Three Seconds - Ba Giây

Three Seconds - Ba Giây Hãy dừng lại ba giây thôi, bạn nhé...

QUÁ KHỨTrong đời của bất kỳ ai cũng có một phần mang tên quá khứPhần đời ấy bắt đầu từ khi ta sinh ra và kéo dài đến kho...
05/08/2023

QUÁ KHỨ

Trong đời của bất kỳ ai cũng có một phần mang tên quá khứ
Phần đời ấy bắt đầu từ khi ta sinh ra và kéo dài đến khoảnh khắc vừa trôi qua tức thì
Hiện tại như một cơn gió, tương lai thì chắc gì ta sẽ có, còn quá khứ thì đương nhiên tồn tại
Phần đời ấy sẽ dừng lại, ngay trước khi ta ngừng thở, dù ta biết hay không…

Khi bàn về quá khứ, về những gì đã qua, người ta hay nói về những điều tốt đẹp họ đã tận hưởng, về những thành tựu họ đã đạt được. Người ta hiếm khi nhắc về những khó khăn họ đã trải qua, những sai lầm họ đã phạm, những thất bại họ đã nhận. Và nếu có hiếm hoi nhắc đến, người ta ít khi nào nhận lỗi về mình, mà có xu hướng đẩy nguyên nhân thất bại về phía người khác.

Quá khứ của ta, nhất là khi ta còn trẻ, là nhiệt huyết nhưng bồng bột, là say đắm nhưng nông cạn, là tham vọng nhưng thiếu kiên trì, là ào ạt nhưng dễ chán. Dễ hiểu thôi mà, ai từng là người trẻ cũng đã đi qua những ngày như thế. Nhưng sẽ có rất ít người lặng lẽ ngồi một mình sau những thất bại, lặng lẽ suy nghĩ về câu chuyện mình đã trải qua, lặng lẽ chiêm nghiệm trách nhiệm của mình, lặng lẽ rút ra bài học cho mình, rồi lặng lẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn và bước tiếp.

Quá khứ của tôi, là một tuổi thơ mất mát, khó khăn và thiếu thốn khi mất đi người cha của mình khi tôi chưa tròn hai tuổi. Trong những ngày khổ cực ấy, tôi nhìn thấy mẹ mình lặng lẽ sống vì con, hy sinh cho con. Đó là những ngày tuổi thơ cơm không đủ no, áo không đủ ấm. Tôi có chiếc quần dài đầu tiên năm tôi 10 tuổi, chỉ vậy bạn có thể hiểu tuổi thơ của tôi rồi. Tôi tự đặt cho mình một nhiệm vụ, là tôi sẽ thay đổi cuộc đời mình, và tôi sẽ sống cho con cái của mình, hy sinh cho con cái mình như tôi đã nhận từ mẹ.

Quá khứ của tôi, là những ngày cấp 3 lêu lổng, theo bạn theo bè, quậy phá, hút thuốc, uống rượu, yêu đương đủ cả. Cái gì đến phải đến, dù học giỏi, tôi vẫn ngậm ngùi nhìn những người bạn vào đại học năm đầu, còn tôi thì thi rớt. Tôi nhìn những vòng xe ngược dốc của mẹ đi giao báo kiếm từng đồng bạc lẻ. Tôi nhìn những giọt mồ hôi trên trán chị gái của mình giữa đồng nắng chang chang. Tôi nhìn mái nhà tranh vách đất xộc xệch của gia đình mình. Tôi hối hận vì những điều mình đã làm. Nhưng tôi không tiếc vì tôi đã trải qua những ngày hư hỏng ấy, vì nó giúp tôi nhận ra tôi cần gì trên đời.

Quá khứ của tôi là những ngày học đại học khó khăn, thiếu thốn. Đó là những ngày nhiều lúc quá tủi thân, khi cuộc sống chà đạp tôi không thương tiếc. Tôi nghĩ về những bữa đói ăn, về những đêm bị đuổi ra khỏi nhà trọ, về những lúc đạp xe mấy mươi cây số để dạy kèm, về những con điểm thấp ở trường vì không chuyên tâm học tập. Tôi nghĩ về một đêm cùng anh em ký túc xá ngồi trong quán nước chờ người yêu mới của người yêu cũ đến, đó là một gã nhà giàu ngông nghênh hợm hĩnh. Tôi có một con dao dưới giày, may mà đêm hôm đó gã ngông nghênh ấy không đến. Nếu gã đến, giờ tôi là ai, ở đâu, tôi không chắc. Vui là người yêu cũ không cưới người yêu mới, mà cưới một người bạn cùng lớp đại học của tôi.

Quá khứ của tôi là những ngày cùng cô vợ con gái nhà giàu chui vào chui ra nhà trọ, chia ngọt sẻ bùi. Đó là những ngày hai vợ chồng làm từ sáng đến tối mịt. Đó là những ngày hai vợ chồng nghèo có đứa con đầu tiên, đứa con trai, sau 5 năm kể từ khi cưới nhau. Đó là những ngày hạnh phúc nhất dù cuộc sống nhiều thiếu thốn, vì chỉ cần nhìn vào đôi mắt to tròn, lông mi cong vút, chỉ cần nghe tiếng cười khanh khách của nó, mệt mỏi liền biến mất. Thế giới của tôi bỗng khác khi tôi trở thành cha.

Vậy đó, tôi yêu quý những ngày đã qua mang tên quá khứ. Tôi biết ơn những gì tôi đã trải qua dù tốt hay xấu, dù vui hay buồn. Tôi nhớ quay quắt tôi của những ngày tuổi 16,17,18, một thằng con trai ngỗ nghịch, phá phách, hư hỏng mà lãng mạn. Tôi nghĩ về những người con gái tôi đã gặp, tôi đã yêu, tôi đã chia tay như những món quà cuộc đời riêng tặng cho tôi, và tôi chưa một lần tiếc nuối hay hối hận vì đã từng gặp họ trong đời. Tôi biết ơn những ngày đã qua của tôi theo một cách trân trọng và nâng niu nhất. Tôi biết ơn những ngày mang tên quá khứ của mình, vì chúng đã tạo ra tôi hiện tại, dù tôi ngày nay không có gì là đặc biệt, nhưng tôi đã tốt hơn tôi của ngày xưa nhiều lắm.

Trong đời mình, tôi ghét nhất những kẻ nói xấu người yêu cũ, bêu rếu chủ cũ đã từng trả lương cho mình, và nhất là những kẻ chối bỏ quá khứ, chối bỏ những việc mình đã từng làm khi chúng không thành công.

Làm người, hãy yêu quý quá khứ của mình. Không có nó, ta sẽ chẳng bao giờ thành công. Chối bỏ nó, ta sẽ là kẻ tầm thường thiếu lòng tự trọng!

(2022)

Vì Anh BiếtAcoustic Live Version Nắng Hạ Concert
01/06/2023

Vì Anh Biết
Acoustic Live Version
Nắng Hạ Concert

🌻Võ Việt Phương - Vì anh biết | Live at NẮNG HẠ CONCERT 🌻❤️ Cảm ơn tất cả các bạn vì đã theo dõi và ủng hộ kênh Youtube chính thức của Võ Việt Phương.❤️ Cá...

Hương Cỏ HoaCa khúc thứ ba của Võ Việt Phương ở Nắng Hạ Concert.
25/05/2023

Hương Cỏ Hoa

Ca khúc thứ ba của Võ Việt Phương ở Nắng Hạ Concert.

🌻Võ Việt Phương - Hương Cỏ Hoa | Live at NẮNG HẠ CONCERT 🌻❤️ Cảm ơn tất cả các bạn vì đã theo dõi và ủng hộ kênh Youtube chính thức của Võ Việt Phương. ❤️ ...

Bài Valse Không Có Anh Võ Việt PhươngLive at Nắng Hạ Concert 2023
18/05/2023

Bài Valse Không Có Anh

Võ Việt Phương
Live at Nắng Hạ Concert 2023

Bài Rock Chưa Đặt TênVõ Việt PhươngLive at Nắng Hạ Concert 2023
12/05/2023

Bài Rock Chưa Đặt Tên
Võ Việt Phương
Live at Nắng Hạ Concert 2023

59 seconds · Clipped by Trạm Podcast Yêu Thương · Original video "🌻Võ Việt Phương - Bài Rock chưa đặt tên | Live at NẮNG HẠ CONCERT 🌻" by Võ Việt Phương Of...

Chúc đêm nhạc của con và các bạn thật thành công.
22/03/2023

Chúc đêm nhạc của con và các bạn thật thành công.

[“NẮNG HẠ CONCERT” CÙNG VÕ VIỆT PHƯƠNG - TÂN BINH GEN Z CỦA SHOWBIZ VIỆT] ☀️
----------------------
THÔNG TIN VỀ ĐÊM NHẠC “NẮNG HẠ” (mới cập nhật):
⏰ Thời gian diễn ra: Ngày 06/04/2023 (Thứ Năm).
📍Địa điểm: Hội trường D.101, Trường ĐH Luật TP.HCM Cơ sở Bình Triệu.
🎟️ Giá vé: Miễn phí (Đã có Nhà tài trợ mua toàn bộ số vé cho sinh viên Đại học Luật TP.HCM, các bạn chỉ cần ghé qua quầy và đăng ký thôi nhé!)
📍Thời gian đặt bàn: Duy nhất vào 02 ngày 27-28/03/2023
----------------------
“Thôi cha đi nhé, con ơi
Cha đi về nơi ngập nắng vàng
Cha đi về nơi mây ngàn”

🌻Nếu cuộc đời là những nốt nhạc, có lẽ chàng nghệ sĩ trẻ Võ Việt Phương là những giai điệu sâu lắng và mơ mộng nhất. Với ca khúc “Tạm biệt, cha đi”, Võ Việt Phương đã chạm đến trái tim, cảm xúc của hàng ngàn khán giả và thành công mở đầu cho cuộc hành trình chinh phục đam mê âm nhạc của mình.

🎹Với Võ Việt Phương, vẻ đẹp của ca từ mà chàng nghệ sĩ trẻ này thể hiện nằm ở sự đơn thuần, mộc mạc, bình dị và chân thành. Chính ánh nhìn âm nhạc mới cùng chất liệu trẻ trung, Võ Việt Phương đã đem đến những bài hát xoa dịu tâm hồn và đầy trải nghiệm đối với giới trẻ.

🤫Bật mí nhỏ là từ mùa hạ năm 2023, Võ Việt Phương đã chính thức khởi động dự án Võ Việt Phương Unitour kết hợp với các Câu lạc bộ Âm nhạc đến từ các Trường Đại học trên địa bàn TP. HCM. Và “Gong-cha-diu-lo” chính là điểm đến đầu tiên trên “chuyến du ngoạn” đó.

🔥Các Ulaw-ers hãy cùng đón chờ xem Võ Việt Phương sẽ đem đến cho chúng ta những ca khúc nào trong Đêm nhạc có 1-0-2 này nhé !!! Gánh hát “Gong-cha-diu-lo” hứa hẹn sẽ đem đến một chương trình thật bùng nổ và đảm bảo “không cháy không về”. Vì vậy, hãy nhanh tay theo dõi Fanpage để cập nhật thông tin từ Gờ Cê nhanh nhất nhaaa!

----------------------
Nội dung: Hạnh Linh
Hình ảnh: Phước Hiền
----------------------
MỌI THẮC MẮC XIN VUI LÒNG LIÊN HỆ
➤ Hotline/Zalo: 0834961467 (Nhã Tuyền)
➤ Email: [email protected]
➤Fanpage: https://www.facebook.com/HcmulGuitarClub

NẮNG HẠNgày 6/4 sắp tới đây, bạn Võ Việt Phương nhà mình và Câu lạc bộ Guitar Đại học Luật TPHCM sẽ cùng hợp tác với nha...
16/03/2023

NẮNG HẠ

Ngày 6/4 sắp tới đây, bạn Võ Việt Phương nhà mình và Câu lạc bộ Guitar Đại học Luật TPHCM sẽ cùng hợp tác với nhau tổ chức một đêm nhạc liveshow dành riêng cho sinh viên trường Luật. Đêm nhạc mang tên NẮNG HẠ, và theo kế hoạch sẽ là đêm nhạc đầu tiên trong chuỗi hợp tác giữa Võ Việt Phương và các câu lạc bộ âm nhạc của các trường đại học nhằm tổ chức các đêm nhạc thiện nguyện vì cộng đồng.

Đây là đêm nhạc thiện nguyện, hoàn toàn miễn phí cho sinh viên trường Luật. Toàn bộ vé của đêm nhạc đã được tài trợ, và số tiền thu được trong đêm nhạc từ tiền vé được tài trợ và tiền đóng góp từ khán giả sẽ được chia thành 2 phần dành tặng cho Quán Cơm Nụ Cười (Cơm 2,000) và Quỹ Trò Nghèo Vùng Cao (Cơm Có Thịt).

Dù là đêm nhạc miễn phí cho sinh viên, nhưng mọi công tác chuẩn bị cho đêm nhạc đều diễn ra ở mức độ tốt nhất, thực hiện bởi ê kíp chuyên nghiệp cùng lực lượng thành viên câu lạc bộ GCULAW hùng hậu.

Ê kíp thực hiện chương trình từ đạo diễn, giám đốc âm nhạc, huấn luyện viên thanh nhạc, thiết kế sân khấu, MC, hệ thống âm thanh ánh sáng, hình ảnh đều là những nhân vật chuyên nghiệp và giàu kinh nghiệm.

Các tiết mục âm nhạc được trình diễn live band bởi các câu lạc bộ và Võ Việt Phương. Võ Việt Phương sẽ hát các ca khúc do chính mình sáng tác. Ngoài ra đêm nhạc còn có sự xuất hiện của ca sĩ khách mời nổi tiếng và được các bạn trẻ yêu thích. Võ Việt Phương và các bạn đã và đang luyện tập cật lực cho đêm nhạc này.

Mình vui vì từ giờ mình có thêm một người bạn đồng hành trong chương trình Cơm Có Thịt, cùng góp phần mang đến những bữa ăn có thịt cho trẻ em vùng cao. Mình cũng sẽ bắt đầu dành một phần hoạt động thiện nguyện của mình và các học trò, phụ huynh, đồng nghiệp cho Quán Cơm Nụ Cười, ngay ở Sài Gòn này, mọi người ạ.

Mong mọi người ghé qua đây nhắn lời ủng hộ đêm nhạc NẮNG HẠ của Võ Việt Phương hợp tác cùng các bạn GCULAW ngày 6/4 sắp đến! Cám ơn mọi người thật nhiều.

Chúc NẮNG HẠ của con và các bạn thật thành công!

[CHẶNG 2: ĐÊM NHẠC “NẮNG HẠ CONCERT” - VÕ VIỆT PHƯƠNG x GCULAW]

🎸 Đàn kêu tích tịch tình tang
Ai đem “Nắng hạ” ươm vàng Gờ Cê 🥳

🌕“Sẽ chẳng sao nếu chúng ta cho phép bản thân đi chậm lại hay nghỉ ngơi, vì mỗi chúng ta là những mặt trời bé con không bao giờ ngừng sáng cùng những khát khao và ước mơ tươi mới như nắng hạ”.

😉Gánh hát Gong-cha-diu-lo đã trở lại và mang một đêm nhạc với màu sắc mới đến với các bạn rồi đâyyy. NẮNG HẠ - ánh nắng của mùa hè - ánh nắng đánh dấu giai đoạn đầu của thanh xuân, thời điểm mà chúng ta đều ngóng trông đến những chuyến đi thú vị và mới mẻ. Nắng hạ còn là những mặt trời nhỏ, ánh nắng của chúng ta đôi khi gắt gỏng vì áp lực đè nặng trên vai nhưng nhiều khi lại ấm áp như vòng tay tự xoa dịu mình.

📌 Không chỉ nhằm mục đích tạo sân chơi âm nhạc năng động cùng các bạn trẻ mà NẮNG HẠ còn là nơi mà chúng mình muốn gửi gắm thông điệp tích cực và lan tỏa giá trị đẹp đẽ đến với cộng đồng. Để ủng hộ cho chương trình sắp tới đây, các bạn hãy cùng theo dõi Chặng 02 “NẮNG HẠ” cùng GCUlaw và chuẩn bị cháy hết mình trong đêm nhạc có 1-0-2 này nhé!

----------------------
THÔNG TIN VỀ ĐÊM NHẠC “NẮNG HẠ”:
🙋‍♂️ Đối tượng tham gia: Sinh viên hệ chính quy lớp QTL (CLC) K43, các khóa 44, 45, 46, 47 và hệ VHVL của Trường Đại học Luật TP.HCM.
⏰ Thời gian diễn ra: ngày 06/04/2023 (Thứ Năm).
📍Địa điểm: Hội trường D.101, Trường ĐH Luật TP.HCM Cơ sở Bình Triệu.
🎟️ Giá vé: Miễn phí (Đã có Nhà tài trợ mua toàn bộ số vé cho sinh viên Đại học Luật TP.HCM, các bạn chỉ cần ghé qua quầy và đăng ký thôi nhé)
📍Thời gian đăng ký: 24-25/03/2023
‼️Với mỗi đơn đăng ký, GCUlaw xin cam kết góp vào quỹ thiện nguyện tại Chặng 03 là 40.000 VNĐ. 😮😮😮
----------------------
🖊️Nội dung: Hoàng My
📸Hình ảnh: Ng Khanh Chi
----------------------
MỌI THẮC MẮC XIN VUI LÒNG LIÊN HỆ
➤ Hotline/Zalo: 0834961467 (Nhã Tuyền)
➤ Email: [email protected]
➤Fanpage: https://www.facebook.com/HcmulGuitarClub

ĐỪNG BIẾN TÌNH YÊU THÀNH TRÒ HỢM HĨNHHôm rồi tôi nói chuyện với một cô giáo trường cấp ba tiếng tăm nọ ở Sài Gòn, nghe c...
27/02/2023

ĐỪNG BIẾN TÌNH YÊU THÀNH TRÒ HỢM HĨNH

Hôm rồi tôi nói chuyện với một cô giáo trường cấp ba tiếng tăm nọ ở Sài Gòn, nghe cô kể nhiều chuyện về học trò, tự dưng thấy nản lòng.

Cô bảo ở trường học trò cặp bồ ngày một nhiều. Nếu chỉ là tình yêu học trò trong sáng thì chẳng sao, vì ai mà chẳng đi qua cái thời lòng đầy xao xuyến ấy.

Nhưng câu chuyện tình yêu học trò bây giờ không nhẹ nhàng, lãng mạn, tinh tế nữa. Cô bảo lớp cô nhìn ra cầu thang, và nơi đó có những cặp đôi học trò thản nhiên ngồi, ôm ấp nhau, ngồi lên đùi nhau, như chỗ không người.

Tôi hỏi cô sao không la chúng, cô bảo đã từng nói, rồi chuyện vẫn thế. Trao đổi với giáo viên chủ nhiệm, rồi cũng chẳng thấy khác lạ gì. Nhà trường bây giờ hiện đại, học sinh, phụ huynh có tiếng nói, nghĩa là muốn gì thì nói đó. Và có vẻ ngày nay, thầy cô trong mắt học trò chỉ là những người cung cấp dịch vụ chữ nghĩa. Học trò vui thì thôi, học trò không hài lòng thì đổi dịch vụ.

Tôi đi đón vợ, tôi đi đón con, và tôi thấy những cặp đôi hạnh phúc, tay trong tay, đầu ngẩng cao, mắt nhìn thẳng đầy vẻ tự hào, chân sải bước. Họ đi ngang những người cha, những người mẹ đang chờ đón con mình. Vị phụ huynh nào cũng nhìn họ, ánh mắt thảng thốt, lo âu, và hẳn là lòng cầu nguyện con mình không ở trong số đó.

Tôi đem đề tài này hỏi một số đồng nghiệp khác, và bất ngờ khi biết đó là câu chuyện không hề xa lạ trong trường học bây giờ. Nó như một lẽ thường tình, cái mà những đứa trẻ sắp trở thành người lớn nghĩ rằng đó là quyền của họ. Đó là chưa kể một số giáo viên với triết lý mị đám đông học trò khi cho rằng người lớn phải tôn trọng cảm xúc của tuổi mới lớn, đừng can thiệp thô bạo vào cảm xúc trong trắng của các em. Và thế là các em lại được chắp thêm đôi cánh…

Nhà trường là vậy, rời khỏi cổng trường thì sao, tôi nghĩ không cần phải nói thì ai ai cũng biết và cũng thấy. Người trẻ xem chốn công cộng là cõi tình của họ. Ra đường bạn sẽ dễ dàng thấy người trẻ không ngại làm chuyện riêng tư trước thiên hạ một cách tự hào. Vào quán cà phê, nếu bạn là người văn minh một chút bạn sẽ thấy mình đỏ mặt trước đủ kiểu yêu đương. Phim ảnh sẽ được diễn trực tiếp trước mắt bạn, bởi những diễn viên tuổi đời mười lăm mười bảy đôi mươi.

Tôi có hai đứa con, con trai 20, có thể được xem là người lớn, con gái 16 còn đang đến trường. Tôi luôn nhắc nhở các con mình những điều tối kỵ cần phải tránh. Và tôi tin cha mẹ nào cũng thế, cũng sẽ dạy dỗ con mình. Vấn đề là con cái chúng ta có hiểu và làm những điều chúng ta dạy bảo chúng hay không. Phần lớn thời này con cái thường cho rằng cha mẹ mình lạc hậu, và những lời cha mẹ dạy chẳng bằng những điều chúng xem trên mạng hay những điều bạn bè chúng nói.

Khi bạn yêu đương nhau ngoài đường với những hành động vốn dĩ dành cho không gian riêng tư của hai người, bạn đang tự làm xấu hình ảnh mình trong mắt người khác. Tôi không nghĩ những người xung quanh sẽ tôn trọng bạn, ngưỡng mộ bạn, ước được như bạn. Trong số những người đi ngang bạn, có thể có hàng xóm của bạn, đồng nghiệp của cha mẹ bạn, các phụ huynh trong lớp bạn, thầy cô của bạn. Bạn nghĩ họ sẽ vỗ tay cho bạn sao? Không nhé, họ nghĩ rằng bạn đang coi thường họ đấy. Và họ không sai đâu!

Thời buổi này Internet và mạng xã hội phủ đến tận ngóc ngách cuộc sống. Mạng xã hội đầy dẫy những clip quay chuyện riêng tư của người trẻ lan truyền với tốc độ chóng mặt. Đừng nghĩ những kẻ đồng trang lứa đang tung hô tình yêu của bạn kia đang thật lòng yêu thương và ngưỡng mộ bạn. Đến một sáng mai thức dậy, bạn thấy một đoạn clip hay một bức ảnh mặn nồng của bạn đang lan đầy trên mạng, bạn nghĩ gì? Cha mẹ bạn nghĩ gì, họ có xấu hổ không khi bước vào sở làm nghe đồng nghiệp xì xào bàn tán, khi đi làm về nghe láng giềng thập thò to nhỏ? Rồi một thời gian sau, khi bạn có vợ có chồng, bạn thành đạt, bạn nổi tiếng, những người ghét bạn sẽ sẵn sàng đào lại những chứng tích ngày xưa để chôn vùi bạn đấy.

Nếu có một điều nhắn gửi với các bạn, những đứa trẻ đang lớn, những người vừa mới lớn, thì tôi xin được nói thế này. Hãy sống cho thật đẹp, thật văn minh, hãy dành tuổi thanh xuân của mình cho những điều đẹp tươi, những điều có ích cho bản thân, cho gia đình và cho những người xung quanh mình. Hãy đừng đua đòi, bắt chước, hãy đừng sống vội, vì các bạn còn cả một tương lai mênh mông phía trước để sống, để làm việc, để yêu, để thành công.

Hãy nghĩ ba giây trước khi bạn làm gì, ba giây đó đôi khi có thể thay đổi cuộc đời của bạn!

Đừng biến tình yêu thành trò hợm hĩnh, bạn nhé!

(27/2/2023)

Bạn có nghe bài viết này trên kênh Youtube Trạm Podcast Yêu Thương (https://youtu.be/E4t4kBtoItQ) hoặc trên kênh Spotify Trạm Podcast Yêu Thương (https://open.spotify.com/episode/2TpM7cNudbJFaYQWeYk8Nu?si=lMyeaQI1Suy1bfLzK6_JnA.) nhé.

LÌ XÌ ĐẦU NĂMMẹ lì xì cho con những lời chúc đầu nămToàn những điều năm nào mẹ cũng chúcToàn những đi...
20/02/2023

LÌ XÌ ĐẦU NĂM

Mẹ lì xì cho con những lời chúc đầu năm
Toàn những điều năm nào mẹ cũng chúc
Toàn những điều nghe xong con rất bực
Không ăn này, uống nọ, không dậy sớm, thức khuya.

Mẹ lì xì cho con một bao đỏ…cơm chay
Toàn những món năm nào mẹ cũng nấu
Toàn những món tương chay, rau cà đậu
Tốt cho tim, cho phổi, tốt cho não, dạ dày…

Chị lì xì cho em những câu hỏi đầu năm
Toàn những điều năm nào chị cũng hỏi
Toàn những điều em chưa nghe đã biết
Mi định làm việc này hay định bỏ việc kia?

Chị lì xì cho em một bao đỏ chở che
Toàn những việc nhọc nhằn em rất sợ
Chị giành hết, một điều không nặng nhẹ
Chị gánh nước, giặt đồ, chị cuốc đất, nấu cơm…

Em lì xì cho anh những bữa cỗ đầu năm
Toàn những món anh chưa ăn đã thích
Toàn những món mẹ chưa nghe đã bực
Nào mắm tép, kiệu chua, nào lạp xưởng, thịt thà…

Em lì xì cho anh một bao đỏ yêu thương
Làm toàn những việc không tên em chẳng ngại
Em lặng lẽ hy sinh mà chẳng nói
Chẳng trách anh vô tình, anh cứ mãi rong chơi.

Con gái lì xì cho ba một bao đỏ ngất ngây
Với tiếng hát, giọng ngâm thơ ngọng ngịu
Là con gái, nên như mẹ con, con rất điệu
Con chải đầu, kẹp tóc, con chọn áo, lựa giày

Con trai lì xì cho ba một bao đỏ … bực mình
Với chữ xấu, vở dơ, nhanh nhảu …ẩu
Là con trai, nên như ba con, con rất …gấu
Vậy mà đêm nào, sợ ma, cũng ôm cứng lấy ba.

Đời lì xì cho ta một bao đỏ thương yêu
Ăm ắp chứa một biển tình yêu lớn
Đời đem đến cho ta một gia đình rất nhỏ
Mà mãi yên bình ôm ấp cuộc đời ta…

(Bài viết cũ - 21/02/2010)

Bỏ qua những gì người ta chê về bộ phim này, tôi vẫn thấy câu chuyện những đứa con muốn thoát ly là câu chuyện không hề ...
20/02/2023

Bỏ qua những gì người ta chê về bộ phim này, tôi vẫn thấy câu chuyện những đứa con muốn thoát ly là câu chuyện không hề tưởng tượng.

Tôi viết bài thơ này cho những đứa con của chúng ta, anh và tôi và bao người khác…

NHÀ BÀ NỮ

Đó là ngày em chợt đến bên anh
Đó là ngày anh tìm ra một nửa
Anh cứ ngỡ gặp em từ ngàn thuở
Em là sao trời rơi xuống đời anh

Mình gặp nhau, trái đất như dừng lại
Lặng yên nhìn hạnh phúc của hai ta
Ta quên hết thế gian kia, tất cả
Ta có nhau rồi, quá đủ, cần ai

Bỏ lại đàng sau, để lại những nỗi đau
Vun vén ngất ngây, say trong hạnh phúc
Với niềm tin ta yêu nhau hết mực
Không có gì chia cách được ta đâu

Rồi chẳng lâu ta ngỡ ngàng vỡ mộng
Khi những ngày bùi ngọt đã dần qua
Cơm áo bạc tiền cháy bản tình ca
Ngập ngụa hai ta, bộn bề cuộc sống

Ta nhận ra ta quả là khờ dại
Khi đi tìm cuộc sống của riêng ta
Khi ta non nớt dễ dàng gục ngã
Ta mơ hồ về cuộc sống ngày mai

Ta trở về nhà lặng lẽ giữa đêm
Tổ ấm của ta, ta từng rũ bỏ
Nước mắt ta rơi chân vừa chạm ngõ
Ta học cho mình bài học lớn lên

Hỡi ai đang trẻ với những đam mê
Hãy sống hết lòng khi đời vẫy gọi
Nhưng hãy cho mình vài giây nghĩ ngợi
Đừng vội vàng gì, chìm giữa u mê

(18/2/2023)

Ảnh: Báo SGGP

LẦN CUÓI CÙNG TA GẶP NHỮNG YÊU THƯƠNG Hôm nọ tôi vào lớp, và đó là ngày Vu Lan. Tôi bắt đầu buổi dạy học bằng cách nói c...
18/02/2023

LẦN CUÓI CÙNG TA GẶP NHỮNG YÊU THƯƠNG

Hôm nọ tôi vào lớp, và đó là ngày Vu Lan. Tôi bắt đầu buổi dạy học bằng cách nói cho học trò nghe về ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan. Rồi tôi bất ngờ hỏi học trò mình, nếu một ngày mẹ con rời khỏi nhà vào buổi sáng và mãi mãi không trở về, con sẽ thấy thế nào. Cả lớp thảng thốt giật mình, trò nào cũng hoang mang, vì một lẽ không trò nào có lúc nghĩ về điều đó cả. Tôi bảo học trò mình hầu như chúng ta ai cũng như thế cả, đều nhìn nhận mọi thứ xung quanh là điều đương nhiên tồn tại, trong đó có mẹ cha của mình! Ai cũng vậy cả, đến một ngày ta đột ngột không còn gặp những người ta yêu thương nữa!

Cuộc sống là vô thường, là có có không không bất chợt. Không ai có thể biết được khi nào là lần cuối ta sẽ gặp những người ta thương yêu. Đó có thể là ngày mai, ngày mốt, thậm chí là ngay bây giờ!

Ngày tôi chưa tròn 2 tuổi, chị tôi lên 3, mẹ tôi 35 và cha tôi 37, cha mẹ tôi lên rừng chặt lá về sửa lại vách nhà do tôi đạp thủng. Cha mẹ trở về nhà khi trời chạng vạng, cha đẩy xe bên ngoài, mẹ phụ đẩy xe bên trong. Một chiếc xe lam đã tông vào cha tôi, cha tôi ngã xuống vệ đường, đầu đập vào tảng đá lớn. Người lái xe lam say rượu bỏ chạy thẳng, bỏ lại mẹ tôi gào khóc bên chồng. Tối hôm đó là lần cuối cùng mẹ tôi gặp chồng mình, và sáng hôm đó là khi chị em tôi nhìn thấy cha mình lần cuối.

Người lái xe chạy về nhà, rồi vào chùa niệm Phật sám hối. Nếu ông ấy dừng lại chở cha tôi vào viện cách đó chỉ hơn mười cây số thì chị em tôi đã không mất cha, mẹ tôi đã không mất chồng. Đó là tháng Chạp năm 1976, cha tôi chấn thương sọ não, nằm trong trạm xá chỉ có thuốc đỏ, đến tận 3 giờ sáng mẹ tôi mới tìm được xe chở cha vào viện, và đến khi trời sáng rõ thì xe lại chở cha về nhà. Không ai tin được đó là lần cuối cùng mẹ con tôi gặp cha, nhưng đó là sự thật. Bạn phải chấp nhận sự thật…

Mùa dịch này đã gây ra không biết bao nhiêu là đau thương, hơn 24,000 người đã ra đi mà không được gặp người thân yêu vào phút cuối, không một cỗ quan tài đúng nghĩa, không một nén nhang của người thân, không một vành khăn tang trắng, họ chỉ trở về trong hình hài những hạt tro bụi, trong những chiếc hũ sành lạnh lẽo.

Vậy những người thương yêu của họ đã gặp họ lần cuối khi nào? Có bao nhiêu câu chuyện, và chuyện nào cũng khiến chúng ta trào nước mắt.

Đó là những người con từ miền Bắc vào miền Nam chi viện. Họ là bác sĩ, y tá, là bộ đội, là công an. Họ rời nhà, tạm biệt cha mẹ, vợ con, lên đường làm nhiệm vụ. Nhiều người trong số họ không ngờ rằng đó là lần cuối họ gặp được người thương yêu của họ. Tin dữ đến với họ khi họ đang căng mình chống dịch ở miền Nam, khi cha, khi mẹ, khi người thân qua đời, và họ chẳng thể trở về, chỉ biết bái vọng mẹ cha trong đau đớn, xót thương!

Vợ tôi có một cậu học trò lên Sài Gòn đi học trường chuyên. Cậu ở trọ một mình, đạp xe đến trường đi học. Cha cậu ở quê thỉnh thoảng lên thăm cậu, và những cuộc gặp gỡ thoáng chốc ấy chẳng để lại trong cậu quá nhiều kỷ niệm. Cậu muốn tự lập, cha cậu thì thương con, mỗi lần lên thì dặn dò đủ điều, toàn là chuyện cũ, mà chuyện cũ thì thường là nhàm chán, ta chẳng muốn nghe. Có lúc cậu bực dọc với cha mình về điều đó, cái cậu cần là tiền của cha cậu mà thôi, cậu lớn rồi mà. Đến ngày kia bùng dịch, cậu mắc kẹt ở Sài Gòn, cha cậu thì ở quê. Cha cậu không may nhiễm bệnh và qua đời mà không gặp được cậu lần cuối. Cậu ở Sài Gòn, chỉ cách nhà mấy mươi cây số, chỉ biết khóc nghẹn. Lần cuối cùng cậu gặp cha là khi ông lên thăm cậu ở nhà trọ. Lần cuối đó, cậu còn không kịp nhìn rõ mặt cha mình.

Ai đã từng xem phim tài liệu Ranh Giới của VTV1 cũng đều bàng hoàng trước những câu chuyện về những người phụ nữ đang mang thai mà nhiễm bệnh. Họ rời nhà với một túi đồ trong vội vã, họ và đứa con trong bụng. Chồng của họ chỉ nhìn thấy vợ mình khi vợ được đưa vào viện, một mình. Hình ảnh vợ trên cứu thương là hình ảnh cuối cùng, và đó là lần cuối cùng vợ chồng gặp mặt. Cho đến ngày người chồng nhận điện thoại từ bệnh viện, cô bác sĩ nghẹn ngào báo tin, rằng anh ơi vợ anh và cả con anh đều đã không qua khỏi.

Những câu chuyện tôi kể chỉ là ít ỏi trong hàng chục ngàn câu chuyện khác, nhưng tất cả đều giống nhau ở chỗ khi những nạn nhân đáng thương kia rời khỏi nhà đi cách ly hay vào bệnh viện, người thân của họ không bao giờ nghĩ rằng đó là lần cuối cùng được nhìn thấy họ, ai cũng nghĩ rồi họ sẽ trở về. Họ thực sự đã trở về, nhưng không còn là họ bằng xương bằng thịt nữa…

Tôi nói với học trò mình, rằng các con ơi, hãy cảm thấy may mắn khi sáng mai con thức dậy, các con còn nhìn thấy cha mẹ, anh em, bà con thân thuộc của mình. Hãy yêu thương họ như thể đây là lần cuối cùng con gặp họ, hãy bỏ qua những mâu thuẫn nhỏ nhặt hàng ngày, vì lỡ đâu ngày mai họ không còn nữa, các con phải làm sao!

Nếu nghĩ rằng hôm nay là lần cuối cùng chúng ta gặp những người chúng ta thương yêu, chúng ta sẽ nâng niu những phút giây này nhiều lắm…

Hãy pha cho bố một ly nước chanh khi bố trở về từ sở làm.

Hãy vòng tay ôm mẹ mỗi sớm mai chúng ta rời khỏi nhà để đi làm hay đi học.

Hãy nắm lấy bàn tay của ông, hãy vỗ nhè nhẹ vào lưng của bà, hãy cười với anh trai, hãy nựng má em gái bất cứ khi nào có thể.

Hãy nói với vợ anh, hãy nói với chồng chị, hãy nói với những đứa con là chúng ta yêu họ đến dường nào.

Vì đó có thể là lần cuối cùng ta gặp những yêu thương…

(2021 - Những ngày đau thương)

Bạn có thể nghe bài viết này và bài hát cùng tên trên kênh Youtube Trạm Podcast Yêu Thương.

AI CŨNG CÓ CƠ HỘI ĐỂ THẤT BẠIMình vẫn luôn nghĩ rằng sống trên đời này chỉ cần yêu thương dành cho nhau, người ta sẽ làm...
16/02/2023

AI CŨNG CÓ CƠ HỘI ĐỂ THẤT BẠI

Mình vẫn luôn nghĩ rằng sống trên đời này chỉ cần yêu thương dành cho nhau, người ta sẽ làm được mọi thứ cho nhau.

Nhưng khi mình sống nhiều hơn, càng ngày mình càng nhận ra yêu thương là chưa đủ, mà thậm chí yêu thương nhiều quá cũng không nên.

Cuộc đời thật thú vị, khi bạn có thêm những trải nghiệm sống dù hạnh phúc hay đau đớn, bạn càng có xu hướng chấp nhận mọi thứ dễ dàng hơn.

Có những điều mà trong đời ta phải thực sự nếm trải thì mới có thể hiểu chúng một cách sâu sắc nhất. Và tới một thời điểm nào đó trong đời, ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng khi buông bỏ.

Có những người may mắn hơn người khác, nhưng thay vì họ tận dụng những may mắn đó để vươn lên, họ lại biến những may mắn đó thành thất bại. Và với họ, khi lặng lẽ ngồi chiêm nghiệm những cơ hội đã đánh mất, những may mắn đã lãng phí, họ sẽ nhận ra được những gì có giá trị trong đời.

Ai cũng có cơ hội để trải nghiệm thất bại, và đó sẽ là một phần của cuộc sống. Đón nhận và đối diện với những thất bại đó thế nào, đó là bản lĩnh của mỗi người…

Cuộc đời cũng như đoá hồng ngoài ban công nhà mình sáng nay, có hai màu đậm nhạt lạ lùng quá…

Address

Đường Lê Văn Sỹ
Ho Chi Minh City
084

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Three Seconds - Ba Giây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Three Seconds - Ba Giây:

Share