc ?

Mà mưa nào mưa hỏng tạnh. Được cái sau chia tay chị em glow up bản thân lắm. Yêu đương làm con người ta mộng mị chỉ chăm sóc cho mối quan hệ mà bỏ đi phần nào ham mê cá nhân. Chia tay là cái có thời gian đọc sách, thể thao, đi này đi kia, gặp nhiều người khác. Tuy trong lòng vẫn còn vết xước, nhưng những điều sẽ gặp lại đáng mong chờ, và chắc chắn nó tốt hơn.

Hồi trước quen người cũ mình từng bị bố bạn ấy phản đối vì mình là người Thanh Hoá. Nó cũng giống như cái vấn đề mình chẳng thay đổi được. Dù bạn ấy vẫn bảo vệ mình tới cùng và không để mình đối diện với sự phẫn nộ của bố bạn ấy, thì đúng những việc này chưa từng là vấn đề của đàn bà. Sau này mình lấy chồng mình, gia đình anh không có giới hạn hay định kiến về bất kể gì, kể cả anh có lấy vợ tận miền Tây hay tự dưng nghỉ việc bỏ nhà biệt xứ thì gia đình vẫn oke ấy, chỉ cần kiên định với lựa chọn và tự bảo vệ lấy tình yêu của mình là được. Nên mỗi lần về quê chồng thì mình và chị dâu chỉ lo tối ăn gì và gội đầu làm móng ở đâu. Câu chuyện là, nếu thấy có thế lực ngăn cản chuyện kết hôn, hoặc cứ giằng co mãi không thành, thì có thể ông trời đang bảo vệ bạn, hoặc bảo vệ người kia.

Trước Tết, bố với mình đi về quê bố, trên xe bố bảo Tết bố muốn nhà có tí hoa cỏ. Dù có cây đào to vật nhưng trên bàn vẫ...
09/03/2026

Trước Tết, bố với mình đi về quê bố, trên xe bố bảo Tết bố muốn nhà có tí hoa cỏ. Dù có cây đào to vật nhưng trên bàn vẫn thiêu thiếu. Bố có đi xem mấy chậu lan nhưng chắc chắn không được duyệt chi. Bố sợ điếc tai nên chỉ than thở với mình, với hay khen mấy chậu hoa nhà người ta đẹp.

Mình thì không sợ điếc tai. 26 Tết, mình alo chị Quỳnh ship liền chục cành ly (quên tên rồi mà to bằng cái mặt) đi xe buýt 50km xuống nhà mình, rồi chị gái mình (phụ nữ 30 tuổi có 3 đứa con

Có những cái ngày trước hợp với mình, bây giờ không còn hợp nữaLần đầu vào Marou, mình được giới thiệu thử 1 loại socola...
28/02/2026

Có những cái ngày trước hợp với mình, bây giờ không còn hợp nữa

Lần đầu vào Marou, mình được giới thiệu thử 1 loại socola vị quất. Vì không phải là người sành ăn hay phân biệt được các loại socola, làn đó mình được ăn 1 thanh và chỉ nhớ được là rõ rất ngon. Mình không thích ngọt thuần, mà thích chua nhẹ nên cái quất đó mình tâm đắc lắm.

Hôm nay đi chụp ảnh gần Marou, mình lại tạt vào và lựa chọn vị mà mình luôn nhớ về nó mỗi khi tới Marou. Hí hửng đem về để hai vợ chồng ăn, thì lần này không biết Marou thay đổi hay vị ngay từ đầu nó như vậy, nhưng nó không ngon, vị chua không dậy như trước. Cả hai đứa đều thấy không hợp miệng, trong khi lúc mình mua, mình không dám đổi loại khác vì sợ dở, giờ thì thấy hoá ra nó không còn ngon như mình nghĩ.

Hoặc ngay từ đầu nó đã như vậy. Hoặc mình tự huyễn hoặc nó phù hợp với mình.

Hôm nay thanh mình mua tặng Trang, nhiều socola hơn, mình tưởng đắng, nhưng nó lại siêu hợp miệng, tới nỗi mình bảo Trang cất về ăn sau vì nó hơi nhiều calo đấy :)) tưởng cô ấy có quà Valentine cơ nhưng tình hình này chắc phải kiếm 1 anh Đài Loan làm holiday boyfriend rồi ☺️

Trước ngày chuẩn bị quay lại Hà Nội, bà cũng lôi những tờ lịch đã cũ để cuốn trứng cho mình. Đã 6 năm nay, nhưng lần nào...
24/02/2026

Trước ngày chuẩn bị quay lại Hà Nội, bà cũng lôi những tờ lịch đã cũ để cuốn trứng cho mình. Đã 6 năm nay, nhưng lần nào mình ra, cũng có ít nhất hai chục trứng cuốn bằng lịch cũ.

Có thể mỗi văn hoá, nếp sống của từng vùng miền, từng gia đình khác nhau. Mình ở miền Trung, ngày xưa gia đình bố mẹ ông bà nhiều anh chị em nên phải tối ưu hết được đồ ăn, đồ dùng trong nhà, vứt đi cái nào cũng phải suy nghĩ đắn đo dữ lắm. Giờ cái tính đấy ăn sâu vào thế hệ sau, đến cả mình khi đi siêu thị có đầy túi nilon đựng đồ, thì cũng gấp lại để đựng rác, hoặc đựng đồ, chứ vứt cái túi bóng sạch thì tiếc hùi hụi. Giờ nhà mình to vật lên chả thiếu thứ gì, thì nguyên cái kho tầng 3 vẫn có những quyển sách từ mấy chục năm trước, bộ quần áo năm mình tiểu học. Mấy năm trước xây nhà, mình còn lục được quyển bài tập toán lớp 3 chưa vứt đi.

Tới giờ là năm thứ bảy mình ở Hà Nội, có cả chồng ở ngoài này thay vì bà cuốn trứng cho một mình mình thì giờ là 2 mình. Ngày mình đi từ quê, những đùm những bọc thức ăn nhà mình chuẩn bị càng nhiều hơn, vì giờ có 2 đứa con ở ngoài này. Mình cũng bảo ngoài này mua đồ dễ và khá rẻ, nên mình không cần mang quá nhiều đồ. Hôm qua mình lên lúc 2h sáng. Bố và mẹ vẫn chở xe máy cả 2 thùng đồ ăn và vali ra ngoài đường chờ xe cho mình. Ngày trước thì mình hãy giãy nảy lên kêu con tự được, có phải trẻ con đâu. Giờ thì thích bố mẹ chăm sóc như thế lắm. Kiểu bố mẹ không bao giờ nói bố mẹ yêu con, nhưng những lúc như thế thì đó là tình yêu ấy.

Đây không biết là chục trứng thứ bao nhiêu mình nhận. Cứ trước ngày đi 1 ngày là bà lại cuốn trứng, nhiều lúc như thói quen, vì mình thấy cuốn không quá hiệu quả, vì nó vẫn vỡ =)) Khi biết mình về dịp nào là bà sẽ để dành trứng gà nhà tự đẻ từ khi đó, tới khi gom góp đủ hai chục ba chục cho mình có cái đem ra. Đôi lúc không đủ, bà còn bảo bố vào trang trại để mua trứng, dù đôi lúc giá ở trang trại cũng không rẻ hơn mình mua ở chợ ngoài này là mấy. Mỗi ngày trôi qua, bà là người xé lịch và cất hết đống giấy lịch trong phòng. Có lúc mình về ít tới độ, bà đã gom cả đống giấy lịch, mỗi quả trứng 1 tờ mà vẫn không hết lịch. Còn mình mà về nhiều, hoặc nhiều trứng, thì 1 tờ lịch phải xé làm đôi để cuốn 2 quả. Mấy tháng đây thì mình cứ căn là sẽ không mua trứng bên ngoài, khi nào hết trứng tức là cần phải về nhà.

Hơi nước đọng đầy kính lúc 3h sáng. Mình thích nhất là khoảng thời gian này trong ngày, khi mình vừa xong việc, chỉ đủ t...
02/02/2026

Hơi nước đọng đầy kính lúc 3h sáng. Mình thích nhất là khoảng thời gian này trong ngày, khi mình vừa xong việc, chỉ đủ tỉnh táo để mơ màng, để nghĩ, để thấy ngày hôm nay giá mà đừng nhanh kết thúc như vậy.

Hôm qua mới nóng ơi là nóng. Hôm nay đã phủ sương mịt mờ cửa kính. Chỉ có người còn thức lúc 3h sáng mới thấy được cú chuyển mình mượt rơ từ thời tiết mà người khác phải tận 4 tiếng sau mới xuýt xoa: Uầy sáng nay lạnh thế nhờ. Kiểu biết trước để sắp xếp lịch trình sáng mai sẽ bắt đầu muộn hơn một chút, nhanh có mặt ở nhà để không phải hít mấy thứ còn lơ lửng chưa kịp tan trong không khí.

Cuối năm, có lẽ người hạnh phúc nhất là người ổn định: một công việc tốt, một mối quan hệ tốt, một môi trường tốt, nhiều nguồn thu tốt, sức khoẻ tốt. Còn người không dám trở về quê nhà vì chưa kịp gặt hái thành tựu nào, lại mong có lí do nào đấy để ở lại Hà Nội, hoặc nhắm mắt một cái là ngày mai đã là mùng 6 Tết. Mong không phải tiếp những câu hỏi bâng quơ xã giao nhưng khó trả lời, và kì vọng trở nên khác đi sau khi về quê mấy ngày Tết.

Nói chuyện với mấy đứa, mình thấy có những đứa có cuộc sống chẳng có gì phài lắng lo, thì nó lại buồn lòng bởi mấy điều mình chẳng càn bận tâm bao giờ. Đúng là mỗi người một cái khổ. Cuộc sống của mình lại cái khao khát của họ, và ngược lại. Mong chúng ta sẽ mạnh mẽ và làm này làm kia. Mong chúng ta bớt để ý tới người khác và những ý kiến của họ.

Cuộc sống ở Cổ Nhuế như thế nào?Đây là con đường mình hay đi về. Thoáng mát, đường rộng, chạy tốc độ cao, dù xa hơn nhưn...
09/01/2026

Cuộc sống ở Cổ Nhuế như thế nào?

Đây là con đường mình hay đi về. Thoáng mát, đường rộng, chạy tốc độ cao, dù xa hơn nhưng chỉ 10p là về tới nhà.

Hai - ba năm trước, lúc mình còn ở Nguyễn Ngọc Vũ. Mình có làm ở tận Hoàng Mai chỗ Bờ Sông Sét, rồi làm ở Tây Hồ, mỗi lần đi đi về về là như một cực hình. Mình bơi giữa dòng người ở Láng. Láng thì ở bên nào cũng tắc, năm 2023 ngập tràn album. Mình còn tính từ công ty về nhà là hết 1 99%, hay từ công ty đi ra chỗ này chỗ kia hết bao nhiêu phần Đánh đổi, bao nhiêu phần Ai cũng bắt đầu từ đâu đó. Đại loại là con đường rất dài và tiêu tốn nhiều lực của mình. Ngày nào mình thức dậy cũng chỉ lo muộn làm, hoặc thế lực nào đó trên đường khiến hành trình này hôm nay dài hơn. Và về nhà là chẳng kịp làm gì.

Chuyển đến Cổ Nhuế - nghe thì xa trung tâm, nhưng tính là đi làm cả hai đứa đều chỉ mất 10p. Mình ở gần đường tàu, đêm có tiếng tàu chạy. Dù ở Hà Nội mình gặp nhiều tàu rồi, nhưng lần nào cũng như kiểu con nít thấy tàu chạy và vẫy tay chào người ở trong tàu vậy, kiểu chuyến tàu đến Hà Nội - như mang theo ước mơ của hai đứa trẻ. Ở đây như một xã hội khác. Thực ra mỗi chỗ mình sống đều xa nhau nên cũng đều như xã hội khác thôi. Nhưng yên bình hơn, cảm giác xô bồ cách đây rất xa, thậm chí ở đây chỉ có tiếng xây nhà ( đương nhiên ở HN tầm này nhà nào cũng xây để làm nhà cho thuê) chứ đường xe hay cãi nhau, tiếng người gần như mất. Mình ở một căn có ban công, rộng rãi, ánh sáng cả ngày, lại còn không chiếu thẳng vào nhà, nên vừa thoáng vừa mát. Công việc của mình thì di chuyển từ nhà đến Cầu Giấy, mà mạn Cầu Giấy gần đây, nên kiểu mình thấy sống khá tách biệt với loài người, kiểu những cái mình thường thấy và hay tưởng tượng nó không liên quan với cuộc sống thực tại. Nên kiểu cũng chẳng phải lo tính hay suy nghĩ fomo gì cả. Đơn shopee cũng chỉ có đồ thiết yếu - hoặc mua bù cho những cái bị hư. Tính ra mình sống chill phết.

Tuy cũng có cái stress, nhưng chỉ là lúc nghĩ mới thấy stress thôi. Còn thường thì mình vô tri hơn, khoẻ re, kiểu mình tập trung vào mình thôi, và làm những cái phải làm. Có thể với mọi người nó không năng suất, nhưng với mình.... thì nó cũng không năng suất đâu ấy. Cuộc sống ở Cổ Nhuế trầm hơn nội thành, nhưng chỉ cần muốn, mình có thể move vào ngay, hoặc tới thành phố khác, hoặc về quê, siêu dễ.

Lâu không viết nên văn vở lủng củng ghê. Anw, cho mọi người biết cuộc sống hiện tại, và tạm biệt thật nhiều người vì đã tạm rời xa cuộc sống của mình. Mình dạo này phải gọi là ổn vcl.

Không biết dạo này mọi người có bị khủng hoảng không. Mình bị khủng hoảng trầm trọng mà mình chỉ muốn chìm xuống. Hoặc l...
22/12/2025

Không biết dạo này mọi người có bị khủng hoảng không.

Mình bị khủng hoảng trầm trọng mà mình chỉ muốn chìm xuống. Hoặc lặng trôi đi. Cuộc sống hiện tại bảo ổn thì ổn, mà không ổn thì cũng không ổn thật :))) mình vẫn ổn hơn những bạn chẳng có gì để nhìn vào, nhưng chẳng bì nổi với network quanh mình. Dần dần thấy mọi người đạt được thành tựu này kia, còn mình vẫn cứ như 2 năm trước. Nhưng bảo nhấc đít dậy và làm đi, thì mình chỉ muốn nằm dài. Bất mãn với hiện tại nhưng chẳng có động lực để thay đổi.

Mấy hôm nay nhìn tới đâu cũng thấy mệt mỏi. Mình chẳng muốn nói chuyện với ai, chẳng muốn làm gì hay đi đâu. Hoặc do dạo này mình ở 1 mình nhiều hơn, nên cũng hướng nội đi nhiều. Đến nỗi nếu mình lỡ làm ai đó suy nghĩ, thì mình cũng chẳng buồn thanh minh (như trước), hoặc ai nghĩ gì về mình thì nghĩ. Mình kệ.

Mình biết rồi mình cũng phải đứng dậy thôi vì chẳng thể nằm đó mãi được. Nhưng mình thấy mình không còn hợp với những thứ hiện tại. Mọi thứ như hư không, không thiếu gì mà mình không sống được. Đôi lúc chẳng biết mình ổn hay không nữa. Khóc cũng không được mà cười cũng chẳng nổi. Nó cứ vậy thôi.

À mình ngày nào cũng ôm mèo ngủ. Không biết có thích nuôi con không nhưng thấy chăm mèo và chơi với con người khác thấy cũng được 😀

Chẳng có bó hoa nào ở nơi tương lai rực rỡCái ngày mình nhìn nhau lạnh nhạt vụt qua, kí ức tua nhanh trong tích tắc. Tro...
19/12/2025

Chẳng có bó hoa nào ở nơi tương lai rực rỡ

Cái ngày mình nhìn nhau lạnh nhạt vụt qua, kí ức tua nhanh trong tích tắc. Trong ánh mắt đó, không có nổi một mảnh ân tình.

3 tháng sau chia tay mà trải nghiệm nhiều hơn 2 năm yêu nhau cộng lại. Chẳng còn gì kìm kẹp, chẳng còn nỗi bực mình bấy lâu. Trưởng thành hơn, khoẻ mạnh hơn, đúng theo nghĩa đen. Rời bỏ căn nhà cùng vài giấy tờ cũ kĩ, cô như bỏ cả một phần mình ở lại. Bấm nút thang máy hay bắt đầu một cuộc đời mới.

Những lúc vẽ viển vông mấy thứ lãng mạn, nghĩ đến váy cưới và mấy cái xúc động tương tự, nghĩ đến những bó hoa và những lời vows đầy mãn nguyện. Xoá cả đi rồi bắt đầu lại, phải khám phá thế giới, cô đã bỏ lỡ quá nhiều rồi.

Thích mấy ngày nắng hanh như nàyMình thích mùa lạnh kinh khủng, dù đôi lúc nó cũng đối xử tàn nhẫn với mình khi đi đâu c...
28/11/2025

Thích mấy ngày nắng hanh như này

Mình thích mùa lạnh kinh khủng, dù đôi lúc nó cũng đối xử tàn nhẫn với mình khi đi đâu cũng bị điện giật, tới độ không dám thò tay từ ngoài vào trong để mở khoá cổng, không dám mặc hoodie rồi đụng vào người khác, dù chỉ là 1 ngón tay. Nhược điểm của mùa hanh chỉ có vậy.

Mùa nắng mà càng nắng càng muốn ra ngoài đường.
Hôm qua mình phơi nắng cả ngày, dù nắng chói chang cỡ 12-1h chiều nhưng vì cái mát xen kẽ cùng, tính ra ra nắng vừa ấm vừa mát. Tuy sẽ làm da mình nứt nẻ và siêu rát, nhưng mình vẫn enjoy cái mùa này nhất.

Vì cái lạnh này giống cái lạnh mình từng cảm thấy.
Trước mình cản Mai sang Mỹ lắm, vì đủ thứ, nhất là sự không an toàn. Mình nghĩ nhiều người có giấc mơ Mỹ và bạn mình cũng thế, nhưng thực sự một thân một mình ra nước ngoài ở đúng là thử thách thật chứ. Thực sự có đáng để đánh đổi thế không?

Rồi mình sang Hàn vài ngày. Thực sự chỉ vài ngày. Mình bừng tỉnh về giấc mơ Mỹ của Mai, hay Dubai của người miền núi, hay Kelly với những chuyến công tác Trung Quốc mà mình thấy cổ enjoy kinh khủng trên Locket. Mình hiểu tại sao họ lại muốn bay thế, hoặc 1 chút hiểu tại sao lại có giấc mơ Mỹ như vậy.

Cứ cái ngày nắng lạnh thế này, là mình lại dễ rủ Trang đi lượn lờ, dù chúng mình lạnh lẽo thật chứ, vì cả hai chúng mình đều luỵ Hàn Quốc. Thích cả cảm giác đi bộ ngoài nắng cả vài cây số, thích quà của bạn ở nước ngoài về - hoặc bất kì nơi nào về. Mình vẫn giữ sổ Đài Loan của Khiêm, Socola Nga của Tạp hoá, con cá gỗ Côn Đảo, nước hoa Ý của Mai. Trang cũng hay bắt các anh trên lab của nó ở Hàn khi về là cho nó một cái gì làm kỉ niệm. Mấy nữa Fong về cũng phải bắt nó mua quà mới được.

Rồi ai cũng viết tiếp ước mơ của mình.

Address

Hanoi

Telephone

+84372522898

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Eternal Sunday posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Eternal Sunday:

Share