CÔNG NGHỆ MỚI

CÔNG NGHỆ MỚI Phong Linh Nhỏ

[Full] Tôi vẫn như mọi khi, rót cho anh một ly nước ấm đặt bên bàn.Anh nói: “Em xem, cuộc sống của chúng ta giờ chẳng cò...
23/10/2025

[Full] Tôi vẫn như mọi khi, rót cho anh một ly nước ấm đặt bên bàn.

Anh nói: “Em xem, cuộc sống của chúng ta giờ chẳng còn chút bất ngờ nào nữa.

Chúng ta có nên thử chia tay một thời gian không? Biết đâu sẽ thấy mới mẻ hơn.”

0Lời của Kỳ Trúc Tu nói thì tùy ý, nhưng thái độ lại vô cùng nghiêm túc.

Anh nói “có nên chia tay thử không”, tôi chẳng thấy anh đang bàn bạc với mình.

Giống như việc chia tay đã là chuyện anh lên kế hoạch từ lâu.

Nếu còn chút do dự nào, thì chắc cũng chỉ là để tìm cho ra lý do chia tay.

Cái gọi là “cảm giác mới mẻ” nghe thì vừa hoang đường, vừa chẳng thể phản bác.

Dù sao thì, chúng tôi đã ở bên nhau quá lâu.

Không trách anh, cũng không trách tôi, chỉ trách thời gian đã quá dài.

Dài đến mức chúng tôi không còn giống người yêu, mà giống vợ chồng.

Mà chúng tôi vẫn chưa kết hôn.

Tôi không thấy việc níu kéo hay dây dưa có ý nghĩa gì.

Anh thấy ở bên nhau chẳng còn thú vị, thì chắc chắn là có chỗ khiến anh thấy nhàm chán.

Vậy nên tôi gật đầu nói: “Được thôi.”

Rồi nhìn thấy anh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ anh tưởng tôi sẽ khóc lóc ồn ào, biến chia tay thành một trận chiến lâu dài.

Khi tôi quay về phòng thu dọn đồ, anh đứng ở cửa nhìn tôi.

Tôi nghe anh cất giọng nhạt nhẽo, không chút cảm xúc mà giữ tôi lại.

“Không cần gấp vậy, mai đi cũng được.”

Nhưng tôi đã muốn đi, cũng chẳng đến mức không biết điều.

Quả thật là ở bên nhau quá lâu, dọn đồ cũng thấy chẳng bao giờ xong.

Vì thế tôi đổi cách, chỉ thu dọn những thứ quan trọng và cần thiết.

Phần còn lại tôi kéo hết ra cửa, nói với anh: “Ngày mai tôi sẽ liên hệ ban quản lý tòa nhà tới dọn.”

Anh vẫn đứng cách đó không xa nhìn tôi, có lẽ vì tôi thể hiện quá rõ sự gấp gáp rời đi.

Anh nói: “Tuế Ngâm, thật sự không cần vội thế. Ngày mai quay lại lấy cũng được.”

Ồ, anh đã nhắc tôi rồi, tôi bèn lấy chìa khóa từ túi ra, đặt lên tủ giày.

“Dấu vân tay, khi nào rảnh thì xóa đi nhé.”

2

Khi lái xe ra khỏi khu chung cư, tôi mới thật sự hoàn hồn sau cuộc chia tay vội vã này.

Hiếm khi tôi rời khỏi nhà Kỳ Trúc Tu muộn như vậy.

Bình thường, đa phần là anh bận trong phòng làm việc, tôi đưa nước ấm xong sẽ chuẩn bị quần áo cho anh mặc hôm sau.

Bạn bè tôi đều nói tôi chăm anh quá chu toàn.

Họ còn cười: “Cẩn thận kẻo anh ta chẳng cảm kích, ngược lại còn thấy phiền.”

Không ngờ họ nói đúng, anh thật sự thấy phiền.

Tới tuổi này, chia tay dọn ra ngoài cũng không đến mức vô gia cư.

Tôi đã mua nhà riêng từ lâu, chỉ là Kỳ Trúc Tu muốn sống cùng để mỗi ngày sau giờ làm đều được gặp nhau.

Khi đó, câu anh nói nhiều nhất là: “Trần Tuế Ngâm, hôm nay anh lại nhớ em.”

Có lẽ nói nhiều quá nên thành chán.

Gặp nhiều quá, cũng hóa ra ngán.

Ngày trước anh khao khát tôi chuyển đến ở cùng bao nhiêu, thì giờ lại khao khát tôi rời đi bấy nhiêu.

Tôi rất hiểu anh, khi đứng ở cửa anh liên tục nuốt nước bọt.

Khi căng thẳng anh sẽ như vậy, mà khi hưng phấn anh cũng thế.

Có lẽ anh vừa hưng phấn vừa lo tôi sẽ bất chợt hối hận, hỏi anh nói gì mà nói chia tay là chia tay.

Anh đâu xa lạ gì cảnh bạn bè chia tay xong cãi nhau đến xé rách mặt mũi, dây dưa nhiều năm rồi thành kẻ thù.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ cùng Kỳ Trúc Tu thành ra như thế.

Dù sao, khi tôi vẫn còn mới mẻ với anh, anh đã thật lòng yêu tôi.

Không cần nói về tiếc nuối nữa.

Không liên quan đến năng lực, cũng không liên quan đến thời gian.

Chỉ là hợp rồi tan, chuyện thường tình của đời người.

Dù tôi cũng có khi thấy Kỳ Trúc Tu chướng mắt, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến bước chia tay.

Thu dọn nhà xong thì đã là rạng sáng.

Tôi tắt hết những báo thức không cần thiết.

Thật sự mệt rã rời, nên tắm rửa xong là ngủ ngay.

3

Tôi bị tiếng chuông của Kỳ Trúc Tu đánh thức.

Bảy giờ sáng, nếu không có cuộc gọi của anh thì tôi còn ngủ thêm được một tiếng.

Bắt máy xong, tôi nghe anh hỏi: “Tuế Ngâm, em để quần áo ở đâu vậy? Sao anh tìm không thấy?”

“Tại sao anh không thử vào nhà tắm tìm xem?”

Hôm qua tôi rời đi quá vội, quần áo anh thay ra vẫn còn nằm trong giỏ đồ ở phòng tắm.

Bộ mới tôi còn chưa kịp lấy ra để là cho anh.

Có lẽ anh vừa ngủ dậy còn ngơ ngác nên mới gọi cho tôi.

Giờ tỉnh táo lại, anh nói: “Xin lỗi, anh gọi nhầm.”

Tôi đáp “Ừ”, rồi cúp máy.

Phải thừa nhận, dù không có cuộc gọi của Kỳ Trúc Tu thì tôi cũng đã sắp tới giờ tỉnh theo đồng hồ sinh học.

Nằm trên giường trở mình mãi vẫn không ngủ lại được, tôi đành nhìn trân trân lên trần nhà.

Căn nhà chúng tôi ở là Kỳ Trúc Tu đặc biệt thiết kế lại.

Đèn chùm pha lê trên trần xa hoa và trong suốt, đẹp đến lóa mắt.

Anh nói đó là quả cầu pha lê anh tặng cho công chúa.

Rồi chúng tôi cùng cười, đếm xem trên chiếc đèn ấy có bao nhiêu quả cầu.

Nhưng chưa lần nào đếm đúng.

Khi tôi định đếm lại, anh ôm tôi cười: “Tuế Ngâm, đừng đếm nữa, tất cả đều là của em. Sau này anh sẽ cho em nhiều hơn.”

4

Kỳ Trúc Tu có chút trẻ con, cố ý đăng một bài tuyên bố “trở lại đời độc thân”.

Khiến phần bình luận của anh và hộp thoại của tôi tràn ngập những dòng: 【Đùa à? Sao có thể!】

Có lẽ đăng xong anh liền bận việc, còn tôi thì thấy bạn bè chung đặt ra ngày càng nhiều câu hỏi nghi hoặc.

Cuối cùng tôi phải lên tiếng xác nhận dưới bài: 【Đúng vậy, hôm qua chia tay rồi.】

Thấy không, nhanh thật.

Chúng tôi chia tay từ hôm qua rồi.

Nhưng vẫn có bạn không cam lòng, dù đã nhận câu trả lời vẫn hỏi tiếp:

“Trần Tuế Ngâm, đừng đùa. Cái duyên giữa cậu và Kỳ Trúc Tu đâu phải ai cũng có được?”

Tôi vẫn giữ nguyên lập trường: “Thật đấy. Có duyên chưa chắc đã hợp, đúng không?”

Không biết khi Kỳ Trúc Tu đọc được lời khuyên này sẽ có tâm trạng thế nào.

Còn tôi thì chỉ thấy chua xót.

Ngày trước khi ngỡ ngàng vì cái duyên kỳ diệu ấy, chắc chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chia xa.

Và khi nó bị đem ra làm lý do để khuyên hòa, thì cũng chẳng còn tác dụng.

Anh hẳn sẽ còn dứt khoát hơn tôi khi từ chối những lời quan tâm muốn níu kéo.

Câu đó nói thế nào nhỉ?

Trái tim đã muốn rời đi, thì làm sao giữ lại được.

Tôi và Kỳ Trúc Tu từng có ba lần tình cờ gặp nhau.

Lần đầu là ở trước cửa kính của một quán ăn đặc sản trong thành phố.

Anh đeo ba lô, đứng bên ngoài, gõ nhẹ lên kính.

Khi tôi ngẩng đầu, anh đưa điện thoại lên.

Trên đó viết: 【Cô gái xinh đẹp, có thể ngồi chung bàn không?】

Có lẽ sợ tôi từ chối, anh lập tức gõ thêm dòng mới giơ lên cho tôi xem:

【Tối nay tôi phải bắt tàu, chưa kịp ăn món đặc sản ở đây. Mong cô giúp tôi một lần.】

Hồi đó tôi đang tận hưởng kỳ nghỉ phép, một mình đi du lịch khắp nơi.

Không ngờ lại gặp Kỳ Trúc Tu cũng đang du lịch một mình.

Thấy vẻ vội vàng và tiếc nuối của anh, tôi mới đồng ý cho anh vào ngồi chung.

Anh vừa ngồi xuống đã không ngừng cảm ơn, nói thời gian quá gấp, một ngày phải ghé quá nhiều nơi nên suýt bỏ lỡ món đặc sản này.

Anh bảo để cảm ơn tôi, bữa nay anh mời.

Tôi xua tay từ chối, bảo ai ăn người nấy trả.

Sau đó chúng tôi cũng không nói nhiều, anh thật sự đang vội, ăn rất nhanh.

Tiếc là, theo kinh nghiệm tôi tìm hiểu trước, quán này nổi tiếng ở địa phương, mà ăn như anh thì chắc cũng chẳng cảm nhận hết được vị ngon.

__2986________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍13:00:38

[Full] Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, cô thư ký xinh đẹp của Bùi Thư bất ngờ tìm đến tận nhà:“Em có thai rồi, chị như...
23/10/2025

[Full] Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, cô thư ký xinh đẹp của Bùi Thư bất ngờ tìm đến tận nhà:

“Em có thai rồi, chị nhường chỗ đi.”

Nhìn gương mặt tự tin và đắc ý của cô ta, tôi bỗng sững người.

15 tuổi, tôi quen biết Bùi Thư.

18 tuổi, chúng tôi yêu nhau.

20 tuổi, vì ở bên nhau mà tôi phản kháng lại cha mẹ.

24 tuổi, chúng tôi kết hôn.

26 tuổi, tôi sinh ra cô con gái mà anh ta hằng mơ ước.

Tưởng rằng mọi sóng gió đã qua rồi.

Nhưng 28 tuổi, Bùi Thư lại ngoại tình.

Lúc tiếng gõ cửa vang lên, tôi vừa đặt bát canh nóng hổi lên bàn.

Đầu ngón tay còn chưa hết nóng rát, tôi vô thức sờ lên dái tai rồi bước ra mở cửa.

Trước mặt tôi là một gương mặt quen thuộc.

Cô gái đứng ngoài cửa trẻ trung, xinh đẹp, ánh mắt kiêu căng đầy ngạo nghễ.

Cô ta gõ nhẹ lên cánh cửa, mỉm cười với tôi:

“Có thể vào trong nói chuyện không, Bùi phu nhân?”

Tim tôi khựng lại một nhịp.

Tôi nhận ra người này chính là cô thư ký xinh đẹp mà Bùi Thư đã tuyển chọn năm ấy.

Khi đó tôi vừa sinh con gái, công ty lại đang trong thời kỳ phát triển mạnh nên các buổi xã giao diễn ra dồn dập.

Anh sợ tôi quá mệt mỏi, lại có người bóng gió khuyên nhủ, nói rằng phu nhân không có thời gian ở bên cạnh, tổng giám đốc Bùi cần một nữ trợ lý xinh đẹp và giỏi giang để đi cùng.

Tâm trí tôi trôi xa.

Hồi đó, Bùi Thư từng ôm tôi trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.

Anh dịu dàng vuốt ve vùng bụng chưa kịp thon gọn của tôi, từng nụ hôn như mang theo sự thành kính:

“Niệm Niệm, từng ấy năm rồi, em còn không biết lòng anh đặt ở đâu sao?”

Anh nũng nịu cắn nhẹ vào môi tôi, cọ sát:

“Chẳng lẽ em vẫn không tin anh?”

Và tôi đã tin thật.

Sau đó, đến tiệc đầy tháng của con gái, cô thư ký xinh đẹp luôn được anh khen là có năng lực tốt cũng đến tặng quà.

Giữa buổi tiệc đông người, hai người họ chạm mặt nhau, cô ta tự nhiên chỉnh lại nếp nhăn trên áo sơ mi của anh khiến lòng tôi đột nhiên bất an.

Sau bữa tiệc, tôi cương quyết kéo tay anh, bắt anh đổi thư ký.

Anh lập tức thay ngay.

Nhưng giờ đây, cô gái kia đặt túi xách hàng hiệu xuống, ánh mắt có phần giễu cợt lướt qua mâm cơm thịnh soạn:

“Em có thai rồi, Bùi phu nhân.”

“Chị nên nhường chỗ đi.”

Thì ra ở công ty thì thay rồi.

Còn trên giường… vẫn chưa thay.

2

Triệu Như đưa tay vuốt mái tóc bên tai, nghe hết lời, tôi mới cúi đầu nhìn xuống.

Bụng cô ta hơi nhô lên, trên khuôn mặt rạng rỡ ánh lên vẻ từ mẫu.

Tôi rút tay lại, chiếc cốc nước vừa rót cho cô ta vẫn còn ấm trong lòng bàn tay. Động tác dừng lại thoáng chốc, nhưng giọng nói tôi vẫn bình thản:

“Là Bùi Thư bảo cô tới?”

Cô ta kiêu ngạo ngẩng cằm lên:

“Nếu không thì chị nghĩ tôi tự tìm ra được nhà chị chắc?”

Hồi đó công ty đột ngột nổi lên đã đắc tội không ít người.

Bùi Thư luôn bảo vệ tôi rất kỹ.

Anh ta chưa từng hé miệng về vị trí của tôi với con gái, địa chỉ nhà lại càng không ai biết.

Nghĩ lại, cho dù không phải do Bùi Thư sai cô ta đến thì anh ta cũng chẳng còn trong sạch gì nữa.

Suốt mười năm yêu nhau, đúng vào ngày kỷ niệm 5 năm kết hôn, tôi rốt cuộc mới nhận ra.

Chồng tôi, hình như… thật sự đã phản bội.

Lúc cô ta đang mong đợi tôi lên tiếng, tôi bỗng bật cười.

“Được thôi.”

Triệu Như sững sờ.

Cô ta hoảng loạn đẩy tôi một cái, lúc xoay người định bỏ đi lại va phải bàn ăn.

Nồi canh nóng để ở mép bàn bị hất đổ, cô ta tránh kịp nhưng nước canh vẫn văng một nửa lên người tôi.

Cánh cửa bị đóng sầm lại.

Tôi từ từ ngồi xuống sàn, điện thoại sáng lên.

Tin nhắn được gửi đến cách đây 5 phút.

“Có việc đột xuất cần giải quyết gấp, anh về muộn nhé.”

“Nếu đói thì em cứ ăn trước.”

Tay tôi vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, nhưng trong đầu lại hiện lên gương mặt đắc ý tự tin của Triệu Như:

“Bùi phu nhân, chị tin không?”

“Tối nay, anh ấy sẽ không về đâu.”

3

Tôi biết anh ta sẽ ở đâu.

Tôi bắt taxi đi thẳng đến hội sở mà trước kia thường cùng anh ta tham gia tiệc tùng – hội sở Trường An.

Vừa đẩy cửa bước vào, nhân viên tiếp tân đã khom người, giơ tay chỉ hướng:

“Bùi phu nhân, ngài Bùi đang ở bên này, vẫn là căn phòng cũ.”

Trên quầy bar mạ vàng bày đầy những chai rượu.

Ở góc cửa có đôi nam nữ đang quấn quýt hôn nhau.

Tôi nhìn kỹ – đó không phải là Bùi Thư.

Trong phòng, vài người đàn ông đang cạn ly chúc rượu, có một cô gái đang hát, chắc là người khuấy động không khí.

Cô ta ăn mặc không hề diêm dúa, quần cạp cao bó sát, áo sơ mi lụa tay dài buông nhẹ.

Đèn chiếu rọi xuống đỉnh đầu cô gái, một chùm sáng chiếu lên khuôn mặt trẻ trung ấy.

Trên tai cô ta là đôi bông tai kim cương nhỏ xíu, ánh sáng lấp lánh phản chiếu làn da trắng như tuyết.

Bùi Thư đặt ly rượu xuống, vẫy tay với cô ta.

Cô ta đi thẳng đến chỗ anh ta, cúi người xuống để lộ phần ngực với một khoảng da thịt trắng nõn.

Dưới lớp sơ mi là viền ren đen mỏng manh tạo nên một khe sâu hút mắt.

Rất gợi cảm.

Nhưng cô ta chẳng hề để tâm, rót ly rượu Johnnie Walker Gold rồi uyển chuyển đưa qua.

Ngón tay cô ta khẽ lướt qua môi Bùi Thư, tôi trơ mắt nhìn anh ta há miệng cắn lấy làn da trắng đó.

Tôi đứng trước cửa phòng mà như rơi vào hầm băng lạnh lẽo.

Nếu lời của Triệu Như tối nay chỉ dấy lên nghi ngờ, thì cảnh tượng trước mắt chẳng khác gì một cái tát thẳng vào mặt tôi.



Người trong phòng vẫn trò chuyện rôm rả.

Điện thoại của Bùi Thư sáng lên, từ xa tôi đã nhìn thấy rõ — đó là ảnh chụp của tôi và con gái.

Cô gái kia có vẻ ghen tuông, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Bùi Thư:

“Chị dâu thật xinh đẹp.”

Bùi Thư nhả ra một vòng khói thuốc, lạnh nhạt nói:

“Cô ấy rất đẹp.”

“Nhưng cưới rồi thì cũng chỉ đến thế thôi.”

Nội tạng của kẻ bị phản bội như tôi… như bị xé rách từng mảnh.

Chỉ đến thế thôi.

Bùi Thư nói cưới tôi cũng chỉ đến thế.

Tôi vô thức lùi lại, đóng sập cánh cửa vốn chỉ khép hờ, không ngờ lại làm người trong phòng giật mình.

4

Bùi Thư nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

Hắn nghĩ ngay là Triệu Như tới gây chuyện, cũng lười dỗ dành nên kết thúc buổi tiệc là vội vàng quay về nhà.

Dù gì thì vợ hắn không giống mấy người đàn bà ngoài kia – cứ khóc lóc làm loạn.

Vợ hắn luôn dịu dàng, chưa bao giờ khiến hắn phải phiền lòng.

Con gái và việc nhà đều do cô ấy chăm sóc chu đáo, ngay cả cha mẹ hắn cũng được cô ấy hết lòng quan tâm.

Tháng nào cô cũng dẫn hai cụ đến khám bác sĩ nổi tiếng vài lần để điều dưỡng.

Dù gì cũng đã sống bên nhau bao năm, tính cách đã hòa hợp, không còn gì phải cố gắng nữa.

Hắn luôn cảm thấy ở nhà là nơi thoải mái nhất.

Xe vừa rẽ qua ngã tư, Bùi Thư trông thấy một cặp vợ chồng tóc bạc bước ra từ tiệm hoa.

Ông lão nâng bó hoa hồng nhỏ xíu, đưa cho vợ mình như dâng báu vật.

Bà lão cười tươi không khép miệng, vừa mắng là lãng phí tiền bạc vừa nâng niu ngắm hoa hết lần này tới lần khác.

Bùi Thư bỗng dừng xe ven đường.

Nhưng cửa tiệm hoa đã kéo rèm xuống.

Hắn chợt nhớ đến nụ cười của Lâm Niệm khi lần đầu nhận bó hồng từ tay mình, mới bừng tỉnh nhận ra:

Dường như từ sau khi kết hôn, hắn chưa từng tặng hoa cho vợ lần nào nữa.

Bùi Thư vội vàng đuổi theo hai ông bà, giải thích lý do.

Bà lão mỉm cười để lại một nhành hoa rồi đưa hết phần còn lại cho hắn:

“Chúc vợ chồng cậu trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long.”

Hắn mỉm cười cảm ơn, đặt bó hoa lên ghế phụ.

Nhưng khi mở cửa về đến nhà, căn nhà từng ấm áp ấy lại trống không.

Lâm Niệm đã chuẩn bị sẵn cả bàn ăn đầy món hắn thích, vậy mà đều nguội lạnh cả rồi.

Ở một góc bàn, nồi canh bị hất đổ vỡ, mảnh sứ văng khắp nền, lờ mờ thấy cả vết máu.

Tim Bùi Thư dâng lên một nỗi bất an dữ dội.

Hắn ôm ngực, tay run rẩy gọi vào số của Lâm Niệm…

__1723________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍10:12:44

[Full] Ta mồ hôi nhễ nhại giật mình tỉnh giấc, vừa vặn đối diện với ánh mắt đầy lo lắng của bệ hạ."Hoàng hậu, có phải nằ...
23/10/2025

[Full] Ta mồ hôi nhễ nhại giật mình tỉnh giấc, vừa vặn đối diện với ánh mắt đầy lo lắng của bệ hạ.

"Hoàng hậu, có phải nằm mộng thấy điều gì không? Không sao, không sao, mộng là điềm trái ngược."
Ngài ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi, giọng nói dịu dàng, hoàn toàn khác xa vẻ lạnh lùng tuyệt tình trong giấc mộng.

May mà chỉ là một giấc mơ.
Ta thở phào nhẹ nhõm, kéo lấy long bào của Lý Hạ mà lau nước mắt.

Phải rồi, ta gả đến tiềm để từ năm mười sáu tuổi, theo Lý Hạ từ một hoàng tử không được sủng ái đến khi ngài lên ngôi, nay đã là hoàng đế. Thậm chí, con trai ta đã bốn tuổi rồi, làm sao lại có thể mơ thấy một giấc mộng hoang đường như vậy.

Thế nên, ta nâng mặt Lý Hạ lên, nửa đùa nửa thật hỏi hắn:
"Bệ hạ, sau này sẽ không phụ lòng ta chứ?"

Hắn khẽ cười, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta.
"Nàng xem, trong cung này ngoài nàng, còn ai khác là phi tần chứ?"

"Nhưng các đại thần đã bắt đầu dâng tấu, thúc giục bệ hạ tuyển tú rồi…"

"Mịch nhi."
Ngài cắt ngang lời ta.
"Lúc thành thân, trẫm đã thề, đời này ngoài nàng ra, sẽ không nạp thêm ai khác. Chúng ta hãy cùng nhau nuôi dạy Triết nhi, sau này để con kế thừa ngôi vị của trẫm. Quan tâm gì đến lời đồn đại của thiên hạ?"

Vài lời ngắn ngủi, nhưng đủ để trái tim ta ấm áp không thôi.

Sau khi cùng Lý Hạ dùng xong bữa sáng, tâm trạng ta nhẹ nhõm, ngồi trên trường kỷ kiểm kê sổ sách từ các cung gửi lên. Ta mới nhìn được một lát, đã thấy một cục bột nhỏ mập mạp chạy vội vào điện.

"Mẫu hậu!"
Triết nhi mặc bộ thái tử phục mới tinh, giọng nói còn non nớt nhưng đầy vui sướng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì chạy vội.

Ta bật cười, dang tay ôm lấy bảo bối nhỏ của mình. Nhưng cảnh tượng trước mắt bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh.

Là một gian điện lạnh lẽo, căn phòng ngập tràn mùi hôi thối.

Triết nhi nằm trên một tấm chiếu rách nát, sắc mặt xám ngoét, gầy trơ xương, chỉ còn là một thân hình bé nhỏ yếu ớt.

"Mẫu hậu… Con muốn mẫu hậu… Mẫu hậu đi đâu rồi…"
Con khẽ thút thít, cuộn mình thành một khối tròn, trên tấm lưng trần trơ xương chi chít những vết roi rướm máu.

"Thứ nghiệt chủng này còn chưa chết sao?"
Giọng nói the thé vang lên bên tai. Một thái giám vận áo xanh đẩy cửa bước vào, nở nụ cười âm hiểm lạnh lẽo.

"Còn gọi mẫu hậu sao? Mẫu hậu của ngươi đã bị thiêu chết rồi, đến cả xương cũng hóa thành tro. Hiện giờ, trong cung này là thiên hạ của Dung hoàng hậu. Bà ấy còn đang mang thai hoàng tự, ai còn nhớ đến một thái tử bị phế như ngươi?"

"Không thể nào! Các ngươi đều lừa ta! Mẫu hậu nhất định sẽ đến đón ta, mẫu hậu sẽ không bao giờ bỏ rơi ta!"

Triết nhi gắng gượng đứng dậy, ngẩng cao chiếc đầu nhỏ, từng giọt nước mắt to tròn lăn dài xuống má.

"Chết đến nơi rồi mà miệng vẫn cứng nhỉ. Hôm nay cũng đừng hòng có cơm ăn, thái tử điện hạ."
Tên thái giám cười lạnh, giọng điệu châm biếm, rồi quay người hất toàn bộ cám và rau héo trong hộp thức ăn xuống đất, phất tay áo bỏ đi.

Năm ngày năm đêm trôi qua, không một ai đưa đồ ăn đến nữa.
Ta trơ mắt nhìn Triết nhi ôm chặt chiếc chăn nhỏ mà ta từng tự tay may cho con, từng chút một mất đi sinh mệnh.

Khi con nhắm mắt lại, cả hoàng cung bừng sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ.
Đó là để mừng nhị hoàng tử ra đời.

Lý Hạ ôm lấy đứa trẻ mới sinh, nụ cười hạnh phúc ngập tràn trên khuôn mặt.
"Khởi bẩm bệ hạ, vừa rồi cung nhân đến báo, phế thái tử bệnh lâu ngày không khỏi, vừa mới băng hà…"
Tên thái giám từng kiêu ngạo trong lãnh cung cúi đầu, giả vờ lau vài giọt nước mắt xảo trá.

"Thật xui xẻo, lại đúng vào ngày này. Thôi, cứ chôn nó cùng phế hậu đi."
Lý Hạ nhíu mày, thản nhiên buông một câu nhẹ bẫng.

Vì sao?
Trái tim ta đau đớn như bị hàng ngàn mũi dao cứa vào, máu nhỏ giọt từng hồi.

"Mẫu hậu, mẫu hậu, sao người lại khóc? Mẫu hậu đừng khóc…"
Tiếng nói non nớt kéo ta thoát khỏi cơn ảo mộng.

Ta lập tức ôm chặt Triết nhi vào lòng.

Mẫu hậu nhất định sẽ không để những chuyện đó xảy ra.
Ta âm thầm thề nguyện trong lòng.

Có lẽ, cảnh mộng này muốn nhắc nhở ta rằng,
vĩnh viễn không được đặt niềm tin vào lòng người.

Lúc này, đại cung nữ của ta, Mẫn Mẫn, hớt hải chạy đến, khuôn mặt đầy vẻ khó xử, lời nói ngập ngừng.

"Đã xảy ra chuyện gì?"
Ta cố gắng trấn tĩnh lại, ngẩng đầu hỏi nàng.

"Hồi bẩm hoàng hậu, hôm nay sứ thần Tây Vực đến triều kiến, dâng lên một mỹ nhân, bệ hạ long tâm đại duyệt, phong làm Dung quý nhân."

"Phong hào là gì?"
Ta trợn mắt, không giấu nổi vẻ kinh ngạc mà hỏi.

"Phong làm… Dung quý nhân."

2.

Đêm đó, bệ hạ giá lâm tẩm cung của ta, sắc mặt đầy khó xử, lời nói cũng ấp úng ngập ngừng.

Ta tựa trên trường kỷ, thong thả bóc một quả quýt, xé một múi đưa vào miệng.
Loại quýt mà năm nào vào đông ta cũng ăn, vậy mà năm nay lại đắng chát đến lạ.

"Mịch nhi, nghe trẫm giải thích. Tây Vực hơn mười năm qua luôn đối đầu gay gắt với triều ta, đây là lần đầu tiên họ tỏ thiện ý. Vì vậy, mỹ nhân ấy trẫm chỉ có thể nhận. Nhưng nàng yên tâm, đó chỉ là món đồ để trình diện thiên hạ mà thôi, trẫm tuyệt đối không chạm vào nàng ta…"
Hắn cẩn trọng giải thích, giọng nói đầy thành khẩn.

Có lẽ, ta nên tin hắn.
Hắn là người mà trái tim thiếu nữ của ta từng rung động, là người đã cùng ta vượt qua bao tháng năm gian khó.
Hắn không có lý do gì để phụ ta.
Hắn làm sao có thể phụ ta được?

Những giấc mộng hoang đường, chẳng qua chỉ thêm phiền não mà thôi.

Thế nên, ta im lặng gật đầu, ngoan ngoãn nép vào lòng hắn.

"À Lang, ta vẫn nhớ những ngày tháng ở tiềm để, khi đó gánh nặng chưa lớn như bây giờ, chúng ta cũng có thể thoải mái hơn…"

"Vậy sao? Nhưng trẫm lại thích hiện tại hơn. Đứng trên đỉnh cao, không còn ai có thể chi phối vận mệnh của chúng ta."

Có lẽ, vào khoảnh khắc ta gọi ngài là "À Lang" nhưng hắn tự xưng "trẫm," ta đã phải hiểu rằng, chúng ta mãi mãi không thể quay lại như trước kia.

Đêm đó, cơn ác mộng kinh hoàng lại ập đến.

Ta nhìn thấy Lý Hạ tự tay chém đầu phụ thân ta, cả phủ Tướng quân Hộ Quốc bị tru di tam tộc.
Ta nhìn thấy chính mình quỳ trước điện cầu xin hắn, đến mức trán chảy máu đầm đìa, còn hắn thì ôm lấy Dung phi, ân ái giữa màn trướng ấm áp.

Cơn mộng chân thực đến mức ta liên tục giật mình tỉnh giấc, nhìn người nam nhân đang say ngủ bên cạnh, thậm chí ta đã muốn bóp chết hắn ngay lập tức.

Khó khăn lắm mới gắng gượng đến trời sáng, ta không thể tiếp tục giả câm giả điếc.
Thế nên, ta một mình xuất cung, trở về Tướng quân phủ.
Ít nhất, ta cần xác nhận một điều từ phụ thân.

"Con nói Hàn Thư và Lâm Nghiệp? Đúng vậy, họ vừa được ta thu nhận làm mưu sĩ. Hai người này dũng cảm và có mưu trí, xem ra cũng là nhân tài có thể sử dụng."
Phụ thân uống một ngụm trà, ung dung chậm rãi nói.

"Họ có phải đang khuyên phụ thân bồi dưỡng lực lượng riêng, để tránh sau này công cao lấn chủ mà bị giết không?"

Tách trà rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Phụ thân nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.

"Mịch nhi, con… làm sao con biết được chuyện này?"

"Bởi vì, họ là gián điệp của bệ hạ."

Chỉ đến lúc đó, ta mới nhận ra, khi mọi sự trùng hợp đều trở thành sự thật, có lẽ từng cảnh trong giấc mộng kia rồi cũng sẽ lần lượt xảy ra.

Tâm can ta từ khoảnh khắc ấy lạnh buốt thấu xương.
Người đầu gối tay ấp bấy lâu nay, hóa ra lại luôn cất giấu dã tâm.

"Thật là nghiệt ngã. Nghĩ lại năm xưa, Lý Hạ chẳng qua chỉ là một hoàng tử không được sủng ái của tiên đế. Nếu không nhờ Tướng quân phủ chúng ta hết lòng phò tá, hắn làm sao có thể ngồi lên ngôi vị ngày hôm nay?"

Phụ thân tức giận, lại đập vỡ một chén trà.

"Nhưng hắn lại lấy oán báo ân, cố ý sai người dâng lời khích bác, nhằm tìm ra cái cớ thích hợp để diệt trừ tận gốc chúng ta."

"May mà lão phu chưa chính thức tỏ thái độ. Mịch nhi, vậy con nói xem, chúng ta nên làm thế nào?"

"Trước mặt mọi người, hãy đuổi hai mưu sĩ kia ra khỏi phủ để thể hiện lòng trung thành. Nhưng chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được."
Ta nhìn thẳng vào mắt phụ thân, nét mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

"Một mặt, chúng ta phải làm cho hoàng đế yên tâm. Mặt khác, phải tự tìm cho mình một con đường lui. Tuyệt đối không thể để tính mạng mình nằm trong tay người khác."

"Nhưng Mịch nhi, hoàng đế bất nhân bất nghĩa như vậy, sau này con ở trong cung làm sao có thể an giấc được..."
Phụ thân nắm lấy tay ta, thở dài một hơi nặng nề.

"Phụ thân, hoàng hậu này con không muốn làm nữa. Một ngày nào đó, con nhất định sẽ rời khỏi hoàng cung này, rời đi toàn vẹn, không còn trở thành quân cờ của bất kỳ ai."

Phụ thân biết từ nhỏ ta đã có chủ kiến, chỉ khẽ vỗ vai ta, bảo ta quay về suy nghĩ thật kỹ.

"Mịch nhi, chỉ cần con đã quyết, phụ thân nhất định sẽ ủng hộ con."

Phụ thân cũng đã già, tóc đã bạc đi nhiều.
Nghe được câu này, mũi ta không khỏi cay cay.

Đẩy cửa ra, ta vừa vặn chạm mặt nghĩa huynh đang nghỉ phép trở về.

Nghĩa huynh là đứa trẻ mà phụ thân nhặt được trên chiến trường, bao năm qua vẫn luôn cùng ta xưng hô huynh muội.
Ta vẫn nhớ khi còn nhỏ, mình luôn quấn quýt như cái đuôi nhỏ bên nghĩa huynh, bắt huynh chải tóc tết bím, cùng chơi những trò trẻ con ngây ngô.

Nhưng rồi, theo năm tháng, mối quan hệ giữa chúng ta dần trở nên xa cách.

Đôi lúc, ta thậm chí cảm thấy nghĩa huynh những năm gần đây dường như không mấy thân thiết với ta.
Ai bảo mỗi lần gặp ta, huynh ấy đều ít nói, sắc mặt nghiêm nghị như một vị phu tử.

Sau khi ta thành thân không lâu, nghĩa huynh đã chủ động xin ra biên cương đánh giặc, tháng trước mới khải hoàn hồi triều.
Nói ra, chúng ta đã mấy năm không gặp rồi.

"A huynh!"
Đôi mắt ta sáng lên, gọi lớn. Lâu ngày gặp lại, lòng ta không khỏi vui mừng.

Nghe tiếng, huynh ấy ngẩng lên, lúc này ta mới nhìn rõ khuôn mặt của nghĩa huynh.
Mặt trời nơi biên ải hẳn rất gắt, huynh ấy đã sạm đi, ngũ quan càng thêm góc cạnh, đôi vai rộng, đôi chân dài, toàn thân toát lên khí thế của một võ tướng.

"Nghĩa muội."
Huynh ấy gọi ta là nghĩa muội, nhưng lại hành lễ đúng mực của bề tôi với hoàng hậu.

"Đại công tử, giờ nên gọi là hoàng hậu mới đúng."
Mẫn Mẫn cười tươi, đứng bên cạnh trêu đùa.

"A huynh gọi thế nào cũng được, không cần giữ lễ nghi gì cả."
Ta cười tiến lên, nhưng đúng lúc này, cảnh mộng lại đột ngột ùa đến.

"Giương cung, bắn tên!"

Trên cao đài, Lý Hạ ra lệnh một tiếng, vô số mũi tên đồng loạt bắn thẳng vào ngực nghĩa huynh.
Huynh ấy loạng choạng ngã xuống, máu tươi nóng hổi chảy tràn trên mặt đất, đôi mắt mở trừng trừng không cam lòng nhắm lại.

"Mịch nhi, muội không sao chứ? Mịch nhi?"
Giọng nói lo lắng của nghĩa huynh kéo ta ra khỏi ảo ảnh ghê rợn.

"A huynh."
Ta nhìn thẳng vào mắt huynh ấy, nghiêm túc nói từng chữ:
"Nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì, đừng bao giờ hành động nông nổi, càng không được đem mạng sống của mình ra đùa giỡn."

"Yên tâm, ta nhất định sẽ nhớ."
Nghĩa huynh đưa tay lên, định xoa đầu ta, nhưng rồi lại thấy không thích hợp, liền dừng động tác giữa chừng.

Ta bước lên kiệu, vừa định buông rèm xe thì bị một đôi bàn tay lớn ngăn lại.

"Mịch nhi, bất kể xảy ra chuyện gì, phụ thân và ta cũng sẽ luôn đứng phía sau muội. Thế nên, đừng sợ."

__2057________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍07:32:01

[Full] Tôi đẩy cánh cửa khách sạn nặng trĩu ra, hít sâu một hơi, có thể cảm nhận rõ bàn tay mình đang run rẩy.Bề mặt cán...
22/10/2025

[Full] Tôi đẩy cánh cửa khách sạn nặng trĩu ra, hít sâu một hơi, có thể cảm nhận rõ bàn tay mình đang run rẩy.

Bề mặt cánh cửa lạnh lẽo trơn nhẵn khiến lòng bàn tay tôi như đang tì lên mặt băng.

Bản lề cửa phát ra âm thanh ma sát rất nhỏ, gần như có thể bỏ qua, nhưng lọt vào tai tôi lại sắc nhọn như xé toạc màng nhĩ.

Tôi bước từng bước không một tiếng động đi vào, khung cảnh bên trong lập tức đập thẳng vào mắt tôi, không hề che chắn.

Người đàn ông đang quỳ gối trên giường, quay lưng về phía cửa, vóc dáng ấy… lại quen thuộc đến đau đớn.

Anh ta mặc một chiếc sơ mi thủ công Ý, đã cởi một nửa—chính là chiếc tôi từng tự tay chọn cho anh.

Thẩm Mộ Thanh, người chồng đã cùng tôi đầu gối tay ấp suốt hai năm qua.

Giờ phút này, lại đang phủ lên người một người phụ nữ khác.

Tôi không hét lên, không khóc lóc, bình tĩnh như thể đang xem một vở diễn của người xa lạ.

Tôi lại hít sâu một lần nữa, nhìn về phía người phụ nữ trên giường.

Một gương mặt thanh thuần như mối tình đầu, trắng trẻo như thể có thể bóp ra nước, rất đẹp—khó trách khiến Thẩm Mộ Thanh không thể kiềm chế nổi.

Dưới đất là một chiếc váy liền thân màu trắng nhạt và đôi giày cao gót cùng tông.

Phong cách hoàn toàn trái ngược với tôi.

Trên giường, hai người càng lúc càng cuồng nhiệt, tôi chậm rãi lấy điện thoại ra, cố gắng giữ cho ống kính không rung, chụp lấy một tấm ảnh rồi lặng lẽ rút lui khỏi phòng.

“Sao lại ra nhanh vậy?” – Lâm Vãn, cô bạn thân của tôi, nhìn tôi đầy thắc mắc. “Tớ còn tưởng với tính cách của cậu, thể nào cũng xông vào đánh một trận mới chịu.”

Chân tôi hơi mềm nhũn, phải gắng hết sức dựa vào tường mới đứng vững nổi.

“Hạ Lam, cậu không chịu nổi à? Có cần tớ gọi bảo vệ không?” – Lâm Vãn là tổng giám đốc của khách sạn này, chính cô ấy là người phát hiện Thẩm Mộ Thanh dẫn nhân tình đến đây, mới vội vã báo cho tôi đến bắt gian.

Tôi mệt mỏi lắc đầu, đưa lại thẻ phòng cho Lâm Vãn.

“Không sao đâu, tớ chụp được bằng chứng rồi. Không muốn gây rắc rối cho khách sạn của cậu. Ngày mai, tớ sẽ đi gặp con hồ ly tinh kia…”

Bố tôi là chủ tịch của Tập đoàn Quốc tế Hồng Thịnh, gia thế hiển hách, từ nhỏ tôi đã sống trong nhung lụa, vô ưu vô lo.

Hai năm trước gặp được Thẩm Mộ Thanh, tôi từng tưởng rằng đó là câu chuyện cổ tích giữa đời thực.

Giờ đây, cốt truyện cũ rích về một kẻ phản bội lại xuất hiện ngay trong chính cuộc hôn nhân cổ tích của tôi.

Tôi không thể chấp nhận được.

Và càng không thể tha thứ cho kẻ đã phá vỡ thế giới mộng mơ về “hoàng tử – công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi” trong tôi.

Tôi nhanh chóng tra ra danh tính người phụ nữ kia—tên là Hứa Niệm Sơ.

Lý lịch có thể nói là vô cùng xuất sắc, nghiên cứu sinh 985, đang học tiến sĩ.

Gia đình thuộc dòng dõi trí thức, bố mẹ, ông bà đều là cử nhân đại học.

Một cô gái tài giỏi được nuôi dạy trong gia đình như thế, vậy mà cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn của tiền tài, đi làm tình nhân người ta?

Thật nực cười.

Tôi lạnh lùng cười khẩy lật xem tư liệu của Hứa Niệm Sơ, thậm chí còn có chút hiểu được vì sao Thẩm Mộ Thanh lại bị cô ta nắm được trong tay.

Một người phụ nữ vừa xuất sắc vừa xinh đẹp, khí chất lại thanh tao vượt trội, nếu tôi là đàn ông, có lẽ cũng sẽ thích.

Xem đồng hồ, đã đến giờ hẹn, tôi chọn một quán cà phê trong khách sạn này để gặp Hứa Niệm Sơ vào lúc 2 giờ chiều.

“Đinh linh—” chuông cửa nhẹ vang lên khi có khách bước vào quán.

Tôi biết là cô ta đã đến, liền ngẩng đầu lên theo tiếng động.

Hứa Niệm Sơ đứng ngay ở cửa, tựa như bông tuyết đầu mùa chưa kịp tan trong rừng, quanh người là một tầng sáng dịu mờ tĩnh lặng.

Dáng người thon thả, đứng thẳng như cây trúc xanh.

Nhìn kỹ khuôn mặt, quả thực đẹp đến tận xương tủy, lông mày mắt dịu dàng, trong trẻo như vừa được dòng suối núi rửa qua.

Mái tóc dài đen nhánh khẽ đổ xuống bờ vai, càng tôn lên xương quai xanh và vùng cổ trắng ngần như ngọc.

Sống mũi thanh tú, đôi môi hồng nhạt, gương mặt không phấn son mà nổi bật nhất chính là đôi mắt nâu hổ phách dịu dàng, thuần khiết như chưa từng vướng bụi trần, lại thấp thoáng vẻ từng trải của năm tháng.

Cùng là phụ nữ, tôi cũng bất giác ngây người.

Thua dưới tay một người như thế, tôi vừa cam tâm… lại vừa không cam lòng.

Hứa Niệm Sơ bước lại gần, ngược sáng mà đi, rất lễ phép khẽ gật đầu: “Là cô hẹn tôi đến sao?”

Tôi máy móc gật đầu, tất cả những lời muốn chất vấn, muốn dạy dỗ, những giận dữ tôi đã chuẩn bị kỹ càng từ trước đều đột ngột lặng xuống.

Tôi đành đưa tay ra làm động tác mời: “Mời ngồi.”

“Cô Hạ hẹn tôi đến, là vì chuyện của Thẩm Mộ Thanh?” – Hứa Niệm Sơ nhìn tôi, ánh mắt sạch sẽ như không dính chút bụi trần.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến cô ta hôm qua nằm trên giường kia, tôi thật sự đã nghĩ cô vô tội đến nhường nào.

“Tôi không hiểu, với điều kiện của cô, muốn tìm một người đàn ông ưu tú cỡ nào chẳng được? Sao cứ phải là Thẩm Mộ Thanh? Cô nhìn trúng anh ta ở điểm nào? Tiền? Quyền?”

Tôi vốn định cầm tách cà phê hất thẳng vào mặt cô ta, giờ cũng chỉ có thể tự uống một ngụm.

“Sao cô lại hỏi vậy? Chẳng lẽ thích một người nhất định phải vì tiền bạc và quyền thế sao? Không thể chỉ vì anh ấy là chính anh ấy à?”

Hứa Niệm Sơ chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

__4224________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍04:43:07

Address

Ho Chi Minh City

Website

https://www.facebook.com/1115802328471607/videos/117

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CÔNG NGHỆ MỚI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share