Phim Miền Tây

Phim Miền Tây Phim Miền Tây
(1)

Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con,  lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì...
30/12/2025

Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày...👇👇👇
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng c/ăng th/ẳng. Nhi khuyên cả hai nên đi thăm khám nhưng tôi nhất quyết không đồng ý. Tôi khỏe mạnh thế này, chẳng có b/ện/h gì mà phải đi đến những chỗ đó. Nghe Nhi nói nhiều lần, tôi tứ/c giậ/n q/u/át lên:
“Anh không có vấn đề gì hết, l/ỗi là tại em mà, không phải sao?”.
Vợ tôi nhìn tôi ch/ế/t s/ữ/ng. Tôi biết mình nói quá lời nhưng cũng chẳng nói xin lỗi vợ vì tôi không nói sai. Trước khi lấy nhau, Nhi từng ph//á th///a/i vì bị người yêu bỏ rơi, điều kiện cô ấy lúc đó cũng không thể một mình nuôi con. Lúc yêu nhau, nghe vợ thật thà chia sẻ như thế, tôi chưa từng c//h/ê b//a/i, thậm chí còn thấy thương cô ấy. Nhưng giờ đã lấy nhau 4 năm vẫn không có con thì tôi lại thấy h//ối h//ận.
Vì chuyện con cái không thuận lợi nên tình cảm vợ chồng tôi càng bị r/ạn n//ứt. Tôi chán nản, quyết định chuyển công tác đến một thành phố khác. Từ ngày xa nhà, tôi rất ít khi chủ động gọi điện cho vợ. Tôi từng nghĩ đến chuyện l//y h//ôn vợ nhưng lại không nỡ, dù sao cũng đã bên nhau lâu như thế rồi.
Mới hai tháng sống xa vợ, tôi sa vào mối qu/a//n h///ệ với một người phụ nữ khác. Đó là cô hàng xóm ở cạnh phòng trọ của tôi, cô ấy từng có một đời chồng. Tôi không quá yêu người phụ nữ này, chỉ thấy vui được lúc nào thì tính lúc đó. Nào ngờ vợ tôi bất ngờ lên thăm tôi thì chứng kiến màn ng/o/ại tìn//h của chồng. Cô ấy tứ/c gi/ận bỏ về, không nói một lời nào. Ban đầu tôi cũng chẳng hoản/g loạ/n, nhưng ngay hôm sau tôi đã trở về nhà. Tôi vẫn không muốn l/y h//ôn với vợ.
Khi tôi về đến đầu ngõ, tôi nấn ná một lúc chưa bước vào nhà. Tôi thấy vợ đang quét sân thì bỗng dưng loạ/ng cho/ạng như sắp ng/ất. Tôi định chạy vào thì bất ngờ thấy một bóng người vụt chạy tới, đỡ lấy vợ tôi.....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

30/12/2025

Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước. Hai bên gia đình xem chúng tôi như một cặp “môn đăng hộ đối”.
Yêu nhau chưa đầy nửa năm, chúng tôi kết hôn, và không lâu sau, con trai đầu lòng ra đời. Niềm vui gia đình càng trọn vẹn khi vài năm sau, tôi sinh thêm một bé gái . Lúc đó, tôi gần như được mọi người gán cho danh hiệu “phụ nữ may mắn”: Sống trong nhà đẹp, đi xe sang, chồng là giám đốc một công ty lớn, yêu chiều, con ngoan, học giỏi.
Nhưng chẳng ai biết rằng, đằng sau cánh cửa căn biệt thự ấy, tôi đã sống nhiều năm trong một vở kịch dài vô tận. Tôi diễn vai một người vợ hạnh phúc quá hoàn hảo, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất nỗi đau bị chồng phản bội.
Con trai tôi năm nay lớp 12, con gái lớp 9. Ba năm trước, thế giới của tôi bỗng chốc vỡ vụn. Hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, mở ra xem là hình chồng mình, người nói đi công tác lại đàng nằm ngủ bên cạnh một cô gái trẻ, cùng lời thách thức sẽ cướp đi vị trí của tôi.
Tôi choáng váng, chỉ muốn ngay lập tức gọi cho chồng để hỏi cho ra lẽ vì sao lại lừa dối mình. Thế nhưng suốt nhiều hồi chuông dài, đầu dây bên kia vẫn không có ai bắt máy. Cảm giác thất vọng, đau đớn và uất hận dồn lên cùng lúc, khiến cả đêm hôm đó tôi không sao chợp mắt.
Tôi hoang mang không biết phải đối diện với chồng thế nào, cũng không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa hay không. Nhìn những đứa con nhỏ, tôi càng thêm rối bời. Nhưng lòng tự trọng của một người phụ nữ không cho phép tôi giữ im lặng.
Ngày chồng đi công tác trở về, tôi chủ động đặt một nhà hàng và hẹn anh ăn tối dưới ánh nến. Khi bữa ăn đi được nửa chừng, tôi lấy điện thoại, đưa cho anh xem đoạn tin nhắn mà tôi nhận được vài ngày trước.
Tôi nghĩ chồng mình sẽ hoảng hốt, sẽ vội vàng thanh minh. Nhưng trái với mọi tưởng tượng, anh bình thản ngồi xuống, gương mặt không hề có chút bối rối. Anh nói chuyện với tôi bằng thái độ lạnh lùng, như thể đang thương lượng với một đối tác làm ăn chứ không phải đối diện với vợ mình.
Anh không giấu giếm. Anh thẳng thừng thừa nhận mình ngoại tình. Cô gái đó là thực tập sinh trong công ty.
Anh nói ngoại tình chỉ là “thú vui của đàn ông”, nhưng anh biết điểm dừng. Anh cần một người vợ biết điều, những đứa con ngoan để hoàn thiện bức tranh “gia đình mẫu mực” mà anh đang xây dựng, giúp anh có mặt mũi bên ngoài và con đường sự nghiệp tốt hơn.
Rồi anh đặt lên bàn một đề nghị: Anh sẽ chuyển cho tôi đứng tên căn biệt thự mới mua – trị giá hàng chục tỷ nhưng điều kiện đưa ra thì thật là sỉ nh;/ục... 👇👇

30/12/2025

Bố tôi khuyên tôi: "Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui." Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng...
Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết:
“Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Tôi đã nghe lời. Tôi đem toàn bộ 3 tỷ tiền hồi môn mà ba mẹ cho, cùng căn nhà nhỏ ông bà ngoại để lại, đi công chứng đứng tên riêng. Giấy tờ cất kỹ trong két sắt, chồng tôi hoàn toàn không biết. Tôi làm điều đó không phải vì không tin anh, mà vì tin lời ba: “Giữ cho mình quyền tự chủ không có nghĩa con không yêu.”
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.
Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.
“Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”
Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.
Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:
“Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”
Tôi giật mình:
“Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”
Anh chỉ cười:
“Anh biết nơi cần lấy.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.
Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.
Làm sao anh biết được mã truy cập?
Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?
Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?
Ngón tay anh chạm vào màn hình.
Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
Anh chết sững.
Tôi cũng chết sững.
“Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.
Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.
Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào... Quý độc giả xem thêm tại bình luận

30/12/2025

Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để 'lên mặt', nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng...
Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.
Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:
“Anh biết chưa? C/o/n Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy th/ằ/ng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.
Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ng/ự/c, cười đến mức suýt s/ặ/c nước.
Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.
Một anh bảo vệ.
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.
Đời đúng là biết đùa.
Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – Hà.
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”
“Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.
“Vợ cũ anh cưới chồng.”
Hà nhướn mày.
“À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”
Tôi gật đầu, cười khẩy.
“Anh định đi.”
Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.
“Anh đi làm gì?”
Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:
“Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”
Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.
Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.
Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.
Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.
“Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.
Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.
Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng: ... Đọc tiếp câu chuyện ở dưới phần bình luận 👇👇

29/12/2025

Bà nội yêu cầu các cháu gái cấp dưỡng 15 triệu/tháng dù trước đó bà hắt hủi "trọng nam, khi;/nh nữ" không thèm trông nom đứa nào, mẹ tôi thấy thế mở cuộc họp gia đình, vẫn đồng ý cho bà bằng đấy tiền, nhưng điều kiện mẹ đưa ra khiến cả nhà gật gù ủng hộ "quá cao tay"...
Nhà tôi có bà nội.
Và bà nội tôi… trọng nam kh-inh nữ đến mức không cần giấu.
Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.
Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ nói đúng một câu quen thuộc:
“Con gái rồi cũng đi lấy chồng, nuôi làm gì cho tốn.”
Mẹ tôi sinh toàn con gái.
Vậy nên trong mắt bà nội, mẹ tôi chưa từng là con dâu đúng nghĩa.
Bà không trông cháu.
Không bế cháu.
Ốm đau cũng mặc kệ.
Nhiều năm trôi qua, bà già yếu.
Các con trai thì người đi xa, người làm ăn thua lỗ.
Một ngày, bà gọi họp gia đình.
Bà nói thẳng:
“Các cháu gái giờ đi làm cả rồi.
Mỗi tháng cấp dưỡng cho bà 15 triệu.”
Cả nhà sững lại.
Những đứa cháu gái mà bà từng chẳng đoái hoài…
Giờ lại là người bà chỉ mặt gọi tên để xin tiền.
Không khí căng thẳng.
Mọi người quay sang nhìn mẹ tôi.
Ai cũng nghĩ mẹ sẽ phản đối.
Hoặc ít nhất, sẽ nhắc lại chuyện cũ.
Nhưng không.
Mẹ tôi bình tĩnh đến lạ.
Bà đặt chén nước xuống, nói chậm rãi:
“Con đồng ý.
15 triệu một tháng, tụi con lo được.”
Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhưng mẹ tôi nói tiếp:
“Nhưng có điều kiện.”
Cả nhà im phăng phắc.
Mẹ tôi nhìn thẳng vào bà nội, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng khiến bà chet lặng... 👇👇
Quảng cáo bài viết này để tăng số người tiếp cận cho Tâm Sự Chị Em.

29/12/2025

Con trai tôi bán đất ở quê rồi mua nhà 3 tỷ nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng, còn tôi thì chẳng có lấy 1 lời mời, bức xúc tôi lên chơi đúng giờ cơm tối không báo trước, con trai tôi liền to tiếng: Sao bố lên không nói trước với con? Nhưng thái độ của con dâu mới là số--c nhất...
Tôi chỉ có một đứa con trai.
Nó lớn lên ở mảnh đất quê nghèo, nơi vợ chồng tôi còng lưng làm lụng, dành dụm từng đồng cho nó ăn học.
Năm ngoái, nó gọi điện báo tin:
“Con bán mảnh đất ở quê rồi, mua được căn nhà hơn 3 tỷ trên thành phố.”
Tôi mừng.
Mừng đến mức đêm đó không ngủ được.
Nhưng rồi tôi nghe thêm một câu nữa:
“Con đón bố mẹ vợ lên ở chung cho tiện chăm sóc.”
Tôi im lặng.
Không phải vì giận.
Mà vì… tôi không nghe thấy tên mình trong câu chuyện đó.
Không một lời mời.
Không một câu hỏi: “Bố mẹ có muốn lên chơi không?”
Tôi tự nhủ:
“Chắc tụi nó bận. Thôi, khi nào rảnh rồi lên.”
Tuần trước, nhớ con quá, tôi bắt xe lên thành phố.
Không báo trước.
Tôi nghĩ đơn giản: bố lên thăm con, cần gì phải hẹn.
Tôi tới nơi đúng giờ cơm tối.
Nhà mới, cửa đóng, đèn sáng trưng.
Con trai tôi mở cửa.
Nó sững người vài giây, rồi… nhíu mày.
“Sao bố lên mà không nói trước với con?”
Câu hỏi đó như ai tạt thẳng một gáo nước lạnh vào ngực tôi.
Tôi lúng túng:
“Bố… bố sợ làm phiền nên lên chơi chút rồi về.”
Chưa kịp dứt lời, con dâu tôi từ trong bếp bước ra.
Nó nhìn tôi từ đầu đến chân.
Ánh mắt không hề giấu sự khó chịu.
Rồi nó nói, giọng đều đều, lạnh tanh cay đắng hơn cả con trai, nhưng chúng nó không hề biết rằng... 👇👇

Đêm tân hôn chú rể ôm vàng bi/ệ/t tí/ch, hôm sau bê về một thùng nặng trịch, mở ra xem cô dâu ‘sáng mắt’ khi nhìn thấy t...
29/12/2025

Đêm tân hôn chú rể ôm vàng bi/ệ/t tí/ch, hôm sau bê về một thùng nặng trịch, mở ra xem cô dâu ‘sáng mắt’ khi nhìn thấy thứ này👇👇
Đêm tân hôn, em đợi mãi mà chẳng thấy chồng đâu. Sau đó em phát hiện một chuyện k/inh ho/à/ng, đó là thùng phong bì cưới của em đã không cánh mà bay. Không chỉ vậy, vàng cưới em bỏ trong két sắt của b/iến m/ất. Em ho/a/ng m/an/g t/ột đ/ộ vì nghĩ có trộm vào phòng nên đi tìm chồng cầ/u c/ứu. Em s/ố/c hơn nữa là chồng em cũng bi/ệt t/ích sau đó. Em không biết chồng đi đâu cùng với vàng và tiền cưới của chúng em?
Bố mẹ em cũng chẳng hay biết chuyện này, ông bà hoả/ng lo/ạn theo em. Cả nhà gọi điện liên tục cho chồng của em nhưng anh ấy chẳng thèm bắt máy. Không ai biết chồng em đi đâu và làm gì. Nhưng em biết chắc rằng chồng sẽ về, vì anh ấy vẫn để đồ đạc và giấy tờ cá nhân ở nhà. Em chỉ không hiểu vì sao anh ấy lại bi/ế/n mấ/t ngay trong đêm tân hôn?
Sáng hôm sau, em và bố mẹ chồng đang ngồi trong phòng khách, ai nấy mặt mày bơ phờ vì cả đê không ngủ được. Chẳng ngờ, chồng em bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà. Anh ấy cười tươi như hoa, khiêng một cái hộp to đi vào nhà cùng.
“Đây, chồng đền cho vợ đêm tân hôn không có mặt, mở ra em số//c đi/ế/ng....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Kết hôn đã được 3 năm người chồng chưa từng ch/ạm vào người vợ, đến khi biết sự thật thì đã quá muộn....👇👇👇Trước khi kết...
29/12/2025

Kết hôn đã được 3 năm người chồng chưa từng ch/ạm vào người vợ, đến khi biết sự thật thì đã quá muộn....👇👇👇
Trước khi kết hôn, anh chồng là người có điều kiện vô cùng xuất sắc nhưng lại theo đuổi quyết liệt một người con gái bình thường như cô. Những tưởng mình quá may mắn nhưng cuộc sống sau hôn nhân không phải màu hồng như cô vẫn nghĩ.
Sau 3 năm chung sống, anh chồng chưa một lần đụ//ng đến vợ. Ngày đầu tiên kết hôn, anh từ chối qu//a/n h///ệ với vợ vì quá mệt mỏi do tổ chức đám cưới. Nhưng ngày thứ hai, thứ ba và cho đến tận bây giờ đã là năm thứ ba rồi nhưng người chồng vẫn chưa từng đ///ộ//ng ph//ò//ng cùng vợ. Người vợ không biết chuyện gì đang xảy ra và vì sao cô phải chịu đựng sự d/ày v//ò này.
Lần này, nhân lúc chồng s//a/y x//ỉn, người vợ muốn chủ động qu//a//n h///ệ với chồng. Vậy nhưng khi vừa đặt tay lên vai c//ở//i đ//ồ của chồng thì anh gi///ậ/t mì//nh tỉnh dậy và đẩy tay vợ ra một cách quy/ết l///iệt. Vừa ngồi dậy, người chồng đã hằn học với vợ với đôi mắt đỏ hoe. Anh nói rằng: “Đừng có chạm vào người tôi, .....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Ch/ê bạn trai đi xe cà tàng đến họp lớp nên chi/a t/ay, 6 năm sau gặp lại tôi chỉ biết ôm mặt khóc vì sự thật đằng sau c...
29/12/2025

Ch/ê bạn trai đi xe cà tàng đến họp lớp nên chi/a t/ay, 6 năm sau gặp lại tôi chỉ biết ôm mặt khóc vì sự thật đằng sau chiếc xe ấy👇👇
Ngày họp lớp đại học, bạn bè ai cũng xe sang, quần áo bảnh bao đến gặp mặt nhau. Đám con trai thì khoe mới mua nhà, người lại kể mới tậu được con siêu xe. Những cô gái thì tâ/ng b/ốc bạn trai của mình lên tận mây xanh, hết khoe vừa đi du lịch Châu Âu rồi được tặng đồ hàng hiệu.
Sau khi khoe với nhau, cả đám quay sang nhìn Thúy với ánh mắt xem thường. Có người lên tiếng hỏi:
- Thúy sao rồi, nghe nói bạn trai bà vẫn làm nhân viên của công ty sửa chữa điện lạnh hả?
Thúy ngượng chín mặt nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười. Thấy thái độ gượng gạo của Thúy, ai nấy đều cười thầm, khinh thường ra mặt. Mọi người đang nói chuyện sôi nổi thì chợt chiếc xe máy cà tàng chạy đến đậu trước cửa nhà hàng. Thấy vậy, mọi người dừng cuộc nói chuyện, dồn ánh mắt vào chàng trai khoác bộ quần áo cũ kỹ đang sải bước vào.
Thấy người đến là bạn trai mình, Thúy hớt hải chạy ra tr/ách m/óc:
- Anh đến đây làm gì?
Thanh vừa cởi nón bảo hiểm vừa nói:
- Em nói bạn bè em ai cũng dẫn người yêu hoặc chồng đến ra mắt nên anh cũng đến để không làm em mất mặt.
Nghe vậy, Thúy gắt gỏng:
- Thà anh đừng đến chứ bộ dạng của anh bây giờ mới khiến tôi mất mặt đó. Biết chưa?
Mặt Thanh tối sầm, anh vừa định lên tiếng thì bị Thúy c/ắt nga/ng:
- Ch/ia t/ay đi, tôi đến với anh chỉ có khổ thôi, chúng ta không có tương lai. Anh xem người ta đi, bằng tuổi anh bây giờ người có xe, người có nhà. Còn anh có gì ngoài chiếc xe máy cà tàng này? Đúng là đồ vô dụng, tôi đã chịu đựng anh quá nhiều rồi.
Nói xong Thúy bỏ vào bên trong rồi giải thích với mọi người rằng anh là người giao hàng chứ không hề quen biết. Những lời của Thúy khiến Thanh vô cùng đa/u lò/ng, không nghĩ cô lại đối xử với anh như vậy. Yêu nhau ngần ấy năm, cô chưa hề tha/n trá/ch nhưng nào ngờ vẫn cất giấu sự h/ậm h/ực trong lòng.
Từ ngày ch/ia t/ay, Thanh lao đầu vào làm việc quên ngày đêm. Anh không còn làm ở công ty cũ nữa mà chuyển sang công ty liên kết quốc tế. Mới đầu anh chỉ là nhân viên quèn. Quyết tâm vươn lên, tối đến anh đi học thêm để nâng cao kiến thức. Chỉ với 3 năm, anh đã leo lên vị trí trưởng phòng kinh doanh. Ba năm tiếp theo lại là giám đốc sáng tạo và mở công ty riêng.
Sau 6 năm phấn đấu, cuối cùng anh đã có sự nghiệp ổn định. Để mở rộng kinh doanh, công ty anh tuyển dụng khá nhiều vị trí. Hôm đó tình cờ anh gặp lại người yêu cũ. Thúy cũng là một trong những ứng cử viên đi phỏng vấn ở công ty anh. Cả hai bất ngờ đụng nhau ở hành lang.
Gặp lại người xưa, Thúy không quên buông lời m/ỉa m/ai:
- Anh vẫn như xưa nhỉ, ăn mặc lôi thôi, không có chút khí chất nào. Giờ vẫn là nhân viên qu/èn sao. Ngày đó tôi bỏ anh là quyết định sáng suốt nhất đời.
Thanh chỉ cười không nói gì và đẩy cửa đi vào phòng. Đến lượt Thúy phỏng vấn, cô hết sức kinh ngạc khi thấy anh ngồi ở ghế giám đốc. Chưa nói gì, anh đã vứt hồ sơ của cô sang một bên rồi nói rằng “xin lỗi, chúng tôi không nhận cô”.
T/ái xa/nh mặt mày, cô xuống nước năn nỉ.....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố cũng "này kia" gọi là có tiếng tăm, ngày bà nội tôi mất ai cũng phong bì d...
28/12/2025

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố cũng "này kia" gọi là có tiếng tăm, ngày bà nội tôi mất ai cũng phong bì dày đi xe sang đến để lấy lòng, chỉ có bố mẹ vợ tôi là đi xe khách đến muộn nhất, phong bì phúng viếng cũng mỏng nhất khiến ai cũng khinh khỉnh nhưng đến khi bố tôi mở ra, bên trong không chỉ có 1 triệu đồng mà thứ đi cùng khiến cả nhà chet lặng...
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.
Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.
Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.
Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu... để tẩm bổ cho bà.
Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác...của bố vẫn tới rất đông.
Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.
Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: "Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé".
Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: "Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?". Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.
Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.
Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.
Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui.
Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: "Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem". Bố tôi quay sang: "Đưa cho bố".
Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, lúc này cả nhà chet lặng khi còn có... 👇👇

Mẹ chồng 'hụt' trăng trối muốn trao tài sản cho đứa cháu từng bị bà ru/ồ/ng r/ẫy nhưng câu nói tuyệ/t tì/nh của tôi khiế...
28/12/2025

Mẹ chồng 'hụt' trăng trối muốn trao tài sản cho đứa cháu từng bị bà ru/ồ/ng r/ẫy nhưng câu nói tuyệ/t tì/nh của tôi khiến ai cũng s/ố/c....👇👇
Tôi là mẹ đơn thân được 4 năm. Cha của con tôi là người tôi từng yêu sâu đậm suốt 3 năm. Ngày tôi yêu Quốc, anh ấy chưa có gì trong tay, thậm chí còn mang n/ợ. Nhưng tôi không s/ợ kh/ổ, vẫn luôn ở bên anh ấy, cố gắng để người yêu thoát khỏi cảnh kh/ốn kh/ó.
Đến khi nhà của Quốc dần khấm khá, giàu có hơn thì mọi chuyện lại khác. Mẹ của Quốc lại gh/é/t tôi ra mặt. Tất cả là vì ng/oại hình của tôi không hợp mắt bà, bà còn nói gia cảnh nhà tôi không tương xứng với nhà của bà. Bà cho rằng tướng m/ạo của tôi mang họ/a đến cho gia đình chồng.
Thậm chí, dù biết tôi có th/a//i mà mẹ của người yêu thẳng thừng đưa ra yêu cầu muốn tôi ph//á tha/i. Tôi bắt đầu cuộc sống của người mẹ đơn thân, tôi cũng không muốn lấy chồng, xem con là hạnh phúc của đời mình. Suốt 4 năm tôi cứ nghĩ s/óng gi/ó đã qua đi, chẳng ngờ lại có ngày Quốc tìm đến gặp mẹ con tôi.
Anh ta nói mẹ mình mắc bệ//nh nặ//ng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lé/n si//nh c//on nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hậ///n th//ù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắ/p ch////ết rồi, cho bà ta được to/ại nguyện cũng là cái đức.
Tôi chỉ nghĩ mẹ của Quốc muốn gặp cháu trai trước khi nhắm mắt, lại không ngờ vừa thấy mặt cháu thì bà tuyên bố nhượng đều do tôi làm chủ với điều kiện.....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Nửa đêm cô hàng xóm n/ó//ng b/ỏ/ng sang gõ cửa đòi vào nhà, tôi ch/ế/t lặ/ng khi biết mục đích thật sự phía sau hành độn...
28/12/2025

Nửa đêm cô hàng xóm n/ó//ng b/ỏ/ng sang gõ cửa đòi vào nhà, tôi ch/ế/t lặ/ng khi biết mục đích thật sự phía sau hành động đó👇👇
Bên cạnh nhà tôi có một cô hàng xóm tên Vân. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 4 tu/ổ/i, xinh đẹp, th/â/n h/ình nu/ột n/à, n/ó/ng b/ỏ/ng. Vân thường xuất hiện trước mặt tôi với áo hai dây và quần ngắn, để l//ộ đôi chân dài trắng n/õ//n vòng một “n/ó//ng m//ắ/t”.
Quả thật mỗi lần nói chuyện với cô ấy tôi đều không dám cúi đầu lâu, cố né ánh mắt sang chỗ khác. Ngày trước khi còn vợ ở đây, Vân và vợ tôi thường nói chuyện, qua nhà nhau chơi. Nhưng giờ vợ tôi về quê ở cữ, cô hàng xóm này vẫn năng sang nhà tôi như trước.
Gần đây, tôi thường nghe Vân nói những câu đại loại như: “Xa vợ như thế anh có nhớ vợ không? Anh đừng có mà b/ậ//y b///ạ bên ngoài, em biết là m//é/c ngay với chị ấy!”. Tôi nghe thế cũng có chút á//i ng//ạ/i.
Không chỉ dừng ở việc hay sang nhà tôi chơi, Vân còn “tấ//n c/ô/ng” cả Zalo của tôi. Cô ấy th/an vãn rằng ở Sài Gòn một mình mà còn vừa chi/a t/a//y người yêu nên cô đơn lắm. Cô ấy muốn tôi ra ngoài chơi cùng để có người chia sẻ, khu/â/y kh/ỏ/a hơn. Nhưng tôi thường không để ý, viện cớ công việc mà từ chối.
Đến một hôm, vào nửa đêm, cô hàng xóm xinh đẹp bỗng gõ cửa nhà tôi.....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Address

Quan 7
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phim Miền Tây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Phim Miền Tây:

Share