07/05/2026
Mấy hôm nay Hà Nội cứ đêm là mưa.
Cứ tới lúc chuẩn bị đi ngủ là mưa, làm mình phân vân giữa hai lựa chọn: nên ngủ vì đã tới giờ ngù, hay thức thêm để nghe tiếng mưa ào ào ngoài trời. Sét đánh những đường to đùng sáng choang cả nhà. Sấm gầm gừ cả tiếng. Mưa rả rích kiểu mưa mùa hè. Kiểu ếch nhái. Kiểu hay mất điện rồi cả nhà phải bật cái đèn tích điện ngồi giữa hè ngắm mưa vì chẳng biết phải làm gì hơn. Đang học thêm mà nghe tiếng mưa là không muốn về nhà.
Chỉ một vài tháng nữa thôi, nếu job hiện tại không có hiệu quả, thì mình sẽ về Thanh Hoá, ở với bố mẹ. Mình đang chuẩn bị tinh thần. Cũng 50 50 nhưng lần này mình nghiêng về quê hơn, đỡ cám dỗ mấy chuyện linh tinh, học hành các thứ nữa. Ở với bố mẹ điều độ cuộc sống, có người lo cho ăn uống ngủ nghỉ. Mưa không tới mặt nắng chẳng tới đầu.
Vài năm trước, mình khá chắc về việc ở lại Hà Nội vì mình yêu nó lắm, xa tới ngày thứ 4 là không chịu được. Một đống kỉ niệm. Giờ lớn rồi, những người trong kỉ niệm đó không còn ở đây nữa, không còn bên cạnh mình nữa. Ai rồi cũng đổi thay, mà mình thì hay gặm nhấm những cái đẹp cũ. Những điều mình trải qua 3-4 năm trước, một vài cái, vẫn xuất hiện trong mình mỗi ngày, thậm chí cả ở trong giấc mơ. Có lần mình mơ, không, phải nhiều lần, ngủ dậy ướt hết cả mặt cả gối. Nhiều gương mặt đã biến mất mà chỉ cần nhìn thấy họ là nước mắt tự động rơi lã chã. Một phần mình phải bỏ lại Hà Nội, một phần mình ôm ấp nó và lưu lại trong một góc não bộ.
Viết tới đây thôi mà cỡ mười mấy gương mặt đã thoáng qua đầu mình. Mong rằng mọi người đừng quên mình vẫn ở đây, như cái thời mà chúng ta biết nhau, như cái thời chúng ta còn nói chuyện, làm việc, ăn chơi, tâm sự với nhau. Mình mong là ai đó cũng nhớ và cũng còn ngồi ở đấy, thi thoảng kéo mình dậy vì mình sợ bắt chuyện lại. Nhiều thứ khác quá, mình không quen được.
Thành phố mình từng không thể xa nó nổi 4 ngày, giờ lại là nơi mình chẳng thiết tha ở lại.