05/11/2025
| CÂY BÀNG |
Sau những đợt lũ triền miên và cơn mưa trắng xóa cả thành phố, Quốc Học đã dần trở về với nhịp sống quen thuộc.
- Lâu rồi mới gặp, nhà mi có răng không?
- Cũng ổn, tau ở trên núi nên đỡ ngập. Mi răng?
- Chỗ tau thì… nước lênh láng luôn.
- Thương hè. Mà mi có thấy trường mình khác chi không?
- Chi rứa?
- Hình như cây bàng sau dãy A bật gốc rồi.
- Ui chao…
Mưa lũ đi qua, để lại những vệt bùn loang lổ và một khoảng trống lặng im nơi gốc bàng từng đứng. Cây bàng ấy từng là “cái ô khổng lồ” của bao thế hệ học trò, vừa che nắng che mưa, vừa là chỗ cả bọn thường tụm lại tám chuyện mỗi khi trống tiết.
- Tau còn nhớ mấy bữa ngồi dưới gốc cây ni, nói đủ chuyện trên trời dưới đất!
- Thiệt, tao thì nhớ mỗi lần làm việc tốt, đứng quét mà mãi vẫn không hết lá.
- Chừ khỏi quét rồi chi, cây trúc rồi lá mô nữa.
- Ờ, nói rứa thấy mà buồn ghê…
Tiếng cười pha lẫn tiếng thở dài. Ai cũng biết, mưa lũ là "chuyện thường" ở Huế, nhưng chẳng ai nghĩ một ngày nó lại cuốn đi cả gốc cây thân quen ấy. Thế nhưng, bóng dáng cây bàng vẫn sẽ còn đâu đó - ẩn trong tiếng ve, trong hương nắng, trong câu chuyện của những người từng ngồi dưới tán lá này.
Có lẽ, giữa khoảng trống vừa mở ra ấy, một mầm xanh khác đang chờ ngày vươn lên.