09/06/2026
Bạn không mất anh ấy vì đặt ranh giới. Bạn đang mất chính mình vì quá cố gắng trở thành 'Nice Girl'.
Dạo này “ranh giới” là cụm từ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần với những cô gái đang hẹn hò, hay trong mối quan hệ, điều đáng vui mừng đó là phụ nữ đã bắt đầu truyền tai và dần thực hành việc thiết lập ranh giới.
Tuy nhiên bên cạnh vẫn có một số bạn hiểu rất rõ về ranh giới nhưng lại khó khăn khi nói ra ranh giới hoặc thực hành nó như một công cụ để bảo vệ nhu cầu, mong muốn và cảm xúc bản thân.
“Em ước gì mình hạnh phúc, chứ em thấy số mình không may mắn trong tình yêu”, mặt em buồn hiu, xám xịt vì mệt mỏi, tuy nhìn qua màn hình mà mình cảm nhận giọng nói yếu ớt đang run run từng đợt.
Từ bên ngoài nhìn vào, bạn trai kia cũng từ điểm khá tốt, theo tiêu chuẩn của ba mẹ em (học viên) mình mong đợi, có nhà ở thành phố, có công việc ổn định, hai gia đình gặp nhau, hầu như ai gặp cũng gật đầu cho điểm.
Có thật sự là em hạnh phúc như những gì người khác đang nhìn vào không, điều thú vị khi nhìn một cô gái hạnh phúc ta có thể nhìn năng lượng dồi dào sức sống, nơi mà tính nam (nơi bạn nam) và tính nữ (nơi cô gái này) có thể cộng hưởng cùng nhau, nó hiển thị qua thần thái, sắc vóc bên ngoài, vậy sao em cứ luôn miệng nói “ước gì”...
Em ấy đã tự mình dùng sạch toàn bộ năng lượng để chỉ làm hài lòng đối phương bởi
- Sợ bước ra khỏi mối quan hệ thì ba mẹ buồn lòng, sợ người ngoài phán xét
- Sợ bản thân mình không làm được vì mối quan hệ đã tới bước hai gia đình gặp nhau bàn chuyện xa hơn
- Sợ mình không ra khỏi vùng an toàn này được vì cũng có tình cảm với anh ấy.
Gần như những lịch hẹn của em với anh đều bị huỷ gần sát giờ, gần sát ngày chỉ vì “anh bận chờ mẹ đi ra ngoài, bận vì mẹ anh dưới quê lên, bận vì có lịch đột xuất…” tất cả chung quy một ý nghĩa “em không phải là sự ưu tiên của anh”.
Nỗi buồn tăng lên gấp bội khi mà sự chia sẻ bị ngán đường, nhu cầu thì không được đáp ứng, cảm xúc thì bị tấn công dần dần đầu em luôn nghĩ mình không may mắn trong tình yêu.
“Vậy em có nói với anh ấy không” - mình hỏi.
Có, nhưng nói qua loa, nói khi em quá bực nhưng anh vẫn chứng nào tật đó, không chịu thay đổi, với lại chuyện này diễn ra quá thường xuyên đến mức nó trở thành thói quen trong mối quan hệ. Lúc đầu em cũng nghĩ mình là bạn gái nên chắc mẹ anh cần nên mới nhờ ảnh, mình hiểu chuyện như này người ta mới thương, mới có được tình thương của anh và được lòng của mẹ ảnh, người ta thấy mình dễ thương, không làm ai khó xử mình càng được yêu.
tâm lý học, hành vì này có tên là “Protest behavior” - hành vi phản đối, nghe cái tên thấy nó ngược ngược, em đã có phản đối gì, em chọn im lặng, chọn nhường, chọn lùi lại để người ta lấn lướt.
- Nhưng hiểu sâu hơn “Protest behavior” không chỉ là la hét, không chỉ gây xung đột, không chỉ xô đẩy người kia bằng bạo lực cảm xúc, trong đó một dạng phổ biến trong các dạng khác mà khó nhận ra nhất đó là “im lặng mang theo hy vọng” , thường gặp ở những cô gái đeo chiếc mặt nạ Nice Girl - bạn không nói thẳng, bạn có tỏ ra đồng ý đồng tình, mỉm cười cho qua, nói người ta nói gì cũng ừ, cũng dạ.
- Sau đó về ôm mặt khóc, ấm ức tới đem lăn qua lăn lại mất ngủ rồi trách bản thân, cuối cùng vẫn muốn đợi - đợi anh tự nhận ra, tự thay đổi , tự thấy mình quan trọng mà không cần phải nhắc.
- Điều nghịch lý là:
Bạn càng cố giữ kết nối bằng cách làm hài lòng người khác, bạn càng đánh mất kết nối với chính mình. Và không một mối quan hệ nào có thể thực sự thân mật khi một người phải liên tục từ bỏ bản thân để được yêu.
#Ở tầng sâu hơn, hành vi “cho qua, không làm lớn chuyện” nó không chỉ là chiến lược,nó là phản xạ của hệ thần kinh đứng cạnh bên 3 phản ứng còn lại mà bạn thường được nghe fight (tấn công) , flight (chạy), freeze (đóng băng) , cuối cùng cái mà chúng ta nói nãy giờ là fawn (làm hài lòng)
- Fawn là khi cơ thể đứng trước một mối đe dọa - không phải là mối đe dọa vật lý, mà là mối đen đoạn mất đi kết nối với người quan trọng và não quyết định : an toàn nhất là làm người ta hài lòng”. Một phần rất cũ trong hệ thần kinh đã học được : khi mình ngoan, mình dễ chịu, mình cứ ưng theo ý người ta, không phiền ai - mình được yêu và người ta sẽ ở lại.
- Nên khi anh ấy huỷ kế hoạch, cơ thể của em đã không xử lý “anh đang không coi trọng” mà nó chỉ làm một việc gọi đó là “nguy hiểm” nên cần làm gì ngay để giữ kết nối với anh, sợ mất anh, mất tình yêu này và phản xạ fawn kích hoạt ngay lập tức nó như tiếng nói lặp đi lặp lại chạy liên tục trong đầu em “nhẹ nhàng thôi, đừng làm anh ấy khó xử chứ, chuyện có gì đâu, anh bận mà, cho qua cho yên chuyện”.
- Điều em đang bảo vệ không chỉ là mối quan hệ hiện tại, em đang bảo vệ một niềm tin rất cũ: "Muốn được yêu thì mình phải làm người dễ thương, dễ chịu và không gây rắc rối."
- Thực ra em ấy có ranh giới, em biết mình buồn, biết mình tổn thương, biết mình không thích việc bị huỷ hẹn liên tục, nó không nằm ở việc thiếu ranh giới mà vấn đề là hệ thần kinh của em không cảm thấy an toàn để bảo vệ ranh giới đó.
🌷Các cô gái thương yêu của Tracy, điều đáng buồn là nhiều cô gái cố đeo cho mình mặt nạ “Nice Girl” (cơ chế Fawn) để trông giống tốt bụng, rộng lượng, vị tha… trông có vẻ đã trưởng thành, biết điều và hiểu chuyện. Nhưng bên trong thì buồn phiền và giữ những ưu sầu đó trong người, rút cạn kiệt năng lượng chính mình trong mối quan hệ. Nếu không nhận ra sớm thì các cô đều đổ lỗi cho trời, rồi bắt đầu gọi nó là “số phận của mình” , gọi đó là không may mắn trong tình yêu”.
Nhiều cô gái không thiếu ranh giới.
Họ chỉ không đủ an toàn để sử dụng nó.
Sự chữa lành không bắt đầu khi bạn học cách nói “không” mà bắt đầu khi cơ thể của bạn không còn tin rằng : “nếu mình nói thật lòng thì mình sẽ mất người mình yêu”, bởi vì chỉ khi đó, ranh giới không còn là kỹ năng, nó trở thành một biểu hiện tự nhiên của lòng tự trọng.
Nếu bạn thấy mình thường xuyên : “im lặng thay vì nói ra nhu cầu”, “sợ làm người khác thất vọng”, “luôn cố gắng trở thành người hiểu chuyện”, “đánh đổi sự bình yên của mình để giữ mối quan hệ”... có thể vấn đề của bạn không nằm ở việc không biết cách yêu, mà là nằm ở hệ thần kinh đang cố sinh tồn trong tình yêu.
🌷Trong workshop sắp tới, mình sẽ giúp bạn hiểu:
- Gắn bó lo âu đang vận hành như thế nào trong hệ thần kinh.
- Vì sao bạn biết mình cần ranh giới nhưng lại không thể thực hiện nó.
- Và làm sao để xây dựng cảm giác an toàn từ bên trong thay vì cố giữ một mối quan hệ bằng sự hy sinh bản thân.
Nếu bạn muốn tham gia, comment "YES" để mình gửi thông tin nhé.