05/05/2026
NHỮNG GIẤC MƠ - DỞ DANG - KHÔNG HIỆN THỰC.
Năm đó, tôi 19 tuổi, tôi đang xem chương trình Dynamic, một chương trình do Trường Kinh tế tổ chức, tôi bị ấn tượng bởi một chị thí sinh "HÃY CỨ ƯỚC MƠ, VÌ KHÔNG AI ĐÁNH THUẾ ƯỚC MƠ BAO GIỜ".
Rồi tôi ngẫm, tôi suy nghĩ về những ước mơ xa xôi nhất đời mình.
- Năm 7 tuổi, tôi ước mơ gia đình tôi có TIVI, để tôi, một đứa trẻ khao khát được xem tivi, không phải qua nhà hàng xóm, coi ké, rồi, tắt cái bụp, hai hàng nước mắt ngắn dài rơi lả chả, tôi ước mơ gia đình tôi có tivi.
- Năm 10 tuổi, trên con đường đầy xìn lầy đến trường gần 5km, tôi ước mơ, tôi có chiếc xe đạp, để tôi không phải lội bộ trong khi các bạn của tôi ai nấy cũng đi xe.
Lớn dần, các ước mơ rất thực tế đấy của tôi dần được thay thế bằng những ước mơ cao xa hơn và lớn dần hơn theo tuổi của tôi.
- Năm 13 tuổi, tôi ước mơ mình sẽ trở thành siêu nhân Gao đỏ, có thể biến hình để giải cứu thế giới.
- Năm 14 tuổi, tôi ước rằng Doremon nên dọn tới nhà tôi ở và tôi sẽ thả ga xài hết túi thần kì của Doremon.
Lớn nữa, những ước mơ của tôi bắt đầu bớt nhảm hơn và thực tế hơn, tôi ước mơ mình vào đại học, được có thật nhiều tiền và địa vị cao. Tôi nhìn thấy mình trong một ngôi nhà "nhỏ" rộng tầm 3000 m2 xung quanh là núi đồi, nằm tựa vào một cái hồ yên ả, mùa xuân có thể thấy hoa, mùa hè thì mát rượi và sang đông thì tuyết rơi khoảng mấy ngày.
Và tôi mơ.
Những ước mơ dang dở, không thực tế và không hiện thực, có lẽ, cuộc đời tôi tốt nhất là nên đi ngủ, vì, khi ấy tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Ngồi xổm giữa những giấc mơ đấy, là những mục tiêu thực tế hơn, gần gũi hơn và có khả năng thực hiện hơn. Nhưng, những giấc mơ ấy vẫn sẽ cứ dở dang nếu tôi trì hoãn hành động và chỉ ngồi mơ mộng.
Vậy nên, sẽ không ai đánh thuế ước mơ, nhưng, mơ ít thôi, việc của chúng minh còn phải làm dài lắm, là chặng đường, biến những giấc mơ điên rồ nhất thành sự thật.
Bạn nhé.