Tin Người Việt 5 Châu

Tin Người Việt 5 Châu tạp chí đời sống việt

Đà Nẵпg: Nữ SιпҺ Vιȇп Năm NҺất Bị Gã Tàι Xế Bếп Xe Đầu Độc…Tiếng còi xe khách vang vọng khắp bến xe trung tâm Đà Nẵng tr...
22/10/2025

Đà Nẵпg: Nữ SιпҺ Vιȇп Năm NҺất Bị Gã Tàι Xế Bếп Xe Đầu Độc…

Tiếng còi xe khách vang vọng khắp bến xe trung tâm Đà Nẵng trong buổi chiều nhập nhoạng. Người người hối hả, kẻ tay xách nách mang, người thì vội vã lao lên những chuyến xe cuối ngày.

Giữa đám đông hỗn loạn ấy, một cô gái nhỏ bé với chiếc ba lô cũ khoác trên vai đứng lặng lẽ chờ đợi. Đó là Mai, nữ sinh viên năm nhất vừa trúng tuyển vào một trường đại học danh tiếng ở Đà Nẵng.

Mai đến từ một làng chài nghèo ven biển Quảng Ngãi. Lần đầu xa nhà, cô mang theo không chỉ hành trang quần áo, sách vở, mà cả niềm hy vọng của cha mẹ. Họ tin rằng, đứa con gái duy nhất sẽ đổi đời nhờ con chữ. Gương mặt Mai ngây thơ, ánh mắt lấp lánh xen lẫn hồi hộp và lo lắng khi đặt chân đến nơi phố thị rộng lớn này.

Trong khi ấy, cách đó vài chục mét, một gã đàn ông khoác áo tài xế bến xe ngồi vắt vẻo trên ghế nhựa, ánh mắt đảo quanh, chốc chốc dừng lại nơi những người mới đến. Gã tên Hào, ngoài bốn mươi, từng là tài xế đường dài nhưng bị sa thải vì nhiều lần vi phạm. Từ ngày mất việc, hắn bám bến xe làm nghề cò mồi, ăn chặn tiền hoa hồng từ những chuyến xe “dù”. Hào gian xảo, khét tiếng đểu cáng, chuyên lợi dụng những người tỉnh lẻ ngây thơ.

Và rồi ánh mắt hắn dừng lại ở Mai. Cô gái trẻ với dáng vẻ bối rối chính là “con mồi” hoàn hảo.

Mai loay hoay tìm số điện thoại ký túc xá nhưng máy hết pin. Cô không biết phải đi tuyến xe buýt nào. Lúc ấy, Hào tiến lại gần, giọng ngọt ngào:
– Em tìm xe đi đâu? Anh làm tài xế ở đây, biết hết tuyến đường, để anh giúp.

Mai thoáng bối rối, nhưng trong cảnh xa lạ, lời nói của gã đàn ông to khỏe lại khiến cô thấy yên tâm phần nào. Cô ngập ngừng nói địa chỉ. Hào nở nụ cười khó đoán:
– Trời sắp tối rồi, chờ xe buýt thì lâu lắm. Thôi để anh chở đi, vừa nhanh vừa rẻ.

Mai chần chừ. Cô nhớ lời mẹ dặn........ Bạn đọc tiếp câu chuyện tại đây 👉 https://fleuri.info/17455/

22/10/2025

Cập nhật giá vàng mới nhất: Vàng nhẫn, vàng miếng thi nhau giảm, người dân Iỗ kh:ủng kh;iếp
👇👇👇

Thông gia vượt 500km mang quà quê lên thăm con gái mới si//nh, nhưng vừa tới cửa mẹ chồng đã đ//ổ hết đồ ra sọt rác rồi ...
22/10/2025

Thông gia vượt 500km mang quà quê lên thăm con gái mới si//nh, nhưng vừa tới cửa mẹ chồng đã đ//ổ hết đồ ra sọt rác rồi đu///ổi về, không cho bà ngoại bế cháu - nửa giờ sau cả nhà nhận tin s//ét đá//nh...
“Bà là ai?”
“Dạ, tôi là mẹ con Mai, nghe nó si//nh nên tôi lên thăm với ít quà quê.”

Bà Hạnh h//ất h//àm nhìn túi đồ, kh//ịt mũi:

“Thời buổi này ai ăn mấy thứ h/ôi há//m này. Nhà tôi có con dâu đ//ẻ trong phòng sạch sẽ, bà mang cá khô rau đ//ất lên làm ô nh//iễm à?”

Rồi bà lạ/nh lù//ng bưng nguyên túi quà, mang thẳng ra sọt rác ngoài cổng, trước mặt cả con dâu.
Mai yế//u ớ//t ngồi dậy, vừa thấy cảnh đó n/ước m/ắt đã rơi:

“Mẹ ơi… con xi//n mẹ, mẹ đừ/ng v//ứt…”

Nhưng bà Hạnh qu//ắc m//ắt:

“Nằm im! Nhà tôi không cần đồ b//ẩn. Với lại, đừng có bế cháu. Người bà ấy lấ//m le//m, v//i tr//ùng đầy người, tôi không cho đâu. Bà về đi nhà tôi không có giường cho khách ở lại”.
Mẹ Mai đi khỏi 1 lúc cả nhà nhận tin s//ét đ///ánh...
xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Cầп TҺơ: Vợ Ьảo vḕ пgoạι cҺăm mẹ ṓm, пửa ƌȇm cҺồпg mở ƌịпҺ vị tҺấү пằm troпg пҺà пgҺỉĐêm đó, mưa vẫn chưa dứt. Căn nhà n...
22/10/2025

Cầп TҺơ: Vợ Ьảo vḕ пgoạι cҺăm mẹ ṓm, пửa ƌȇm cҺồпg mở ƌịпҺ vị tҺấү пằm troпg пҺà пgҺỉ

Đêm đó, mưa vẫn chưa dứt. Căn nhà nhỏ nằm cuối con hẻm ướt sũng, chỉ còn lại ánh đèn leo lét hắt ra từ ô cửa sổ. Anh Nam ngồi bất động trên ghế, điếu thuốc cháy dở trên tay. Trên bàn là điện thoại đang hiển thị chấm xanh định vị – nơi vợ anh, chị Hương, nói rằng đang ở quê chăm mẹ ốm.

Nhưng chấm sáng ấy lại nằm giữa trung tâm thành phố, ngay khu nhà nghỉ ven sông. Từ tối đến giờ, nó vẫn không di chuyển.

Đôi mắt Nam đỏ hoe, lòng tràn đầy nghi hoặc. Anh đã gọi điện, nhắn tin, nhưng vợ không trả lời. Cái cảm giác bất an bủa vây khiến anh gần như nghẹt thở.

Người vợ anh từng tin tưởng tuyệt đối – cô Hương dịu dàng, hiền lành, luôn miệng nói “em chỉ biết mỗi mình anh thôi” – giờ lại khiến anh phải nghi ngờ đến thế này sao?

Khoảng gần 11 giờ đêm, Nam quyết định không thể ngồi yên nữa. Anh lái xe ra khỏi nhà, lao đi giữa màn mưa xám xịt. Đường phố vắng, chỉ còn tiếng bánh xe cắt vào mặt nước nghe ràn rạt. Tim anh đập dồn, lòng tràn ngập một nỗi sợ mơ hồ – sợ sự thật.

Khi đến con hẻm nhỏ gần bờ kè, Nam tắt máy, dừng lại cách khu nhà nghỉ khoảng trăm mét. Biển đèn màu đỏ nhấp nháy phía xa hắt lên mặt nước, phản chiếu thành những vệt sáng nhòe nhoẹt.

Anh đứng đó, run lên vì lạnh, nhưng lòng còn lạnh hơn. Anh gọi cho một người bạn thân – Hưng – người đang làm công an khu vực.
Giọng anh nghẹn lại:
– “Hưng… tao cần mày giúp. Tao sợ… tao sợ vợ tao đang ở đây.”

Chỉ mười lăm phút sau, Hưng có mặt cùng hai đồng đội. Họ tiến hành kiểm tra hành chính theo quy trình, vì khu vực đó vốn nổi tiếng phức tạp, từng có nhiều vụ việc “khó nói”.

Nam đứng ngoài, tay nắm chặt, mắt nhìn theo ánh đèn pin của lực lượng công an di chuyển dọc dãy phòng. Tiếng gõ cửa vang lên. Một người đàn ông mở cửa ra..... ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI PHẦN BÌNH LUẬN 👇 👇 👇

Khi//nh nhà gái ngh///èo chỉ làm ruộng với nu/ôi lợ//n không có vàng trao cho con làm hồi môn nên mẹ chồng không về đón ...
22/10/2025

Khi//nh nhà gái ngh///èo chỉ làm ruộng với nu/ôi lợ//n không có vàng trao cho con làm hồi môn nên mẹ chồng không về đón dâu cũng không cho tổ chức đám cươí bên nhà gái...
Bà bảo con dâu tương lai:
“Nhà ngh//èo như thế, làm gì có tiền mà đãi khách. Về đó chỉ tổ làm x//ấu m//ặt con trai tôi. Cưới xin gì mà không có vàng bạc hồi môn, đúng là không môn đăng hộ đối.”
Mẹ chồng còn không quên nhấn mạnh: "Hôm đó nhà gái chỉ được đi đúng 1 bàn tiệc, không được đi hơn. Cỗ tôi đặt 4 triệu/mâm, đi ăn không chỉ đi thế thôi". Bố mẹ Hà ng//hẹn họ//ng...
Ngày cưới, sảnh tiệc lung linh ánh đèn. Nhà trai đi đông, ai cũng ăn mặc sang trọng. Còn bên nhà gái, chỉ có đôi vợ chồng gi/à qu/ê m/ùa – bố mẹ cô dâu – lặng lẽ ngồi ở một góc bàn, chẳng nói năng gì. Người xung quanh nhìn họ với ánh mắt xen lẫn thư//ơng h/ại và ch//âm b//iếm.
Bà Dung ngẩng cao đầu, nói với người họ hàng:
“Nhà gái ngh//èo qu//á, tôi bảo họ chỉ đi một bàn thôi, đừng đi nhiều, kẻo kh//ách nhà mình cười cho.”

Khi MC mời hai bên gia đình lên sân khấu trao quà cưới, bà Dung rạng rỡ tháo chiếc kiềng vàng 5 chỉ, trao cho con con dâu trước hàng trăm quan khách. Tiếng vỗ tay vang lên lác đác. Bà nói nhỏ nhưng Hà nghe rõ ràng: "Cái kiềng 60 triệu đấy, cưới xong tháo đưa tôi cất". Rồi bà liếc sang nhà gái, giọng khi//nh khỉ//nh:

“Giờ chắc đến lượt bên cô dâu, mà chắc có gì đâu, ngh//èo thế kia mà.” Cả khán phòng bật cười.
Nhưng ngay lúc ấy, bố cô dâu đã làm chuyện không ai ng//ờ...
Xem tiếp dươí bình luận...👇👇

Cô b;é khóc nức nở và v-an x-in mẹ kế "Đừng làm h;ại chúng con". Đột nhiên, người cha giám đốc của cô bé đến nhà và h/é/...
22/10/2025

Cô b;é khóc nức nở và v-an x-in mẹ kế "Đừng làm h;ại chúng con". Đột nhiên, người cha giám đốc của cô bé đến nhà và h/é/t lên...Tiếng khóc nấc vang lên giữa căn nhà tối tăm, mùi ẩm mốc thoang thoảng. Cô bé Hân, 10 t;uổi, ôm chặt em trai mới sinh trong lòng. Gương mặt non nớt của em bé đỏ bừng vì khóc, đôi bàn tay bé xíu vô lực quơ quơ trong không khí. Trước mặt hai chị em, người mẹ kế với ánh mắt l;ạnh l;ẽo đang nắm chặt một cây gậy chổi, giọng đ/anh th/ép:

“I/m ng/ay, nếu không cả hai đứa sẽ b;iết tay ta!”

Hân run rẩy, gương mặt đầm đìa nước mắt, bật lên tiếng v-an x-in t;uyệt v;ọng:
“X;in mẹ… đừng làm h/ạ/i chúng con. Em còn nhỏ lắm, nó không biết gì hết…”

Cảnh tượng ấy như một v/ế/t d/a/o c/ắ/t vào tim. Kể từ khi bố đi công tác xa, mẹ kế dần bộc lộ bộ mặt thật. Bà ta thường bắt Hân làm hết việc nhà: rửa chén, quét nhà, giặt đồ. Nếu Hân làm chậm hoặc lỡ tay làm vỡ thứ gì, cái tát, cái m;ắng nhiếc sẽ giáng xuống không chút thương tiếc.

Ban đầu Hân chỉ nghĩ “cố chịu một chút, đợi bố về là mọi chuyện sẽ khác”. Nhưng ngày qua ngày, tình hình t/ệ hơn. Mẹ kế ngày càng hay c/áu g/ắt, thậm chí còn ghen tức khi thấy bố gọi điện hỏi thăm con gái nhiều hơn hỏi thăm mình. Và giờ đây, sự tức giận ấy đổ hết lên đầu hai đứa trẻ.

Trong khoảnh khắc tưởng chừng tuyệt vọng, cánh cửa bật mở. Một giọng đàn ông trầm vang lên, chứa đầy ph/ẫ/n n//ộ:
“Cô đang làm gì thế này?!”

Người cha – ông Hoàng, giám đốc một công ty xây dựng lớn – vừa trở về. Ông đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt giận dữ nhìn cảnh tượng vợ kế giơ chổi, còn con gái và con trai thì c;o r;o s/ợ h/ãi.

Không khí như đông cứng lại. Hân òa khóc, lao về phía cha:
“Bố ơi, c;ứu chúng con!”

Phần 2: Mặt nạ rơi xuống ..Bạn đọc tiếp câu chuyện tại đây
👇 👇 👇
https://fleuri.info/17155/

CҺấп ƌộпg NιпҺ BìпҺ: Vợ cùпg пgườι làm cȏпg sát Һạι cҺồпg rồι пấu tҺàпҺ cám lợп ƌể pҺι taпgTrời tháng Sáu, nắng như đổ l...
22/10/2025

CҺấп ƌộпg NιпҺ BìпҺ: Vợ cùпg пgườι làm cȏпg sát Һạι cҺồпg rồι пấu tҺàпҺ cám lợп ƌể pҺι taпg

Trời tháng Sáu, nắng như đổ lửa xuống miền quê Ninh Bình. Trong cái oi nồng của buổi trưa, con đường đất dẫn vào trang trại lợn của gia đình ông Đặng Văn Hòa vẫn vắng lặng như bao ngày. Không ai biết rằng, chỉ vài bước chân phía sau căn nhà cấp bốn kia, một tội ác rợn người đã diễn ra – một tội ác mà ngay cả những điều tra viên nhiều năm trong nghề cũng phải thừa nhận: “Đây là vụ án man rợ nhất mà chúng tôi từng chứng kiến.”

Ông Hòa năm nay đã ngoài năm mươi, là chủ một trang trại chăn nuôi lớn nhất xã. Từ hai bàn tay trắng, ông gây dựng cơ ngơi đáng mơ ước: hàng trăm con lợn, vài mẫu đất trồng ngô, một căn nhà khang trang. Nhưng phía sau sự thành công ấy lại là một gia đình không mấy hạnh phúc.

Vợ ông, bà Nguyệt, trẻ hơn chồng gần mười tuổi, vốn xuất thân từ vùng khác. Cuộc hôn nhân giữa họ chẳng xuất phát từ tình yêu, mà là sự sắp đặt của hai gia đình. Nhiều năm sống chung, ông Hòa càng ngày càng nhận ra khoảng cách giữa hai người. Nguyệt lạnh nhạt, khô khan, luôn tìm cách tránh né chồng. Còn ông Hòa, vì mải mê làm ăn, ít khi để ý tới cảm xúc của vợ.

Những mâu thuẫn nhỏ dần tích tụ, rồi chuyển thành hố sâu ngăn cách. Và rồi, điều mà ông Hòa không bao giờ ngờ tới đã xảy ra: vợ ông ngoại tình với chính người làm thuê trong trang trại.

Lợi, người đàn ông được thuê về phụ chăm sóc đàn lợn, mới ngoài ba mươi, dáng người rắn rỏi, ăn nói bặt thiệp. Ban đầu, ông Hòa rất quý anh ta, coi như em trai trong nhà. Nhưng chính sự tin tưởng ấy đã mở đường cho mối quan hệ vụng trộm giữa Lợi và Nguyệt.

Ban đầu chỉ là những ánh nhìn lén lút, vài câu chuyện thầm thì, rồi thành những buổi tối lén hẹn hò trong chuồng lợn khi ông Hòa vắng nhà. Cả hai chìm sâu trong cơn say trái cấm và bắt đầu mơ về một tương lai không có người chồng già nua vướng víu.

Một đêm mưa lớn, khi nằm bên nhau, Lợi thì thầm vào tai Nguyệt:
– Chỉ cần ông ta biến mất, chúng ta sẽ có tất cả.

Nguyệt im lặng. Nhưng ánh mắt cô lúc ấy – ánh mắt của người phụ nữ đã dấn quá sâu – không còn là ánh mắt của sự do dự nữa.

Âm mưu bắt đầu hình thành. Họ biết rằng ông Hòa có thói quen uống rượu mỗi tối sau khi kiểm tra chuồng lợn. Kế hoạch được vạch ra: bỏ thuốc mê vào rượu, rồi ra tay khi ông ta bất tỉnh.

Tối ngày 14 tháng 6, khi mưa vẫn rả rích ngoài hiên, Nguyệt rót cho chồng......
Bạn đọc tiếp câu chuyện tại đây
👇 👇 👇
https://fleuri.info/17491/

Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà...
22/10/2025

Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái, tôi không quát mắ::ng đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ b;/ất hi/;ếu 1 bài học...

Tôi là mẹ của hai đứa con: một trai, một gái.
– Con trai là trưởng, nhà cửa sát cạnh tôi.
– Con gái út đi lấy chồng xa tận trong Nam, xa lắm.

Tôi sống với vợ chồng con trai từ sau khi chồng m-ất.
Cơm nước, quét dọn, đưa đón cháu nội… tôi làm hết. Không một lời kêu ca.
Con dâu ngọt nhạt bảo: “Mẹ cứ yên tâm ở với vợ chồng con, nhà này mẹ là nhất.”

Tôi mủi lòng, nghĩ nó thương tôi thật.

Đùng một cái, có chính sách giải tỏa.
Căn nhà nhỏ cũ nát tôi đang đứng tên được đền bù 2,7 tỷ đồng. Tôi mừng lắm. Nhưng tôi cũng lo. Vì có tiền, lòng người dễ đổi. Tối đó, tôi ngồi viết 2 phong bì:

Một chuyển khoản 1,7 tỷ cho con gái, coi như phần hơn vì nó ở xa, khó khăn.

Một đưa tay 1 tỷ còn lại cho con dâu, nói rõ: “Mẹ gửi con giữ hộ để lo cơm nước, thuốc men cho mẹ. Còn gì sau này là của các con.”

Nhưng chưa đến 2 ngày sau…

Tối hôm đó, cơm nước xong, tôi đang dọn mâm thì con dâu ngồi chễm chệ trên ghế salon, cầm tách trà, nhẹ nhàng hỏi:

“Mẹ này, cô út có nhà rộng không ạ?”

Tôi ngơ ngác: “Ờ… chắc cũng rộng. Sao thế con?”

“Thì mẹ ở với cô ấy cho tiện.
Nhà mình hơi chật… Con thì bầu bì, thằng cu thì lớn rồi, chật lắm.
Với lại… cô ấy được mẹ chia hơn tỷ bảy còn gì.
Mẹ theo cô ấy luôn đi cho công bằng…”

Tôi sững người.

Chưa kịp hiểu đó là đùa hay thật thì nó đứng lên, đi thẳng vào phòng ngủ, nói vọng lại:

“Mẹ chuẩn bị đồ dần đi ạ, chứ mai con chở mẹ sang luôn.”

Tôi đứng đơ giữa phòng khách, tay vẫn cầm cái bát rửa dở.
Con trai tôi ngồi im, không một lời bênh.

Lúc đó tôi biết: Mình sai rồi. Sai vì đã tin người không đáng tin. chỉ lặng lẽ gói ghém mấy bộ quần áo, lặng lẽ đi.

1 tháng sau…
Tôi về ở với con gái. Đợi đúng tròn 1 tháng tôi quay về cầm theo 5 cuốn sổ đỏ, tuyên bố thẳng thừng với lũ b-ất hi-ếu...
Bạn đọc tiếp câu chuyện tại đây
👇 👇 👇
https://fleuri.info/16418/

22/10/2025

Giá vàng mới nhất chiều 22/10: Trời ơi đảo chiều dữ dội, người dân lại ồ ạt đi mua, ở nhà là tiếc
👇👇👇

Mẹ chồng trao vàng cưới chỉ trao cho con trai chứ không trao cho con dâu. Bà bảo: "Ngh//èo quá thì mua vàng g//iả mà tra...
22/10/2025

Mẹ chồng trao vàng cưới chỉ trao cho con trai chứ không trao cho con dâu. Bà bảo: "Ngh//èo quá thì mua vàng g//iả mà trao chứ nhà tôi không có của trao cho con người". Đúng lúc MC tuyên bố mẹ cô dâu lên trao quà thì... h//ãi hù//ng...
Khi tiệc cưới bắt đầu, ánh đèn sân khấu rọi xuống, MC mời “mẹ chú rể lên sân khấu để trao quà cưới cho đôi trẻ”.
Bà Tư ngẩng cao đầu, thong thả bước lên, lấy trong túi ra chiếc hộp nhung đỏ, mở ra để lộ sơị dây chuyền vàng. Bà quay sang phía con dâu, giọng đa//nh lại:
“Đây là vàng mẹ trao cho con trai mẹ – tài sản của nhà này. Chứ mẹ không trao vàng cho con nhà người. Cưới xong mẹ cất cho con, sau này mua ô tô hay mua gì mẹ đưa cho. Đừng có đưa cho vợ, nó lại đem về nhà đ//ẻ nó đấy.”
Cả hội trường im phăng phắc. Tiếng cười khẽ của vài người họ hàng nhà trai vang lên đâu đó, khiến Hương c//úi g//ằm mặt, môi c//ắn ch//ặt đến b//ật m//áu. Nam định nói gì đó, nhưng bà Tư lư//ờm con, ra hiệu im lặng.
MC lúng túng rồi vội chuyển sang phần tiếp theo:
“Xin mời mẹ cô dâu lên sân khấu trao quà cưới cho con gái và con rể.”
Không khí như đông cứng lại. Ai cũng tò mò nhìn về phía dãy bàn nhà gái. Mẹ Bà Hoa – mẹ cô dâu – dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt rám nắng vì nắng đồng. Bà đứng dậy chậm rãi, bước từng bước lên sân khấu trong ánh nhìn s//oi m//ói của nhà trai.
Bà cầm theo một túi vải màu nâu cũ kỹ, ai đó còn khẽ cười m//ỉa:
“Chắc trong đó là mấy trăm nghìn lẻ với đôi hoa tai bạc từ ngày xưa.”
Mẹ chú rể cười kh//inh b//ỉ, nghĩ là thông gia trao vàng gi///ả nên bà chả thèm ở lại sân khấu mà đi vào trong luôn.
Nhưng đời không như mơ...
xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Anh trai mới lên chức, chị dâu hống hách đỗ xe ô tô lấn hết đường trong ngõ, chính quyền đến thì chị thách thức bố đời v...
22/10/2025

Anh trai mới lên chức, chị dâu hống hách đỗ xe ô tô lấn hết đường trong ngõ, chính quyền đến thì chị thách thức bố đời và rồi chỉ đúng 1 ngày sau anh tôi bẽ bàng nhận quyết định...

Anh trai tôi mới được thăng chức, cả nhà chưa kịp mừng thì chị dâu đã vênh váo như thể làm “bà quan”. Ngày đầu mua ô tô về, chị chẳng thèm quan tâm ai, ngang nhiên đỗ chình ình giữa ngõ, đến mức hàng xóm muốn ra ngoài cũng phải đánh vòng.

Cả xóm xì xào, có người nhắc nhở khéo, chị liền hất mặt cười khẩy:
– “Xe tôi mua tiền tươi, đỗ đâu là quyền của tôi, ai ý kiến thì tự mà đi đường khác.”

Tin đến tai chính quyền, mấy anh cán bộ xã xuống nhắc nhở. Ai ngờ chị dâu lại chống nạnh, thách thức:
– “Đường này nhà chồng tôi làm chủ bao nhiêu năm, các anh có ngon thì cứ thử lập biên bản xem.”

Cả ngõ hôm đó n-ổ tung vì độ hống hách.

Nhưng đời không như mơ. Chỉ đúng 1 ngày sau, khi còn đang phởn phơ với cái xe mới, anh trai tôi về nhà, mặt cắt không còn giọt m-áu. Trên tay anh run run là quyết định khẩn cấp...
Bạn đọc tiếp câu chuyện tại đây
👇 👇 👇
https://fleuri.info/17485/

Phát hiện thông gia đưa cái kiềng vàng gi///ả để trao cho con trong đám cưới, mẹ cô dâu có màn đá//p tr//ả cao tay khiến...
22/10/2025

Phát hiện thông gia đưa cái kiềng vàng gi///ả để trao cho con trong đám cưới, mẹ cô dâu có màn đá//p tr//ả cao tay khiến cả rạp cươí n///áo lo///ạn...
Đám cưới của Minh và Hương là niềm vui sau 3 năm yêu đương. Minh là trai phố, con nhà khá giả, còn Hương là cô gái /tỉnh l/ẻ, con nhà làm nông, bố mẹ quanh năm đầu tắt mặt tối với ruộng đồng và mấy co/n lợ/n.

Ngày dạm ngõ, mẹ Minh – bà Thu – nhìn quanh căn nhà cấp bốn x/ập x/ệ mà cau mày. Sau buổi nói chuyện, khi ra cổng, bà dúi vào tay mẹ Hương một chiếc hộp nhung nhỏ, giọng ngọt như đường:

“Chị cầm cái kiềng này về nhé, hôm cưới nhớ đeo cho con gái chị cho đẹp mặt. Dâu con nhà tôi không thể tay trắng bước ra rạp được, người ta cười.”

Mẹ Hương bối rối nhận lấy, cảm ơn rối rít. Nhưng khi về nhà, bà mở hộp ra thì ng//ã qu//ỵ — bên trong là chiếc kiềng vàng g//iả, nhẹ hều và lấp lánh như nhựa mạ.
Bà lặng người, nư/ớc m/ắt rơi xuống đôi bàn tay chai sạn:

“Người ta co//i th//ường con mình đến vậy sao…”

Bà không nói gì với Hương, chỉ im lặng cất chiếc kiềng ấy vào tủ. Suốt đêm hôm đó, bà ngồi nhìn tấm hình cưới con gái mà n/ước m/ắt không ngừng rơi.

Đến ngày cưới, rạp được dựng hoành tráng bên nhà trai. Họ hàng, quan khách tấp nập. Khi MC hô to phần trao quà cưới, mẹ Minh oai vệ bước lên sân khấu, giọng sang sảng:

“Nhà trai xin trao cho cô dâu chút quà hồi môn – 1 chiếc kiềng vàng 9999!”

Bà lấy chính chiếc kiềng g///iả giống y như đã đưa cho nhà gái, đeo lên cổ Hương, ánh đèn chiếu lấp lánh, bà nở nụ cười mãn nguyện, còn khách khứa xì xào trầm trồ. Chuyện vàng g//iả này chỉ có vợ chồng bà, con trai bà, mẹ Hương và 1 người họ hàng bà nhờ mua hộ mơí biết

Nhưng đúng lúc ấy, MC cất lời:

“Xin mời đại diện nhà gái – bố mẹ cô dâu – lên sân khấu trao quà cưới cho con gái!”

Cả rạp im bặt. Ai cũng nghĩ nhà quê chắc chỉ biếu vài phong bì tượng trưng.
Thế nhưng, mẹ Hương bước lên chậm rãi, tay xách một chiếc túi da nặng trĩu. Mẹ chồng Hương nhìn về phía thông gia cươì khẩy, khinh thường .... Miệng thốt ra câu: "Nhà ấy có trao vàng thì cũng chỉ là vàng g///iả thôi, ngh//èo r//ớt cả đời làm gì biết tới vàng thật..."

Mẹ Hương vẫn điềm tĩnh. Bà mỉm cười hiền hậu, nhìn thẳng vào thông gia, rồi từ từ lấy từng thứ ra, bà đặt lên bàn 10 cây vàng sáng chói, quyển sổ đỏ đỏ rực, cùng 200 triệu tiền mặt.

Bà nói rõ từng chữ, giọng r//un nhưng rắn rỏi:

“Nhà tôi tuy ngh//èo, nhưng không h//èn. Con gái tôi không cần g//iả vàng để ‘đẹp mặt’, mà cần được tôn trọng.
Đây là của hồi môn thật — đất đai cha mẹ dành dụm cả đời, cộng thêm tiền anh chị em góp cho con.
Mong thông gia và mọi người chứng giám — con tôi không bước vào nhà ai để x//in, mà bước vào với đầy đủ danh dự.”

Cả rạp cưới n//ổ tu//ng tiếng xì xào... Đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇👇👇

Address

Số 2, Đường Công Xã, Phường Bến Nghé, Quận 1
Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tin Người Việt 5 Châu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tin Người Việt 5 Châu:

Share

Category