27/09/2025
Để bắt được t ộ i p h ạ m truy nã, tôi giả dạng ngồi dưới gầm cầu vượt hành nghề dán màn hình điện thoại – năm mươi tệ một miếng.
Ông lão bán bánh kẹp ở sạp bên cạnh nói giá tôi đưa quá cao, có đứa ngốc mới tìm tôi dán.
Lời còn chưa dứt, một chiếc Maybach dừng ngay trước quầy của tôi.
Tin tốt: có “đứa ngốc” tới thật.
Tin xấu: đứa ngốc này là chồng cũ của tôi.
1
Người đàn ông ở hàng ghế sau Maybach hạ cửa kính, dựa vào ghế, ánh mắt từ trên cao quét xuống quan sát tôi.
Tuy không ngờ sẽ gặp lại anh ta trong hoàn cảnh này, nhưng là cảnh sát nằm vùng, tôi rất chuyên nghiệp.
Tôi giả vờ bình tĩnh, mỉm cười:
“Anh đẹp trai, dán màn không? Năm mươi một miếng.”
Anh ta nhướng mày, ánh mắt khẽ chuyển.
Chồng cũ tôi tên là Nhạc Trạch.
Từ nhỏ sống trong nhung lụa, kiêu ngạo tự phụ
Thấy tôi ra dáng lấy lòng, nịnh nọt, anh cau mày đầy chán ghét, rồi ban cho tôi một chữ:
“Dán.”
Anh ném điện thoại cho tôi, rồi lập tức hạ kính xe, im lặng chờ.
Hai năm trước, chúng tôi ly hôn không mấy êm đẹp.
Giờ anh chịu “ban ân” cho tôi một mối làm ăn, cũng xem như rộng lượng lắm rồi.
Tôi biết điều, chẳng nói chuyện phiếm, cũng không khách sáo.
Vừa vụng về xé bao gói miếng dán, vừa liếc mắt quan sát xung quanh.
Dưới gầm cầu này có hai đường quốc lộ và hai lối đi bộ, chỉ cần sơ sẩy là có thể bỏ lỡ nghi phạm.
Tôi tự nhắc mình: mình đang theo hình tượng “nữ cường chuyên nghiệp”, mọi thứ phải dựa vào năng lực mà làm.
Nhưng hai phút sau, nghi phạm chưa thấy, mà miếng dán màn hình đã xong.
Nhạc Trạch nhìn vào màn hình đầy bọt khí, ánh mắt phức tạp.
Có thể thấy, anh đang chửi thầm trong bụng không nhẹ.
Tôi gãi gãi lông mày, lúng túng:
“Hay là…tôi trả anh lại hai chục nhé?”
Nhạc Trạch lườm tôi một cái, bảo tài xế lái xe đi, tiện thể xả cho tôi một mặt đầy khói.
Ông lão bán bánh kẹp bên cạnh nhịn không được ghé lại hỏi:
“Cô thuê người đóng giả khách hả?”
“Nếu tôi nói đó là chồng cũ của tôi, ông tin không…?”
Ông lão trưng bộ mặt khinh bỉ:
“Chỉ hỏi cô có thuê người diễn hay không, cần gì đùa kiểu đó? Tôi đâu có mù.”
Tôi: “…”
2
Hôm sau, cũng tầm giờ đó, Nhạc Trạch lại xuất hiện.
Lần này anh ta lái Porsche, ghế bên cạnh còn có một người đẹp trang điểm tinh xảo.
Hình như là cô “thanh mai trúc mã” du học tận mười năm trời của anh.
“Dán màn.” – Nhạc Trạch rất quen thuộc quy trình, thả cái điện thoại mới tinh cùng tờ 50 tệ lên quầy tôi, mặt tỉnh bơ.
Cũng biết tạo công ăn việc làm cho “người quen” ghê.
Tôi bĩu môi, nhận tiền rồi bắt tay làm.
Không biết có phải cái miếng dán mua online này kém chất lượng hay không, cứ đặt xuống là bọt khí nổi lên chi chít.
Sợ lại bị ánh mắt khinh bỉ của Nhạc Trạch đâm thủng mặt, tôi cố gắng dùng miếng gạt nhỏ cào lia lịa trên màn hình.
“Anh Trạch, anh có thấy cô này trông quen quen không?”
Khóe môi Nhạc Trạch khẽ cong, như cười nhạt:
“Đúng là hơi giống.”
Cô nàng dí sát lại để nhìn kỹ tôi hơn, mùi nước hoa nồng nặc làm tôi hắt xì một cái.
“Ừm… nhìn kỹ thì cũng không giống lắm.” – Cô nàng che mũi, nép vào sau lưng Nhạc Trạch.
“Với cả, chẳng phải chị Giang Vi nói muốn làm cục trưởng sao?
Còn bảo không muốn để gia đình làm ảnh hưởng đến sự nghiệp, kiên quyết ly hôn.
Chẳng lẽ…là vì cái nghề dán màn hình này?”
Nói tới đây, cô nàng tự bịt miệng cười khúc khích.
Nhạc Trạch cũng bật cười theo.
… Khoan đã, sao anh lại đem nguyên si lý do ly hôn của chúng tôi kể cho người khác nghe thế hả?!
Muốn theo đuổi người khác thì cũng phải biết “tô hồng” lý do chứ, ít nhất nói thành “anh vì sự nghiệp mà từ bỏ gia đình” nghe còn sang trọng hơn chứ!
Tôi giận không nổi, ngẩng lên thì chạm ngay ánh mắt sâu xa của anh.
Nhạc Trạch:
“Biết đâu…có người chỉ thích làm cô bé dán màn hình, không thích làm vợ nhà giàu.”
Tôi nặn ra nụ cười giả tạo, gật đầu:
“Vâng, anh nói cái gì cũng đúng.”
Tôi đưa lại điện thoại cho anh.
Cô thanh mai vừa nhìn thấy màn hình đầy bọt khí thì nhíu mày:
“Dán kiểu gì đây?”
Tôi tỉnh bơ:
“À, đây là dịch vụ đặc biệt bên tôi – dán màn tặng kèm hình nền 3D bọt khí.”
Lần này tôi chỉ để lại hơn chục cái bọt thôi, tiến bộ rõ rệt.
Cô nàng đỏ mặt vì tức, giơ điện thoại định chụp tôi:
“Cô! Tôi sẽ bóc phốt cô lên mạng! Đồ gian thương! Cứ chờ bị dân mạng chửi đi!”
Tôi thân phận đặc biệt, không thể để hình ảnh lan truyền khắp mạng, nên vội vàng che mặt, định trả lại tiền.
Nhưng Nhạc Trạch chặn tay cô nàng lại:
“Chụp cô ta làm gì, có năm mươi tệ thôi, coi như làm từ thiện đi.”
Cô nàng ngẩn ra khi thấy bàn tay xương dài của Nhạc Trạch đang đan chặt với tay mình, mặt đỏ bừng như quả cà chua:
“Ừm… được.”
Rồi bị anh kéo vào xe.
Xe phóng đi, lại phả cho tôi một mặt đầy khói. Lần này mùi còn khó ngửi hơn hôm qua.
Tôi nhăn mặt ho vài tiếng, lầm bầm chửi trong bụng.
Ông bán bánh kẹp bên cạnh đưa tôi tờ giấy lau, mặt đầy vẻ khó tin:
“Cô bé, hôm qua không phải cô đùa tôi đâu nhỉ? Cái anh nhà giàu đó đó thật là chồng cũ của cô?”
Tôi:
“Ông nhìn ra kiểu gì thế?”
Ông:
“Anh ta vừa dắt tiểu tam tới chọc tức cô – vợ cũ chính hiệu, tôi còn không nhận ra à?”
Tôi:
“Cũng có thể là tình cờ đi ngang, tình cờ muốn dán màn hình thôi mà…”
Ông:
“Đi ngang mà ghé hai ngày liền, chẳng lẽ mê tay nghề dán của cô chắc? Hôm nay anh ta còn chải chuốt hơn hôm qua, nhìn còn đẹp trai hơn! Tôi thấy còn xịt keo vuốt tóc với nước hoa mùi tuyết tùng đấy.”
Tôi im lặng… tuyết tùng đúng là mùi tôi thích nhất.
Đệt, vậy là hôm nay anh cố tình lái siêu xe chở mỹ nữ tới để khoe mẽ với tôi sao?!
Tôi tức giận đập bàn:
“Đáng giận, để anh ta lên mặt rồi!”
Nhưng nghĩ lại, anh ta cũng có lý do.
Hai năm trước, đúng kỷ niệm một năm cưới – lúc tình cảm mặn nồng nhất – tôi lại thấy anh quá bám, ảnh hưởng công việc nên bất ngờ đề nghị ly hôn.
Anh ký giấy ly hôn với đôi mắt đỏ hoe, còn buông lời cảnh cáo:
“Đừng để tôi gặp lại em, nếu không thì…”
Nếu không thì gì thì anh chẳng nói tiếp được.
Thì ra câu trả lời… nằm ở hai năm sau, chính là hôm nay.
Đặt mình vào vị trí của anh, tôi thấy nếu là tôi, chắc cũng chẳng bỏ qua dễ dàng.
Vậy nên để tránh anh lại đến dán màn hình, hôm sau tôi đổi nghề – ngồi hát dưới gầm cầu.
Gào thét nguyên buổi sáng, ông bán bánh kẹp âm thầm dời quầy cách tôi ba mét.
Đến trưa, khi tôi đang ăn cơm hộp, ông mang sang cho tôi một cái bánh kẹp nóng hổi, nói rất chân thành:
“Cô bé, hay là quay lại dán màn đi.”
Tôi cười bảo:
“Tôi chẳng có tài gì, chỉ có sở thích nhiều thôi. Tin rằng chăm chỉ sẽ bù được dở, kiên trì thì sẽ thành công.”
Ông bĩu môi:
“Cô hát tệ quá, chỉ có người điếc mới bỏ tiền...”
Chưa dứt lời… roẹt! – Nhạc Trạch lái Maserati lại xuất hiện.
Vừa định đưa điện thoại, anh phát hiện quầy dán màn biến thành quầy hát, mặt hơi sượng:
“Điểm bài.”
Anh khẽ ho một tiếng.
Ông bán bánh kẹp đứng đờ ra, lẳng lặng quay lại quầy mình.
Tôi nghĩ thầm anh đúng là âm hồn bất tán cản trở nhiệm vụ của tôi, nhưng ngoài mặt vẫn cười hỏi:
“Anh muốn nghe bài gì?”
Nhạc Trạch ngẫm một chút:
“‘Tình Yêu Mua Bán’.”
Tôi nghiến răng:
“… Không biết.”
Anh:
“‘Cao nguyên Thanh Tạng’.”
Đúng lúc đó, tôi thấy ở đằng xa có bóng dáng rất quen – khả năng cao là nghi phạm tôi đang truy.
Tôi lập tức thu dọn đồ:
“Xin lỗi, hết giờ rồi.”
Liếc mắt xác nhận hướng đi của nghi phạm, tôi nhanh chóng bám theo xuống gầm cầu.
Nhạc Trạch cũng bước xuống xe, đi theo:
“Không biết hát thì bán gì ở đây?”
Nghi phạm rẽ trái.
Anh tiếp tục:
“Giận à? Tôi thì không sao, tôi chẳng thèm để ý cảm xúc của em, dù sao chúng ta cũng ly hôn rồi.”
Nghi phạm bước nhanh hơn.
Anh vẫn lải nhải:
“Không phải à, hai năm không gặp mà em thảm thế này, không muốn giải thích gì sao? Tôi cứ tưởng em tài giỏi lắm.”
Nghi phạm có vẻ đi về phía bến xe buýt.
Anh lại tiếp:
“Sớm biết em bỏ nghề cảnh sát để bán dán màn thì chúng ta—”
Nghe tới chữ “cảnh sát”, tôi theo phản xạ quay lại, bịt chặt miệng anh, dí anh vào tường.
Anh hét to thế là muốn cả thế giới biết tôi là cảnh sát à?!
Nhưng tôi không thể nói thẳng là mình đang làm nhiệm vụ, chỉ có thể trừng mắt:
“Câm miệng! Có gì về nhà nói!”
Nhạc Trạch sững lại, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Về nhà? Nhà nào…”
Không ổn, xe buýt tới rồi, nghi phạm có vẻ sắp lên.
Tôi qua loa:
“Phải, phải, phải, anh về tắm rửa trước đi.”
Nói xong, tôi chạy vội ra bến xe.
Liếc ngang, thấy gương mặt trắng trẻo của anh đỏ như quả hồng, đứng chôn chân một chỗ, cao 1m88 mà trông ngơ ngác hệt đứa trẻ.
Anh ta bị sao vậy trời?
Dù sao thì cuối cùng tôi cũng khiến anh im lặng.
Tôi không nghĩ nhiều nữa, lao lên xe theo nghi phạm.
Sau lưng, vọng lại tiếng anh từ xa:
“Thế… thế tôi đợi em nhé!”
… Đợi cái gì chứ?!
Đã full