17/10/2025
Bình an không phải nơi không có sóng gió,
mà là khi ta học cách đứng yên, giữa sóng gió cuộc đời.
Tôi chọn bình an vì cuộc đời này, ồn ào quá rồi.
Tôi từng có những ngày chạy đua với thế giới, cố gắng để được công nhận.
Từng làm hết sức mà kết quả vẫn chẳng như mong đợi.
Từng tin tưởng, rồi bị phản bội.
Từng đặt trọn niềm tin vào người khác, để rồi chính mình tổn thương sâu nhất.
Tôi từng giận. Từng buồn. Từng khóc.
Nhưng rồi, một ngày… tôi chọn bình an.
Không phải vì tôi không còn cảm xúc,
mà vì tôi hiểu rằng oán trách không làm ta khá hơn, chỉ khiến lòng nặng trĩu thêm.
Tôi tập buông những gì không thể kiểm soát.
Người rời đi, cứ để họ đi bởi nếu còn duyên, họ đã chẳng chọn cách khác.
Việc chưa thành, coi như bài học.
Những lời không hay, để gió mang đi.
Tôi chọn nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn:
Thất bại không còn là dấu chấm hết, mà là bước đệm để trưởng thành.
Tổn thương không còn là nỗi đau, mà là món quà để ta biết yêu thương mình hơn.
Giờ đây, tôi sống chậm lại một chút, lắng nghe mình nhiều hơn.
Buổi sáng, tôi nhâm nhi tách trà, nghe vài bản nhạc Phật, thấy lòng an nhiên đến lạ.
Không bon chen, không gồng, chỉ cần mỗi ngày đều tiến thêm một chút — vậy là đủ.
Tôi chọn bình an — không phải vì đời hết giông bão,
mà vì giữa giông bão, tôi chọn đứng vững.
Bình an không phải là khi ta có tất cả,
mà là khi ta biết ơn những gì đang có, dù chỉ là hơi thở yên lành,
một nụ cười, hay một ngày nắng nhẹ.
Tôi chọn bình an,
vì chỉ khi lòng yên, ta mới thật sự sống trọn vẹn với chính mình.
Tôi yêu ngày của những người biết mỉm cười, giữa những điều chưa hoàn hảo.
&Soul