Nhậm Kỷ

Nhậm Kỷ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Nhậm Kỷ, Digital creator, Tân Kỳ Tân Quý, Ho Chi Minh City.

Tôi lỡ ngủ với Phó Dụ Châu.Anh ta là anh em kết nghĩa của anh trai tôi.Cũng là đối tượng liên hôn mà em gái tôi vừa để m...
28/09/2025

Tôi lỡ ngủ với Phó Dụ Châu.

Anh ta là anh em kết nghĩa của anh trai tôi.

Cũng là đối tượng liên hôn mà em gái tôi vừa để mắt tới.

Trong nhà này, anh trai là người thừa kế mà bố mẹ gửi gắm kỳ vọng.

Em gái là đứa con út được yêu chiều nhất.

Chỉ có tôi – đứa con thứ hai không mấy được coi trọng – từ sớm đã bị gửi ra nước ngoài.

Vừa nghĩ đến cảnh em gái mà biết chuyện sẽ làm lo/ạn lên, đầu tôi đã muốn n/ổ tung.

Tôi lén chặn Phó Dụ Châu lại, hạ giọng thương lượng:

“Chúng ta đều là người lớn. Chuyện đêm đó, trời biết, đất biết, anh biết, tôi biết là đủ.

Tôi sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm với tôi.”

Nghe vậy, Phó Dụ Châu nheo mắt, ánh nhìn thâm trầm mà nguy hiểm, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị:

“Không bắt anh chịu trách nhiệm?”

Anh ta cúi xuống, giọng khàn thấp đầy gợi dẫn:

“Thế em định… sẽ chịu trách nhiệm với anh thế nào đây?”

1.

Lần này về nước, vẫn không có một ai ra đón tôi.

Hai hôm trước, mẹ đã thúc giục tôi mấy lần, yêu cầu tôi phải m/ua chuyến bay sớm nhất để về nước xem mắt.

Mấy năm nay, gia đình tôi ngày càng sa sút, có nguy cơ bị loại khỏi danh sách các gia tộc giàu có ở Hải Thành. Có cơ hội kết thông gia với nhà họ Phó quyền thế nhất, bố mẹ tôi đương nhiên không thể cầu gì hơn.

Thế nhưng đối tượng liên hôn, Phó Dụ Châu, lại là con riêng của nhà họ Phó. Anh ta lớn lên trong khu ổ chuột, và chỉ mới được nhà họ Phó thừa nhận cách đây không lâu.

Mà em gái tôi, Tống Thời Tinh, từ trước đến nay luôn kiêu ngạo. Dù bố mẹ khuyên thế nào, nó cũng nhất quyết không chịu gả cho một người con riêng.

Tôi tự bắt taxi về nhà, tự mình xách hành lý lên lầu.

Lúc đi ngang qua phòng Tống Thời Tinh, tôi nghe thấy tiếng nó khóc nấc đến không thở nổi:

“Mẹ! Tại sao mẹ lại gọi chị ta về? Mẹ quên chuyện bốn năm trước rồi à? Để chị ta gả sang nhà họ Phó, mặt mũi của nhà họ Tống chúng ta còn biết để đâu nữa?”

Mẹ có chút bất lực, nhưng vẫn dịu dàng dỗ dành:

“Tinh Tinh à, con gái mẹ, chị con lên máy bay rồi con mới đổi ý. Mẹ cũng không thể bắt máy bay quay đầu lại được. Nhưng chỉ cần con đồng ý gả, thì cuộc hôn nhân với nhà họ Phó vẫn là của con thôi.”

Tôi đứng ngoài cửa, nở một nụ cười có phần cay đắng.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là người bị yêu cầu phải nhường nhịn em gái.

Em gái không cho tôi mặc váy, mẹ liền m/ua cho tôi một đống quần jean.

Em gái không thích tôi để tóc dài, mẹ liền dẫn tôi đi c/ắt đầu cua.

Thế nên, giọng điệu của Tống Thời Tinh vẫn hống hách như mọi khi:

“Con không quan tâm! Ngày mai Dụ Châu đến nhà, Tống Thời Vy không được phép xuất hiện!”

“Được rồi, được rồi, mẹ sẽ bảo tài xế đón chị con rồi đưa thẳng đến khách sạn luôn.”

Giọng mẹ tràn đầy sự hài lòng, như thể đã hoàn toàn quên mất tôi cũng là con gái của bà.

“Tinh Tinh của mẹ có thể nghĩ thông suốt, mẹ thật sự vui quá. Con đừng xem cậu Phó là con riêng, nhưng đầu óc nó rất tốt, tự mình gây dựng hai dự án, ki/ếm về cho nhà họ Phó không biết bao nhiêu tiền.

Bây giờ đã là đứa cháu được Phó lão gia coi trọng nhất rồi. Một con rùa vàng như vậy, nếu không phải con tuyệt thực với mẹ, mẹ cũng không nỡ nhường cho chị con đâu.”

Tống Thời Tinh nín khóc rồi mỉm cười, vòng tay ôm lấy mẹ nũng nịu.

Trong phòng, một cảnh mẹ hiền con thảo. Khiến cho tôi, người đang đứng bên ngoài, càng trở nên thừa thãi.

Tôi buông lỏng bàn tay đang siết ch/ặt, nhấc vali lên, xoay người đi xuống lầu.

Dì Vương ở cửa nhìn thấy tôi, hơi sững người:

“Cô hai…”

Tôi ra hiệu với dì:

“Không cần nói là tôi đã về.”

Đã full

Sau khi kẻ thù không đội trời chung là Phó Thời Uyên bị bỏ th-u ố-c, tôi và anh ta bị nhốt chung trong một căn phòng.Khi...
28/09/2025

Sau khi kẻ thù không đội trời chung là Phó Thời Uyên bị bỏ th-u ố-c, tôi và anh ta bị nhốt chung trong một căn phòng.

Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, anh ta lại khẽ cắn vào cằm tôi, giọng khàn khàn nói:

“Chẳng phải do chính em tự tay rước họa vào thân sao?”

“Bây giờ, cho dù mệt đến đâu cũng phải chịu đựng cho tôi.”

Sáng hôm sau, trước khi bỏ trốn, tôi vẫn còn mạnh miệng châm chọc anh ta yếu đuối, vô dụng.

Thế mà ba ngày sau, anh ta lại trở thành anh trai kế của tôi, dọn hẳn về nhà tôi ở.

Đêm hôm đó, bố đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng đắc tội với người đang nắm quyền lực nhà họ Phó này.

Chỉ cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên bế ngồi trên đùi, dùng cà vạt nhét chặt miệng tôi, nhếch môi cười lạnh:

“Em gái à, có gan nói tôi vô dụng, vậy thì đêm nay thử xem em có bản lĩnh không khóc không.”

01

Phó Thời Uyên dựa người trên sofa, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn tôi, vừa nguy hiểm, lại vừa mập mờ.

Tôi dán chặt vào cánh cửa, một bên cố gắng vặn tay nắm, một bên run rẩy giải thích:

“Phó Thời Uyên, không phải tôi làm…”

“Thật sự không phải tôi mà.”

Anh ta không hề có phản ứng, khuôn mặt thản nhiên, rõ ràng là không tin.

Cửa phòng khách sạn đã bị khóa chặt từ bên ngoài.

Khi tôi còn đang giằng co với ổ khóa, Phó Thời Uyên vung cà vạt sang một bên, đứng dậy tiến lại gần.

Khoảnh khắc đó, tôi chỉ ước có thể hòa mình vào bức tường, biến mất luôn cho xong.

May mà, Phó Thời Uyên chỉ đi ngang qua tôi, vào phòng tắm.

Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho bạn thân, giọng gần như sụp đổ:

“Tại sao cậu lại bỏ thứ đó cho Phó Thời Uyên hả?”

“? Ninh Ninh, không phải cậu nói anh ta lúc nào cũng đối đầu với cậu, cậu đã ngứa mắt anh ta từ lâu rồi sao?”

“Đây chẳng phải là tớ đang giúp cậu hả giận sao?!”

Tôi nhắm mắt lại, bước đến bàn trà rót cho mình một cốc nước, ngửa đầu uống cạn, cố nén giận.

Nói: “Nhưng mà, cậu còn nhốt tớ với anh ta trong cùng một phòng.”

Bạn thân: “…”

…Im lặng vài giây, sau đó mới lên tiếng: “Tớ sẽ bảo người đến mở khóa ngay!!”

02

Cúp máy xong, tôi lại thấy khát khô cổ, liền uống thêm một cốc nước nữa.

Khi Phó Thời Uyên từ phòng tắm đi ra, tôi đang chuẩn bị uống cốc thứ ba.

“Mạnh Ninh.”

Anh ta chẳng có biểu cảm gì, nheo mắt nhìn tôi.

“Em vừa uống cái gì?”

Ý thức tôi bắt đầu chậm dần, như bị kéo xuống đáy.

Nhìn anh ta, tôi chỉ phát ra một tiếng “à” ngốc nghếch.

Phó Thời Uyên bình thản bước lại, cúi người vây chặt tôi ở giữa anh ta và sofa.

Ánh mắt cao cao tại thượng, soi xét tôi từ trên xuống.

“Em cố ý sao?”

Anh ta chậm rãi hỏi: “Em muốn lên giường với tôi?”

Tôi trừng to mắt, bật dậy đẩy anh ta ra.

“Phó Thời Uyên, anh đang nghĩ cái gì vậy?”

“Tôi ghét anh đến mức nào, chẳng lẽ anh còn không rõ sao?”

Mặt tôi nóng bừng, lại bất giác đè anh ta xuống sofa, ngồi thẳng trên đùi anh ta.

Ánh mắt sáng rực khắc họa từng đường nét trên gương mặt Phó Thời Uyên.

Ánh mắt dừng đến đâu, bàn tay tôi liền lần theo đến đó.

“Rốt cuộc anh lấy đâu ra tự tin vậy?”

“Anh không nhận ra sao? Thật ra anh cực kỳ xấu xí.”

Tôi nghiêm túc phân tích: “Anh không thấy mũi mình quá cao à, còn mắt thì…”

Giọng nói nhỏ dần, nhỏ đến mức tôi không dám nói tiếp.

Bởi vì gương mặt Phó Thời Uyên đã kề quá gần, gần đến mức chỉ cần tôi hé môi là sẽ chạm ngay vào môi anh ta.

Phó Thời Uyên khẽ véo má tôi, ánh mắt dõi theo: “Vì sao em lại ghét tôi như vậy?”

Tôi khẽ ngả người ra sau, ngập ngừng hồi lâu, mới lí nhí đáp: “Vì anh thích Tần Vi Vi.”

Ba của Tần Vi Vi và ba tôi cùng làm trong một công ty.

Nhưng địa vị trong hội đồng quản trị của ông ta cao hơn ba tôi một chút.

Tần Vi Vi từ nhỏ đã dựa vào điều đó mà thường xuyên châm chọc tôi.

Cô ta trở thành người tôi ghét cay ghét đắng.

Phó Thời Uyên như không hiểu, nhíu mày phản vấn: “Tôi thích ai?”

Không khí trong phòng vô thức lại nóng lên vài phần, nóng bức khiến tim người ta đập loạn.

Tôi cố chịu sự khó chịu, lý lẽ đầy đủ buộc tội anh ta.

“Hồi năm nhất đại học, tôi từng thấy xe của anh đến đón cô ta trước cổng trường.”

Càng nghĩ càng tức, tôi vừa nói vừa “bốp” một cái tát lên mặt anh ta.

“Tần Vi Vi nói! Là bạn! Trai! Của! Cô! Ta! đến đón!”

Phó Thời Uyên gạt tay tôi ra, lời giải thích qua loa hời hợt, chỉ bảo rằng chiếc xe đó trước khi về nước từng cho bạn mượn, bản thân thì chưa từng thích Tần Vi Vi.

Đã full

(H)"Ai nói trai tân thì làm không lâu?"“Đừng mà… đừng làm nữa… tôi xin anh…” Giọng Hà Tư nức nở, xen lẫn tiếng thở dốc. ...
27/09/2025

(H)

"Ai nói trai tân thì làm không lâu?"

“Đừng mà… đừng làm nữa… tôi xin anh…” Giọng Hà Tư nức nở, xen lẫn tiếng thở dốc. “Sẽ có người nhìn thấy… chúng ta không thể ở đây…”

Dương Vân dường như không nghe thấy, chỉ ghì chặt cô vào vách tường. Hắn đột ngột dừng lại, rồi không một lời báo trước, dồn ép cô vào một 4. thế đầy khuất phục. Cơn choáng váng ập đến khiến Hà Tư chỉ có thể bám víu lấy tấm lưng trần của hắn, ngón tay yếu ớt cào nhẹ lên làn da nóng rực.

Âm thanh vụn vỡ của cô trong căn biệt thự tĩnh lặng lại trở thành chất xúc tác, khiến cho sự chi*m hữu của người đàn ông càng thêm mãnh liệt.

“Nhìn thấy thì sao?” Hắn hỏi, giọng trầm và đầy thách thức.

“Về phòng… có được không?” Cô gần như van nài, đầu óc quay cuồng, đôi chân đã không còn đứng vững.

Dương Vân không đáp, chỉ cúi xuống, đặt lên cổ và xương quai xanh của cô những nụ h///ôn mạnh bạo, như một cách trừng phạt sự không ngoan ngoãn. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt vào gương mặt đẫm nước mắt của cô.

“Gọi tôi là gì?”

“Dương… Dương Vân…” Cô lặp lại trong tiếng nấc, cơ thể đã rã rời, chẳng còn chút sức lực.

Ngay cả khi ý thức dần lịm đi, cô vẫn nghe thấy giọng nói của hắn thì thầm bên tai, vừa như ban ơn, vừa như đe dọa:
“Tạm tha cho cô.”

“Lần sau sẽ còn mãnh liệt hơn.”

Tên: Làm Dâu Nhà Họ Trịnh
Đã full

Để bắt được t ộ i p h ạ m truy nã, tôi giả dạng ngồi dưới gầm cầu vượt hành nghề dán màn hình điện thoại – năm mươi tệ m...
27/09/2025

Để bắt được t ộ i p h ạ m truy nã, tôi giả dạng ngồi dưới gầm cầu vượt hành nghề dán màn hình điện thoại – năm mươi tệ một miếng.

Ông lão bán bánh kẹp ở sạp bên cạnh nói giá tôi đưa quá cao, có đứa ngốc mới tìm tôi dán.

Lời còn chưa dứt, một chiếc Maybach dừng ngay trước quầy của tôi.

Tin tốt: có “đứa ngốc” tới thật.

Tin xấu: đứa ngốc này là chồng cũ của tôi.

1
Người đàn ông ở hàng ghế sau Maybach hạ cửa kính, dựa vào ghế, ánh mắt từ trên cao quét xuống quan sát tôi.
Tuy không ngờ sẽ gặp lại anh ta trong hoàn cảnh này, nhưng là cảnh sát nằm vùng, tôi rất chuyên nghiệp.

Tôi giả vờ bình tĩnh, mỉm cười:
“Anh đẹp trai, dán màn không? Năm mươi một miếng.”

Anh ta nhướng mày, ánh mắt khẽ chuyển.

Chồng cũ tôi tên là Nhạc Trạch.

Từ nhỏ sống trong nhung lụa, kiêu ngạo tự phụ
Thấy tôi ra dáng lấy lòng, nịnh nọt, anh cau mày đầy chán ghét, rồi ban cho tôi một chữ:
“Dán.”

Anh ném điện thoại cho tôi, rồi lập tức hạ kính xe, im lặng chờ.

Hai năm trước, chúng tôi ly hôn không mấy êm đẹp.
Giờ anh chịu “ban ân” cho tôi một mối làm ăn, cũng xem như rộng lượng lắm rồi.
Tôi biết điều, chẳng nói chuyện phiếm, cũng không khách sáo.

Vừa vụng về xé bao gói miếng dán, vừa liếc mắt quan sát xung quanh.

Dưới gầm cầu này có hai đường quốc lộ và hai lối đi bộ, chỉ cần sơ sẩy là có thể bỏ lỡ nghi phạm.

Tôi tự nhắc mình: mình đang theo hình tượng “nữ cường chuyên nghiệp”, mọi thứ phải dựa vào năng lực mà làm.
Nhưng hai phút sau, nghi phạm chưa thấy, mà miếng dán màn hình đã xong.

Nhạc Trạch nhìn vào màn hình đầy bọt khí, ánh mắt phức tạp.
Có thể thấy, anh đang chửi thầm trong bụng không nhẹ.

Tôi gãi gãi lông mày, lúng túng:
“Hay là…tôi trả anh lại hai chục nhé?”

Nhạc Trạch lườm tôi một cái, bảo tài xế lái xe đi, tiện thể xả cho tôi một mặt đầy khói.

Ông lão bán bánh kẹp bên cạnh nhịn không được ghé lại hỏi:
“Cô thuê người đóng giả khách hả?”

“Nếu tôi nói đó là chồng cũ của tôi, ông tin không…?”

Ông lão trưng bộ mặt khinh bỉ:
“Chỉ hỏi cô có thuê người diễn hay không, cần gì đùa kiểu đó? Tôi đâu có mù.”

Tôi: “…”

2

Hôm sau, cũng tầm giờ đó, Nhạc Trạch lại xuất hiện.
Lần này anh ta lái Porsche, ghế bên cạnh còn có một người đẹp trang điểm tinh xảo.

Hình như là cô “thanh mai trúc mã” du học tận mười năm trời của anh.
“Dán màn.” – Nhạc Trạch rất quen thuộc quy trình, thả cái điện thoại mới tinh cùng tờ 50 tệ lên quầy tôi, mặt tỉnh bơ.

Cũng biết tạo công ăn việc làm cho “người quen” ghê.
Tôi bĩu môi, nhận tiền rồi bắt tay làm.

Không biết có phải cái miếng dán mua online này kém chất lượng hay không, cứ đặt xuống là bọt khí nổi lên chi chít.

Sợ lại bị ánh mắt khinh bỉ của Nhạc Trạch đâm thủng mặt, tôi cố gắng dùng miếng gạt nhỏ cào lia lịa trên màn hình.

“Anh Trạch, anh có thấy cô này trông quen quen không?”

Khóe môi Nhạc Trạch khẽ cong, như cười nhạt:
“Đúng là hơi giống.”

Cô nàng dí sát lại để nhìn kỹ tôi hơn, mùi nước hoa nồng nặc làm tôi hắt xì một cái.

“Ừm… nhìn kỹ thì cũng không giống lắm.” – Cô nàng che mũi, nép vào sau lưng Nhạc Trạch.

“Với cả, chẳng phải chị Giang Vi nói muốn làm cục trưởng sao?

Còn bảo không muốn để gia đình làm ảnh hưởng đến sự nghiệp, kiên quyết ly hôn.

Chẳng lẽ…là vì cái nghề dán màn hình này?”
Nói tới đây, cô nàng tự bịt miệng cười khúc khích.

Nhạc Trạch cũng bật cười theo.

… Khoan đã, sao anh lại đem nguyên si lý do ly hôn của chúng tôi kể cho người khác nghe thế hả?!

Muốn theo đuổi người khác thì cũng phải biết “tô hồng” lý do chứ, ít nhất nói thành “anh vì sự nghiệp mà từ bỏ gia đình” nghe còn sang trọng hơn chứ!
Tôi giận không nổi, ngẩng lên thì chạm ngay ánh mắt sâu xa của anh.

Nhạc Trạch:
“Biết đâu…có người chỉ thích làm cô bé dán màn hình, không thích làm vợ nhà giàu.”

Tôi nặn ra nụ cười giả tạo, gật đầu:
“Vâng, anh nói cái gì cũng đúng.”

Tôi đưa lại điện thoại cho anh.
Cô thanh mai vừa nhìn thấy màn hình đầy bọt khí thì nhíu mày:

“Dán kiểu gì đây?”
Tôi tỉnh bơ:

“À, đây là dịch vụ đặc biệt bên tôi – dán màn tặng kèm hình nền 3D bọt khí.”

Lần này tôi chỉ để lại hơn chục cái bọt thôi, tiến bộ rõ rệt.
Cô nàng đỏ mặt vì tức, giơ điện thoại định chụp tôi:

“Cô! Tôi sẽ bóc phốt cô lên mạng! Đồ gian thương! Cứ chờ bị dân mạng chửi đi!”

Tôi thân phận đặc biệt, không thể để hình ảnh lan truyền khắp mạng, nên vội vàng che mặt, định trả lại tiền.

Nhưng Nhạc Trạch chặn tay cô nàng lại:
“Chụp cô ta làm gì, có năm mươi tệ thôi, coi như làm từ thiện đi.”

Cô nàng ngẩn ra khi thấy bàn tay xương dài của Nhạc Trạch đang đan chặt với tay mình, mặt đỏ bừng như quả cà chua:
“Ừm… được.”

Rồi bị anh kéo vào xe.
Xe phóng đi, lại phả cho tôi một mặt đầy khói. Lần này mùi còn khó ngửi hơn hôm qua.

Tôi nhăn mặt ho vài tiếng, lầm bầm chửi trong bụng.

Ông bán bánh kẹp bên cạnh đưa tôi tờ giấy lau, mặt đầy vẻ khó tin:
“Cô bé, hôm qua không phải cô đùa tôi đâu nhỉ? Cái anh nhà giàu đó đó thật là chồng cũ của cô?”

Tôi:
“Ông nhìn ra kiểu gì thế?”

Ông:
“Anh ta vừa dắt tiểu tam tới chọc tức cô – vợ cũ chính hiệu, tôi còn không nhận ra à?”

Tôi:
“Cũng có thể là tình cờ đi ngang, tình cờ muốn dán màn hình thôi mà…”

Ông:
“Đi ngang mà ghé hai ngày liền, chẳng lẽ mê tay nghề dán của cô chắc? Hôm nay anh ta còn chải chuốt hơn hôm qua, nhìn còn đẹp trai hơn! Tôi thấy còn xịt keo vuốt tóc với nước hoa mùi tuyết tùng đấy.”
Tôi im lặng… tuyết tùng đúng là mùi tôi thích nhất.

Đệt, vậy là hôm nay anh cố tình lái siêu xe chở mỹ nữ tới để khoe mẽ với tôi sao?!
Tôi tức giận đập bàn:
“Đáng giận, để anh ta lên mặt rồi!”

Nhưng nghĩ lại, anh ta cũng có lý do.
Hai năm trước, đúng kỷ niệm một năm cưới – lúc tình cảm mặn nồng nhất – tôi lại thấy anh quá bám, ảnh hưởng công việc nên bất ngờ đề nghị ly hôn.

Anh ký giấy ly hôn với đôi mắt đỏ hoe, còn buông lời cảnh cáo:
“Đừng để tôi gặp lại em, nếu không thì…”

Nếu không thì gì thì anh chẳng nói tiếp được.
Thì ra câu trả lời… nằm ở hai năm sau, chính là hôm nay.

Đặt mình vào vị trí của anh, tôi thấy nếu là tôi, chắc cũng chẳng bỏ qua dễ dàng.
Vậy nên để tránh anh lại đến dán màn hình, hôm sau tôi đổi nghề – ngồi hát dưới gầm cầu.

Gào thét nguyên buổi sáng, ông bán bánh kẹp âm thầm dời quầy cách tôi ba mét.

Đến trưa, khi tôi đang ăn cơm hộp, ông mang sang cho tôi một cái bánh kẹp nóng hổi, nói rất chân thành:
“Cô bé, hay là quay lại dán màn đi.”

Tôi cười bảo:
“Tôi chẳng có tài gì, chỉ có sở thích nhiều thôi. Tin rằng chăm chỉ sẽ bù được dở, kiên trì thì sẽ thành công.”

Ông bĩu môi:
“Cô hát tệ quá, chỉ có người điếc mới bỏ tiền...”

Chưa dứt lời… roẹt! – Nhạc Trạch lái Maserati lại xuất hiện.

Vừa định đưa điện thoại, anh phát hiện quầy dán màn biến thành quầy hát, mặt hơi sượng:
“Điểm bài.”

Anh khẽ ho một tiếng.

Ông bán bánh kẹp đứng đờ ra, lẳng lặng quay lại quầy mình.

Tôi nghĩ thầm anh đúng là âm hồn bất tán cản trở nhiệm vụ của tôi, nhưng ngoài mặt vẫn cười hỏi:
“Anh muốn nghe bài gì?”

Nhạc Trạch ngẫm một chút:
“‘Tình Yêu Mua Bán’.”

Tôi nghiến răng:
“… Không biết.”

Anh:
“‘Cao nguyên Thanh Tạng’.”

Đúng lúc đó, tôi thấy ở đằng xa có bóng dáng rất quen – khả năng cao là nghi phạm tôi đang truy.
Tôi lập tức thu dọn đồ:

“Xin lỗi, hết giờ rồi.”

Liếc mắt xác nhận hướng đi của nghi phạm, tôi nhanh chóng bám theo xuống gầm cầu.

Nhạc Trạch cũng bước xuống xe, đi theo:
“Không biết hát thì bán gì ở đây?”

Nghi phạm rẽ trái.
Anh tiếp tục:
“Giận à? Tôi thì không sao, tôi chẳng thèm để ý cảm xúc của em, dù sao chúng ta cũng ly hôn rồi.”
Nghi phạm bước nhanh hơn.

Anh vẫn lải nhải:
“Không phải à, hai năm không gặp mà em thảm thế này, không muốn giải thích gì sao? Tôi cứ tưởng em tài giỏi lắm.”
Nghi phạm có vẻ đi về phía bến xe buýt.
Anh lại tiếp:

“Sớm biết em bỏ nghề cảnh sát để bán dán màn thì chúng ta—”
Nghe tới chữ “cảnh sát”, tôi theo phản xạ quay lại, bịt chặt miệng anh, dí anh vào tường.
Anh hét to thế là muốn cả thế giới biết tôi là cảnh sát à?!
Nhưng tôi không thể nói thẳng là mình đang làm nhiệm vụ, chỉ có thể trừng mắt:

“Câm miệng! Có gì về nhà nói!”
Nhạc Trạch sững lại, ánh mắt đầy nghi hoặc:

“Về nhà? Nhà nào…”
Không ổn, xe buýt tới rồi, nghi phạm có vẻ sắp lên.

Tôi qua loa:
“Phải, phải, phải, anh về tắm rửa trước đi.”

Nói xong, tôi chạy vội ra bến xe.
Liếc ngang, thấy gương mặt trắng trẻo của anh đỏ như quả hồng, đứng chôn chân một chỗ, cao 1m88 mà trông ngơ ngác hệt đứa trẻ.
Anh ta bị sao vậy trời?

Dù sao thì cuối cùng tôi cũng khiến anh im lặng.

Tôi không nghĩ nhiều nữa, lao lên xe theo nghi phạm.

Sau lưng, vọng lại tiếng anh từ xa:
“Thế… thế tôi đợi em nhé!”
… Đợi cái gì chứ?!

Đã full

🎉 𝐒𝐀𝐋𝐄 𝐒𝐈𝐍𝐇 𝐍𝐇𝐀̣̂𝐓 – 𝐆𝐈𝐀́ 𝐂𝐇𝐈̉ 𝟔𝟗𝐊/ 𝐁𝐎̣̂ 🎉(Áp dụng đến hết tuần này)📚 Áp dụng cho tất cả truyện: 1. Làm Dâu Nhà Họ Trịnh...
27/09/2025

🎉 𝐒𝐀𝐋𝐄 𝐒𝐈𝐍𝐇 𝐍𝐇𝐀̣̂𝐓 – 𝐆𝐈𝐀́ 𝐂𝐇𝐈̉ 𝟔𝟗𝐊/ 𝐁𝐎̣̂ 🎉
(Áp dụng đến hết tuần này)

📚 Áp dụng cho tất cả truyện:
1. Làm Dâu Nhà Họ Trịnh (Tổng tài × Sinh viên) (Full)
2. Ai Đang Đợi Hồ Điệp Bay Về (Giả cấm luyến, Ba chồng × Con dâu giả)
3. Nhặt Được Bé Cưng (Đại ca xã hội đen × Sinh viên đại học)
4. Bác Sĩ Không Hề Đứng Đắn (Bác sĩ × Học sinh cuối cấp)

👉 𝑪𝒂́𝒄 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 (1–4) đ𝒆̂̀𝒖 𝒄𝒐́ ~60% 𝒄𝒂̉𝒏𝒉 𝑯, 𝒈𝒊𝒐̛́𝒊 𝒉𝒂̣𝒏 đ𝒐̣̂ 𝒕𝒖𝒐̂̉𝒊.
5. Còn Ai Dưới Tán Cây Bạch Mai (Cổ đại, Tiểu thư × Tướng quân, SE)
6. Xin Đừng Rời Xa (FWB, yêu thầm, ngược)

✨ Ưu đãi sinh nhật:
• Giảm còn 6️⃣9️⃣k/bộ
• Mua 2 bộ chỉ 1️⃣ 2️⃣ 9️⃣k

💎 Đ𝒂̣̆𝒄 𝒃𝒊𝒆̣̂𝒕:
• Nhóm Vĩnh viễn đóng 1 lần duy nhất – đọc không giới hạn.
• S/ale sinh nhật: còn 4️⃣9️⃣9️⃣K

⏰ NHẮC LẠI:
🎂 S//ale chỉ còn HÔM NAY & NGÀY MAI → Hết khu/-yến mãi giá sẽ trở về bình thường.
👉 Chốt ngay để không bỏ lỡ dịp duy nhất này!

Xuyên thành nữ chính trong truyện ngược, số phận sẽ phải hẹo ở tuổi 21. Tôi mặc kệ tất cả. Cưỡng hôn phản diện lạnh lùng...
26/09/2025

Xuyên thành nữ chính trong truyện ngược, số phận sẽ phải hẹo ở tuổi 21. Tôi mặc kệ tất cả. Cưỡng hôn phản diện lạnh lùng. Sờ mông nam phụ trà xanh. Còn mạnh tay bóp cơ bụng của nam chính là tổng tài bá đạo.

Xuyên thành nữ chính trong truyện ngược, số phận sẽ phải hẹo ở tuổi 21, nhưng tôi mặc kệ tất cả liền cưỡng hôn phản diện lạnh lùng, sờ mô*ng nam phụ trà xanh, còn mạnh tay bó-p cơ bụng của nam chính tổng tài bá đạo cho bõ đời.

Hoàn thành hết tất cả tâm nguyện, tôi nằm trên giường yên lặng chờ thế giới khởi động lại.

Ai ngờ lại ngoài ý muốn mà sống đến ngày hôm sau.

Vừa mở mắt ra, phản diện thì cầm chìa khóa còng chân dựa vào khung cửa, nam phụ trà xanh thì vuốt ve chiếc còng tay trên tay tôi,

Còn nam chính thì đè tôi xuống, ánh mắt đầy ý vị: “Gan không nhỏ nhỉ, một lúc chơi ba người?”

“Đã nghĩ kỹ xem sẽ chịu hậu quả thế nào chưa?”

Tôi: Trời muốn diệt ta rồi!

01

Đây là lần thứ mười tám tôi quay trở lại tuổi hai mươi.

Mỗi khi đến sinh nhật hai mốt tuổi, cuộc đời tôi lại khởi động lại.

Lần đầu trọng sinh, tôi vẫn mang trong mình quyết tâm “có thể cứu vãn bản thân”.

Nhưng đến lần thứ mười bảy, lòng tôi đã hoàn toàn dửng dưng.

Thôi vậy, hủy diệt đi.

02

Tôi là nữ chính của thế giới này, vốn dĩ tôi ngoan ngoãn, hướng nội, lại còn thiện lương thuần khiết, chuẩn mực của hình tượng con ngoan trò giỏi, thậm chí nhát gan đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt nam sinh mình thầm mến.

Thế nhưng sau những lần trọng sinh lặp đi lặp lại, hy vọng dần mất đi, thì dù có ngoan ngoãn thế nào cũng sẽ biến chất.

Tôi không hắc hóa, tôi dâm (dục) hóa rồi.

Giờ tôi chỉ muốn ngắm nghía đủ kiểu cơ thể đàn ông để sống nốt tháng cuối cùng này.

Trước kia, tôi từng thầm yêu nam thần trường học là Chu Hàn từ hồi cấp ba, còn may mắn thi đậu cùng một trường đại học với cậu ấy.

Đáng tiếc là đến năm ba đại học, tôi vẫn chưa nói được mấy câu với Chu Hàn.

Nhưng giờ thì khác, nữ chính hướng nội đã thông suốt.

Dù sao một tháng nữa cũng sẽ khởi động lại, chi bằng giờ cứ làm cho sướng!

Đêm đen gió lớn, tôi ép Chu Hàn đang chuẩn bị về ký túc vào tường ở góc khu giảng đường.

Dùng tay che mắt cậu ấy, tôi hung hăng hôn một cái, sau đó trùm mũ áo hoodie lên đầu rồi cắm đầu bỏ chạy.

Trước khi chạy xa, tôi còn quay đầu liếc trộm một cái.

Cậu ấy dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ vào môi, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Nhưng tôi như nhìn thấy khóe môi cậu ấy khẽ cong lên một chút.

Tôi cúi xuống nhìn chiếc hoodie mình đang mặc.

Đây là tôi trộm từ tên đại ca trường - Hạ Trạch Vũ.

Đừng hỏi sao tôi lại đi ăn trộm, đừng đạo đức giả với tôi, ai mà trọng sinh mười bảy lần chẳng phát điên đến mức quên cả đạo lý.

Chu Hàn sẽ không nghĩ là Hạ Trạch Vũ cưỡng hôn cậu ấy chứ?

Thầm mến nam thần năm năm trời, không ngờ nam thần lại là gay?

03

Ngày hôm sau, trong trường nổi lên một cơn bão tin đồn.

“Đại ca học đường Hạ Trạch Vũ cưỡng hôn nam thần Chu Hàn!”

Có ảnh có video, không thể chối cãi.

Trong video, người kia mặc đúng chiếc hoodie Hạ Trạch Vũ hay mặc nhất, cưỡng ép Chu Hàn áp sát vào tường, giây tiếp theo, mặt hai người dán sát nhau.

Một trong những bí ẩn lớn nhất trong trường “vì sao Chu Hàn không yêu đương” cuối cùng đã có lời giải.

Thì ra là đang lén lút cùng Hạ Trạch Vũ!

Nghe đến mức tin đồn lan truyền thế này ở nhà ăn, tôi chỉ biết siết chặt đôi đũa trong tay.

“Cậu biết không, Hạ Trạch Vũ đi khắp nơi giải thích, nói cái hoodie đó bị trộm mất.”

Bạn thân Tiết Doanh Doanh – nói với tôi.

Lưng tôi lập tức lạnh toát: “Ồ… vậy à?”

“Cậu ta còn nói đừng để cậu ta bắt được, nếu không sẽ treo ngược tên trộm lên cho khô gió.”

Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ nhớ ngay lập tức phải về ký túc đốt cái hoodie ấy đi.

Đúng lúc đó, có người đột nhiên lên tiếng hỏi tôi.

“Xin chào, cho hỏi chỗ bên cạnh bạn có ai ngồi không?”

Giọng nam dịu dàng trong trẻo, như gió xuân phả vào mặt.

Tôi ngẩng lên, quả nhiên là nam phụ Thẩm Hi.

Tôi gật đầu, mỉm cười với cậu ta: “Không đâu.”

Thẩm Hi mím môi, cười nhàn nhạt: “Cảm ơn, đồ ăn của bạn trông ngon thật đấy.”

Tôi cười càng gian hơn: “Không có gì, mông của cậu cũng ngon lắm.”

Đôi mắt Thẩm Hi lập tức trợn to, mặt đầy vẻ khó hiểu.

Tôi nâng tay, nở nụ cười tà mị, bất ngờ vỗ mạnh một phát vào mông cậu ta.

Quả nhiên, mềm như bánh mì mới ra lò, lại còn có độ đàn hồi.

Xung quanh, các bạn học đều nhìn tôi bằng ánh mắt khâm phục.

Sau đó, trong ánh mắt sửng sốt của Thẩm Hi, tôi từ tốn đứng lên, rời khỏi chốn thị phi này.

Nhìn cái gì mà nhìn, bà đây thèm sờ từ lâu rồi!
Đã full

(H) “Đêm nay đi cùng anh. Đừng về nhà.”Mộng Thanh cầm chặt điện thoại, vài giây sau mới bật ra một chữ rất nhỏ: “Được.”…...
24/09/2025

(H) “Đêm nay đi cùng anh. Đừng về nhà.”

Mộng Thanh cầm chặt điện thoại, vài giây sau mới bật ra một chữ rất nhỏ: “Được.”



Tới hành lang, cô vừa định hỏi về em gái thì lưng đã bị ép vào tường. Cổ tay bị kẹp cao khỏi đầu, môi bị anh c** đến rớm m*u.

“Ưm… chú… đừng…”

Anh c** mạnh hơn, đầu lưỡi xâm chiếm khoang miệng, vừa chiếm hữu vừa trừng phạt. Giọng khàn nặng nề rơi xuống:

“Anh đã bảo em đợi. Sao không nghe lời?”

Mộng Thanh run rẩy: “Tôi… tôi sợ hắn làm gì em gái tôi…”

Nghe thế, ánh mắt anh tối sầm, nhưng tay vẫn miết chặt môi cô, như muốn xóa sạch dấu vết người khác.

“Sau này không được để ai hôn em. Cái miệng này…” Anh siết cằm, giọng trầm thấp: “…Trên hay dưới cũng là của tôi. Nhớ chưa?”

Mộng Thanh đỏ mặt, lí nhí: “Rồi…”

Anh thả tay cô, giọng dịu đi:

“Ngoan. Đi theo anh.”

“Khoan… Mộng Bích…”

“Anh cho người đưa em gái em về rồi.”

Nghe thế, Mộng Thanh khẽ thở phào. Nhưng chưa kịp nói thêm, ngón tay anh đã cuộn lấy lọn tóc, kéo tay cô đặt lên nơi n///óng rực của mình.

“Về nhà anh đi.”

Giọng anh vừa như dụ dỗ, vừa như mệnh lệnh.

“Có được không em?”

Đã full

🎉 𝐒𝐀𝐋𝐄 𝐒𝐈𝐍𝐇 𝐍𝐇𝐀̣̂𝐓 – 𝐆𝐈𝐀́ 𝐂𝐇𝐈̉ 𝟔𝟗𝐊/ 𝐁𝐎̣̂ 🎉(Áp dụng đến hết tuần này)📚 Áp dụng cho tất cả truyện: 1. Làm Dâu Nhà Họ Trịnh...
24/09/2025

🎉 𝐒𝐀𝐋𝐄 𝐒𝐈𝐍𝐇 𝐍𝐇𝐀̣̂𝐓 – 𝐆𝐈𝐀́ 𝐂𝐇𝐈̉ 𝟔𝟗𝐊/ 𝐁𝐎̣̂ 🎉
(Áp dụng đến hết tuần này)

📚 Áp dụng cho tất cả truyện:
1. Làm Dâu Nhà Họ Trịnh (Tổng tài × Sinh viên) (Full)
2. Ai Đang Đợi Hồ Điệp Bay Về (Giả cấm luyến, Ba chồng × Con dâu giả)
3. Nhặt Được Bé Cưng (Đại ca xã hội đen × Sinh viên đại học)
4. Bác Sĩ Không Hề Đứng Đắn (Bác sĩ × Học sinh cuối cấp)

𝑪𝒂́𝒄 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 (1–4) đ𝒆̂̀𝒖 𝒄𝒐́ ~60% 𝒄𝒂̉𝒏𝒉 𝑯, 𝒈𝒊𝒐̛́𝒊 𝒉𝒂̣𝒏 đ𝒐̣̂ 𝒕𝒖𝒐̂̉𝒊.

5. Còn Ai Dưới Tán Cây Bạch Mai (Cổ đại, Tiểu thư × Tướng quân, SE)
6. Xin Đừng Rời Xa (FWB, yêu thầm, ngược)

✨ Ưu đãi sinh nhật:
• Giảm còn 6️⃣9️⃣k/bộ
• Mua 2 bộ chỉ 1️⃣4️⃣9️⃣k/ bộ

Đ𝒂̣̆𝒄 𝒃𝒊𝒆̣̂𝒕:
- Nhóm Vĩnh viễn đ𝒐́𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒍𝒂̂̀𝒏 𝒅𝒖𝒚 𝒏𝒉𝒂̂́𝒕 đọc không giới hạn.

(𝑨́𝒑 𝒅𝒖̣𝒏𝒈 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒂̂́𝒕 𝒄𝒂̉ 𝒄𝒂́𝒄 𝒏𝒉𝒐́𝒎)
- 𝐆𝐢𝐚̉𝐦 𝟓𝟎% cho những bạn từng 𝐇𝐢𝐞̂́𝐧 𝐦𝐚́𝐮, 𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐨́𝐜, 𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐚̣𝐧𝐠.
- 𝐆𝐢𝐚̉𝐦 𝟑𝟎% cho những bạn 𝐃𝐨𝐧𝐚𝐭𝐞 𝐪𝐮𝐲̃ 𝐭𝐮̛̀ 𝐭𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧, 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐚̂𝐧, 𝐯...𝐯

Cảm ơn quý độc giả đã đọc!

Để dọa đối tượng xem mắt bỏ chạy, tôi cố tình lấy tiền ra làm khó anh ta.Tôi xoay xoay ngón tay, liếc mắt khinh khỉnh:“T...
23/09/2025

Để dọa đối tượng xem mắt bỏ chạy, tôi cố tình lấy tiền ra làm khó anh ta.
Tôi xoay xoay ngón tay, liếc mắt khinh khỉnh:

“Tiền sính lễ 880 ngàn tệ, không nhiều đâu nhỉ?”

Anh ta thản nhiên rút ra một tấm thẻ đưa tới:
“Một triệu.”

Tôi nuốt nước bọt:
“Nhẫn kim cương 3 carat, chắc không quá đáng chứ?”

Anh ta bình tĩnh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra rồi đưa sang:
“Nếu em không thích màu hồng, tôi sẽ chuẩn bị thêm một chiếc khác.”

Tay cầm ly nước của tôi khẽ run:
“Nhà cưới thêm tên tôi, anh không để ý chứ?”

Anh lại lấy ra giấy chứng nhận bất động sản cùng hợp đồng chuyển nhượng:
“Nếu thấy căn này nhỏ, chúng ta đi chọn căn khác.”

Tôi vội gọi cho mẹ:
“Mẹ ơi, con gặp kẻ lừa đảo tình cảm rồi!”

Mẹ tôi choáng váng:
“Cái gì cơ?”

Tôi cuống quýt:
“Cảnh sát từng nói, đàn ông vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại còn thích con, trên đời này không có đâu. Nếu có, chắc chắn là lừa đảo!”

Mẹ tôi gào lên:
“Lừa cái gì mà lừa! Đấy là Cố Yến Thanh!”

Cố Yến Thanh? Cái thằng nhóc bám đuôi tôi hồi nhỏ sao?
Tôi quay sang nhìn người đàn ông kia, đúng lúc anh ta nhướng mày, cười nhạt…

1

Sau buổi xem mắt, về đến nhà tôi lập tức bị mẹ mắng te tua.

“Con nhuộm đầu thành cái màu hồng Barbie gì thế? Muốn phá hỏng buổi xem mắt à?
Cố tình nói Cố Yến Thanh là kẻ lừa đảo?
Con vẫn chưa quên cái thằng Thẩm Lương Tri kia à? Mẹ nói cho mà biết, hai đứa không có khả năng đâu, đừng mơ nữa!”

Tôi nắm bắt được trọng điểm:
“Mẹ nói cái anh vừa rồi là Cố Yến Thanh? Chính là cháu dì Phương, cái cậu nhỏ hồi xưa trắng trẻo, xinh như con gái á?”

“Chứ còn gì! Mẹ cũng không ngờ nó lớn lên lại cao thế. Con không thích trai đẹp à? Yến Thanh còn đẹp hơn thằng Thẩm Lương Tri kia nhiều.”

Tôi thật sự bất ngờ.
Không ngờ đó lại là Cố Yến Thanh – hồi nhỏ thấp bé, đôi mắt to long lanh như búp bê.

Về đến nhà, tôi vội nhắn tin cho Bạch Lâm:
【Cậu biết hôm nay tớ đi xem mắt với ai không? Là Cố Yến Thanh đó.】

Bạch Lâm: 【Cố Yến Thanh nào?】
Tôi: 【Hồi nhỏ ăn que cay của cậu xong đau bụng, ị ra quần đó.】

Bạch Lâm gửi icon kinh ngạc:
【Ý cậu là cái thằng lùn hay chạy theo sau cậu?】

Tôi: 【Đừng gọi “thằng lùn” nữa. Bây giờ cao mét tám, dáng chữ V, mặt mày yêu nghiệt, siêu đẹp trai luôn.】

Bạch Lâm: 【Cậu thích rồi à?】
Tôi: 【Không đời nào, tớ đoạn tình tuyệt ái rồi.】

Bạch Lâm: 【Tối nay có kèo, ra chơi không?】
Tôi: 【Quá hợp.】

Tôi gửi tin cho Cố Yến Thanh:
【Cố Yến Thanh?】

Anh ta trả lời bằng một icon cười mỉm.
Tôi nghi ngờ anh ta đang chửi mình.
Dù sao ban ngày tôi còn gọi anh ta là “kẻ lừa đảo”.

Tôi lại nhắn:
【Tối ra chơi đi.】
Cố Yến Thanh: 【Được.】

Trong quán bar, tôi và Bạch Lâm ngồi cạnh nhau, đang say sưa khen ngợi Cố Yến Thanh đẹp trai thế nào.
Thì thấy anh ta bước vào sảnh, đảo mắt tìm kiếm.

Ban đầu tôi còn chưa chắc là anh ta, vì ban ngày tóc còn đen nhánh.
Giờ lại nhuộm vàng bạch kim, quá chói mắt.

Tôi hớn hở kéo Bạch Lâm nhìn:
“Thấy chưa? Cái anh tóc vàng kia chính là Cố Yến Thanh. Đẹp trai chưa!”

Bạch Lâm nhếch môi:
“Đúng là hợp với cái đầu hồng của cậu.”

Cố Yến Thanh đi thẳng đến, tôi vội kéo anh ngồi giữa tôi và Bạch Lâm, còn cố tình liếc mắt ra hiệu với cô ấy.

Bạch Lâm hiểu ý, nhắn cho tôi:
【Thật không thích à? Vậy tớ theo đuổi đấy.】

Tôi: 【Chúc trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.】

Trong tiếng nhạc ồn ào, tôi ghé sát tai Cố Yến Thanh cười:
“Còn nhớ không? Anh từng ăn que cay của Bạch Lâm, xong tiêu chảy, ị cả ra quần.”

“Hahaha…” Tôi và Bạch Lâm phá lên cười.

Cố Yến Thanh nhìn tôi, cười mà như không.
Nụ cười tôi lập tức cứng lại.

Không lẽ anh ta giận?
Nhưng ánh mắt lại dịu dàng như nước, chắc không phải.

Anh bất ngờ ghé sát tai tôi, giọng trầm thấp:
“Nhớ chứ.”

Đôi môi anh khẽ chạm vào vành tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào, làm cả người tôi tê dại.
Tôi vô thức lùi lại.

Vẫn cố tỏ ra thân quen, tôi cười gượng:
“Chắc anh nhớ mấy chuyện xấu hổ đó, nên mới cố tình khiến tôi mất mặt hôm nay.
Những thứ kia của anh đều là giả, đúng không?”

Cố Yến Thanh điềm nhiên:
“Tất cả đều thật.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Bạch Lâm đã chen vào nói chuyện với anh.
Nhân lúc anh quay đi, tôi lén sờ tai mình, nóng ran.
Chắc do uống nhiều quá.

Một lúc sau, thấy anh đứng dậy.
Bạch Lâm nở nụ cười tươi, chỉ tay về phía mình rồi theo anh đi ra.

Tôi mỉm cười hiểu ý.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Bạch Lâm quay lại.
Tôi tò mò ghé sát:
“Sao nhanh vậy, đã xong rồi à?”

Bạch Lâm lạnh nhạt:
“Cố Yến Thanh nói, anh ta có bạn gái rồi.”

Tôi tròn mắt:
“Cái gì?!”

Đã full

Kỳ thi đại học kết thúc, cậu bạn thanh mai trúc mã đối diện chuẩn bị chuyển nhà đi nơi khác. Biết được tin, đầu óc tôi n...
22/09/2025

Kỳ thi đại học kết thúc, cậu bạn thanh mai trúc mã đối diện chuẩn bị chuyển nhà đi nơi khác. Biết được tin, đầu óc tôi nóng lên, kéo cậu ấy vào ngõ hẻm rồi cưỡng hôn.

“Thỏa mãn chưa?”

Tôi bừng tỉnh, vội đẩy cậu ấy ra, định bỏ chạy.

Cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Ôn Đường, cậu còn có thể vô lý hơn nữa không?”

Tôi vốn mặt dày quen rồi, thế là thật sự bày ra lý lẽ cướp đoạt:

“Cậu không đẩy tôi ra ngay, chẳng phải là muốn tôi hôn cậu sao, còn giả vờ gì nữa?”

Cậu ấy im lặng nhìn tôi một lúc, không nói lời nào rồi bỏ đi.

Thế nhưng trên vòng bạn bè cậu ấy lại đăng:

【Hôm nay Ôn Đường hôn tôi rồi, chờ cô ấy chịu trách nhiệm.】

Kèm theo một tấm ảnh tôi đang ép cậu ấy xuống mà hôn… Lúc đó vậy mà cậu ta còn có tâm trạng chụp hình, tôi thật sự phục sát đất!

Bình luận nổ tung.

Mẹ cậu ấy: 【A a a! Con trai ngoan, mẹ lập tức mở tiệc, chuẩn bị đính hôn cho hai đứa!】

Mẹ tôi: 【Ôn Đường thật là quá đáng, mẹ nhất định phải đòi lại công bằng cho con!】

Bạn học cậu ấy: 【Ôi trời, Ôn Đường đúng là bá đạo quá!】

Bạn học tôi: 【Ôn Đường chẳng phải từng nói, thà thích chó cũng không thích Bùi Sâm sao? Giờ thì đúng là “thơm” thật rồi!】

Thanh mai khẩu thị tâm phi đối đầu với trúc mã ngoài lạnh trong nóng

《Đối với cậu là sự rung động của bản năng》

01

Vừa mới vào cấp ba, trong buổi gặp gỡ học sinh khóa mới, Bùi Sâm với tư cách thủ khoa khối bước lên phát biểu, bên dưới cả đám con gái si mê, xôn xao bàn tán về diện mạo kinh diễm của cậu ta.

“Cuối cùng cũng có một thủ khoa siêu soái xuất hiện rồi!”

“Gương mặt này đi debut nhóm nhạc nam cũng dư sức ấy chứ!”

“Tiểu Đường, cậu nói có đúng không?”

Cô bạn cùng lớp mới quen kéo tay áo tôi, hớn hở hỏi.

Tôi giả vờ chẳng hứng thú, buông lời nhận xét:

“Bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt, cho tôi cũng chẳng thèm.”

Không biết từ lúc nào, Bùi Sâm đã phát biểu xong, đi xuống, vừa khéo đi ngang hàng ghế tôi ngồi.

Cậu ta dừng bước, ngẩng mắt liếc tôi một cái, khẽ nhếch môi, như thể bất đắc dĩ.

Bị chính chủ nghe thấy, tôi cũng không ngại, trợn mắt lườm ngược lại, nói:

“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người chê bao giờ à?”

Đợi Bùi Sâm đi xa, Lý Trân mới khâm phục vỗ vỗ cánh tay tôi:

“Chị, chị ngầu quá trời! Đây chẳng phải là chiêu mới nhất để thu hút soái ca sao?”

Tôi cứng miệng đáp: “Chỉ đơn thuần thấy chướng mắt thôi, cậu ta diễn quá lố.”

02

Tan học buổi tối, tôi đứng ở góc tối bãi gửi xe chờ một lúc, liền thấy Bùi Sâm cùng mấy bạn học đi tới.

Tôi cau mày, lườm cậu ta một cái, rồi nhanh chân rời khỏi trường.

Đi được một đoạn, phía sau vang lên tiếng “đinh đinh” của chuông xe, tôi né sang bên nhưng chẳng thấy ai vượt lên.

Quay đầu lại, tôi mới thấy Bùi Sâm mặt không cảm xúc, lặng lẽ dắt xe theo sau không biết đã bao lâu.

Thấy tôi dừng lại chờ, cậu ta mới sải bước dài ngồi lên xe, dừng ngay trước mặt tôi, mở miệng:

“Lên đi.”

Tôi ngồi lên yên sau nhưng chẳng chịu yên phận, hết vòng tay ôm eo thì lại dựa đầu vào lưng cậu ta.

Cậu ta như đã quen, nhưng khi gần đến nhà, giọng điệu có chút lạ lẫm:

“Không phải bảo là bình thường sao? Dán sát thế này, không thấy ngại à?”

Tôi “xì” một tiếng, nhảy xuống xe, hai tay chống lên ghi-đông, ngẩng đầu nhìn cậu ta, mỉa mai:

“Là cậu cho tôi lên, tự mình muốn tôi xán lại gần, còn dám nói tôi?”

Cậu nhìn tôi một lúc, khóe mắt ánh lên nụ cười nhạt:

“Được thôi, sau này tôi sẽ tránh xa cậu.”

Tôi chẳng để trong lòng, nghĩ cậu ta chỉ đùa. Dù sao cũng là thanh mai trúc mã, sống gần nhau, cúi đầu ngẩng mặt cũng gặp, nào có chuyện nói xa là xa được.

Đã full

Address

Tân Kỳ Tân Quý
Ho Chi Minh City
72010

Opening Hours

Monday 07:00 - 21:00
Tuesday 07:00 - 21:00
Wednesday 07:00 - 21:00
Thursday 07:00 - 21:00
Friday 07:00 - 21:00
Saturday 07:00 - 21:00
Sunday 07:00 - 21:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhậm Kỷ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share