Tiền Giang 24h

Tiền Giang 24h Mỗi ngày một chút hồi hộp, một chút bất ngờ. Follow ngay để trải nghiệm và share cho mọi người cùng biết ❤️.

[Hoàn] Sau khi vị hôn phu của ta chết trận, kế mẫu muốn gả ta cho đứa cháu trai ngốc nghếch bên nhà mẹ đẻ của bà.Lại sợ ...
01/06/2026

[Hoàn] Sau khi vị hôn phu của ta chết trận, kế mẫu muốn gả ta cho đứa cháu trai ngốc nghếch bên nhà mẹ đẻ của bà.

Lại sợ người đời nói bà bạc đãi con gái riêng.

Thế là bà nghĩ ra cách ném tú cầu kén rể.

Kiếp trước, bạn thân của vị hôn phu ta, Dung Chiêu, đã thay ta giải vây, đón lấy quả tú cầu ấy.

Hắn cưới ta, nhưng lại đối xử với ta vô cùng lạnh nhạt.

Thậm chí mỗi lần làm chuyện phu thê, hắn đều đặt bài vị của vị hôn phu ta bên cạnh giường.

Hắn hận ta làm liên lụy thanh danh trong sạch của hắn, khiến cả đời hắn thấy có lỗi với bằng hữu.

Ta u uất mà chết.

Trọng sinh trở về đúng ngày ném tú cầu kén rể.

Ta quỳ trước mặt kế mẫu, khẽ nói:

“Mẫu thân, không cần ném tú cầu nữa. Nữ nhi bằng lòng gả cho nhị lang nhà họ Bùi.”

Kế mẫu sững người.

Hôm nay vốn là ngày ta ném tú cầu kén rể.

Có lẽ bà không ngờ.

Một đứa con gái riêng thường ngày ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám như ta, lại chủ động mở miệng vào lúc này.

“Minh Châu, con vừa nói gì?”

Bàn tay đang nâng chén trà của kế mẫu khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ dò xét.

Ta quỳ ngay ngắn.

“Nữ nhi bằng lòng gả cho nhị lang nhà họ Bùi.”

Ánh nắng xuyên qua song cửa chạm hoa, rơi xuống nền gạch xanh.

Chỗ sáng chỗ tối, khiến người ta nhớ đến những ngày đêm khó chịu đựng ở quốc công phủ kiếp trước.

Sau khi Triệu Bình Xuyên chết trận.

Kế mẫu liền muốn gả ta cho Bùi Tri Viễn.

Bà vốn là thứ nữ nhà họ Bùi.

Nếu có thể thúc đẩy mối hôn sự này, trước mặt nhà mẹ đẻ bà sẽ được nở mày nở mặt, từ nay còn có hầu phủ làm chỗ dựa.

Chỉ là bà sợ mang tiếng bạc đãi con gái riêng, nên mới tốn công bày trò ném tú cầu kén rể để chặn miệng thiên hạ.

Ngoài mặt, ném tú cầu trông có vẻ công bằng, nhưng thực ra bà đã âm thầm sắp đặt.

Đến lúc đó, tú cầu nhất định sẽ rơi vào tay Bùi Tri Viễn.

Kiếp trước, ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của kế mẫu, bước lên lầu thêu ấy.

Rồi ta nhìn thấy Dung Chiêu.

Rõ ràng lúc ấy hắn phải đang trực ở Hàn Lâm viện, vậy mà lại xuất hiện dưới lầu thêu.

Còn đón lấy quả tú cầu ta ném xuống.

Trong tiếng reo hò vang dội, sắc mặt kế mẫu khó coi như vừa nuốt phải hoàng liên.

Ta gả cho Dung Chiêu.

Nào ngờ đó lại là bước vào địa ngục không bờ bến.

Sau khi thành thân, Dung Chiêu đối với ta vô cùng lạnh nhạt.

Ban ngày xa cách hờ hững, ban đêm lại quấn lấy ta hết đêm này qua đêm khác.

Chỉ là mỗi lần làm chuyện phu thê.

Hắn đều đặt bài vị của Triệu Bình Xuyên lên chiếc án nhỏ ngoài màn giường.

Trên bài vị khắc dòng chữ: “Linh vị cố thiếu tướng quân Triệu công húy Bình Xuyên”, do chính tay Dung Chiêu viết. Từng nét bút vững vàng, lạnh lùng, nghiêm chỉnh giống hệt con người hắn.

Ánh nến lay động.

Chiếu bóng hai người chúng ta chồng lên nhau trên tường, lúc lớn lúc nhỏ.

Ta nhục nhã phẫn uất đến mức chỉ muốn chết.

Nhưng hắn lại siết chặt cổ tay ta, giọng khàn khàn ghé bên tai ta nói:

“Minh Châu, Bình Xuyên đang nhìn đấy.”

“Để hắn xem ngươi quyến rũ đến mức nào, lại có thể ở dưới thân bạn thân của vị hôn phu mà rên rỉ hưởng hoan.”

Lời hắn như một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân.

Ta không dám nhìn bài vị kia.

Cổ họng như bị người bóp nghẹt, không phát ra nổi âm thanh nào.

Giọng hắn dịu dàng đến thế, động tác lại hung hãn tột cùng, không biết mỏi mệt.

Sau này, ta mới dần hiểu ra.

Dung Chiêu hận ta.

Hận ta phá hỏng thanh danh đoan chính tự giữ của hắn, hận ta khiến cả đời hắn phải hổ thẹn với bằng hữu.

Còn ta mười sáu tuổi gả cho hắn, hai mươi sáu tuổi bệnh chết.

Ngắn ngủi mười năm, lại dài như trăm năm.

Ta ngày ngày u uất không vui, thân thể cuối cùng cũng sụp đổ.

Một trận bệnh nặng kéo đến dữ dội.

Nha hoàn Thúy Bình đi mời đại phu, bị người gác cửa chặn lại. Họ nói thế tử đã dặn, không phải việc gấp thì không được ra ngoài.
19910
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
16:38:16 1/6/2026

[Hoàn] Trong tang lễ của mẹ tôi, bó hoa cúc trắng tôi đặt lại biến thành 999 đóa hồng đỏ chói mắt.Tôi ôm một bụng tức gi...
01/06/2026

[Hoàn] Trong tang lễ của mẹ tôi, bó hoa cúc trắng tôi đặt lại biến thành 999 đóa hồng đỏ chói mắt.

Tôi ôm một bụng tức giận, gọi thẳng cho tiệm hoa.

“Chuyện này mà cũng nhầm được à? Các người đối xử với khách hàng hời hợt thế sao?”

Chủ tiệm là một cô gái còn khá trẻ, giọng điệu hờ hững.

“Chỉ là giao nhầm thôi mà. Hoa của tôi đắt gấp trăm lần bó cô đặt đấy, không biết điều còn mắng tôi?”

“Tôi hiểu rồi, cô muốn tống tiền đúng không?”

Tôi không muốn phí lời với cô ta. Tang lễ vừa kết thúc, tôi lập tức báo cảnh sát.

Ở đồn cảnh sát, cô ta nhìn tôi rồi hống hách nói:

“Đặt có mấy trăm tệ tiền hoa mà tưởng mình cao quý lắm à? Chờ chồng tôi đến, cô sẽ biết mình sai ở đâu!”

Ngoài cửa, một người đàn ông bước vào, đưa cho tôi một tấm thẻ đen.

“Cầm lấy, đừng đến quấy rầy vợ tôi nữa.”

Khoảnh khắc ấy, giọng nói của anh ta như sấm nổ bên tai. Toàn thân tôi lạnh buốt.

Tôi ngẩng đầu đối diện với anh ta. Người đàn ông lập tức hoảng loạn.

“A Vu, sao lại là em…”

Người phụ nữ khoác tay anh ta, nghi hoặc hỏi:

“Hai người quen nhau à?”

Đâu chỉ là quen.

Tôi nuốt xuống vị đắng nghẹn trong cổ họng.

Yêu nhau bảy năm, món nợ một mạng này, anh cũng nên trả cho tôi rồi.

Chương 1

Trong tang lễ của mẹ tôi, bó hoa cúc trắng tôi đặt lại biến thành 999 đóa hồng đỏ chói mắt.

Tôi ôm một bụng tức giận, gọi thẳng cho tiệm hoa.

“Chuyện này mà cũng nhầm được à? Các người đối xử với khách hàng hời hợt thế sao?”

Chủ tiệm là một cô gái còn khá trẻ, giọng điệu hờ hững.

“Chỉ là giao nhầm thôi mà. Hoa của tôi đắt gấp trăm lần bó cô đặt đấy, không biết điều còn mắng tôi?”

“Tôi hiểu rồi, cô muốn tống tiền đúng không?”

Tôi không muốn phí lời với cô ta. Tang lễ vừa kết thúc, tôi lập tức báo cảnh sát.

Ở đồn cảnh sát, cô ta nhìn tôi rồi hống hách nói:

“Đặt có mấy trăm tệ tiền hoa mà tưởng mình cao quý lắm à? Chờ chồng tôi đến, cô sẽ biết mình sai ở đâu!”

Ngoài cửa, một người đàn ông bước vào, đưa cho tôi một tấm thẻ đen.

“Cầm lấy, đừng đến quấy rầy vợ tôi nữa.”

Khoảnh khắc ấy, giọng nói của anh ta như sấm nổ bên tai. Toàn thân tôi lạnh buốt.

Tôi ngẩng đầu đối diện với anh ta. Người đàn ông lập tức hoảng loạn.

“A Vu, sao lại là em…”

Người phụ nữ khoác tay anh ta, nghi hoặc hỏi:

“Hai người quen nhau à?”

Đâu chỉ là quen.

Tôi nuốt xuống vị đắng nghẹn trong cổ họng.

Yêu nhau bảy năm, món nợ một mạng này, anh cũng nên trả cho tôi rồi.

Người đàn ông im lặng, vẻ mặt đầy hoảng loạn.

Ánh mắt lạnh lẽo của tôi rơi xuống người anh.

“Tất nhiên là quen.”

Màn hình điện thoại vẫn dừng ở khung chat, rồi ánh sáng tắt ngấm.

“Tôi đang ở đồn cảnh sát thành phố, gặp chút chuyện. Anh tiện qua đây không?”

“A Vu, công ty đang họp, anh hơi bận.”

Bây giờ, người nói mình bận ấy đang đứng ngay trước mặt tôi, gọi một người phụ nữ khác là vợ.

Anh đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời tôi.

“Tôi và A Vu hồi nhỏ là hàng xóm. Không ngờ lâu như vậy rồi vẫn gặp lại.”

Nghe vậy, tim tôi như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, ngột ngạt đến mức không thở nổi.

Người yêu bên nhau bảy năm, giờ đây lại nói chúng tôi chỉ là hàng xóm thuở nhỏ chẳng đáng nhắc tới.

Người phụ nữ trước mặt đưa tay về phía tôi, kiêu ngạo nói:

“Tôi tên Thẩm Nghi Đình, là vợ của anh ấy.”

“Nể tình cô quen Kinh Niên, tôi sẽ không so đo với cô nữa. Lần sau đừng nghĩ đến chuyện tống tiền người khác. Thiếu tiền thì tìm tôi.”

Cả người tôi chao đảo, như thể giây tiếp theo sẽ bị gió cuốn đi.

Tôi không đáp.

Thẩm Nghi Đình tự mình hoàn tất việc kết bạn với tôi, rồi khoác tay anh rời đi.

Người đàn ông đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn tôi, muốn nói rồi lại thôi.

Ký tên xong ở đồn cảnh sát, tôi ra ngoài, ngồi xổm bên đường rất lâu, không thể tin nổi chuyện vừa xảy ra.

Hai tay run rẩy, tôi gửi tin nhắn cho anh.
19886
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
16:07:43 1/6/2026

[Hoàn] Con gái tôi thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm. Để thưởng cho con, chồng tôi nói mỗi tháng sẽ cho con mười ...
01/06/2026

[Hoàn] Con gái tôi thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm. Để thưởng cho con, chồng tôi nói mỗi tháng sẽ cho con mười nghìn tệ tiền sinh hoạt.

Thấy chồng biết thương con gái, tôi còn cảm thấy rất vui mừng.

Kết quả, ba tháng sau ngày nhập học, cố vấn học tập của con gái gọi điện cho tôi:

“Mẹ của Vãn Ninh đúng không ạ? Con gái chị ngày nào ở trường cũng chỉ ăn cơm trắng. Vì suy dinh dưỡng nghiêm trọng nên em ấy đã ngất xỉu và phải nhập viện rồi.”

“Làm cha mẹ, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu cũng không nên hà khắc với con như vậy chứ!”

Tôi không dám tin, vội vàng chạy đến bệnh viện. Đến nơi, tôi phát hiện con gái mình thật sự đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Nhưng rõ ràng chính mắt tôi từng thấy chồng tôi mỗi tháng chuyển cho con mười nghìn tệ tiền sinh hoạt.

Tôi hỏi con gái rốt cuộc chuyện này là sao.

Con bé mím môi, không dám trả lời.

Tôi lập tức cầm điện thoại của con kiểm tra lịch sử giao dịch ngân hàng. Quả nhiên, trong thẻ của con mỗi tháng đều có một khoản mười nghìn tệ được chuyển vào.

Nhưng trong số đó, chín nghìn chín trăm tệ đều được chuyển đúng hạn sang thẻ của con gái người giúp việc.

Nhìn bảng sao kê trong điện thoại con gái, cả người tôi run lên.

Chi tiết giao dịch hiển thị rõ ràng: mỗi tháng, sau khi mười nghìn tệ được chuyển vào thẻ của con gái tôi, số tiền đó chỉ nằm trong tài khoản chưa đến một phút rồi lập tức được chuyển sang một tài khoản tên là Lâm Thiển Thiển.

Mà Lâm Thiển Thiển chính là con gái của người giúp việc nhà tôi.

Khoảnh khắc ấy, tim tôi đau đến mức gần như không thở nổi.

Thảo nào khi mới nhập học, con gái tôi vẫn còn tròn trịa, hoạt bát, vậy mà giờ lại suy dinh dưỡng đến mức ngất xỉu nhập viện, gầy không còn ra hình người.

Ba mươi nghìn tệ tiền sinh hoạt trong ba tháng, số tiền thật sự đến tay con bé chỉ có ba trăm tệ.

Và nó đã dựa vào ba trăm tệ đó để sống ở trường suốt ba tháng trời!

Tôi không dám tưởng tượng, một đứa trẻ từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng như con gái tôi, rốt cuộc đã vượt qua ba tháng ấy như thế nào.

Thấy hai tay tôi run không ngừng, con gái vội nắm chặt tay tôi, nhẹ giọng an ủi:

“Mẹ, mẹ đừng lo. Con chỉ hơi tụt đường huyết thôi, nghỉ ngơi một chút là ổn, không sao đâu.”

Không sao?

Tay nó đã gầy như que củi rồi.

Nhìn gương mặt cố gượng cười của con gái, tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt. Tôi hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Vãn Ninh, con nói cho mẹ biết, vì sao mỗi tháng con lại chuyển cho Lâm Thiển Thiển chín nghìn chín trăm tệ?”

Ánh mắt con gái né tránh. Nó cúi đầu, môi càng mím chặt hơn.

Tôi siết tay nó, dịu giọng nói:

“Yên tâm, mẹ không trách con. Mẹ chỉ muốn biết sự thật thôi.”

Mắt con gái đỏ lên. Nó cắn môi, ra sức lắc đầu:

“Mẹ, mẹ đừng hỏi nữa. Ở trường con không tiêu nhiều tiền đâu. Số tiền đó là con tự nguyện chuyển cho Thiển Thiển, không có lý do gì khác cả.”

Tim tôi trầm xuống.

Chỉ cần nhìn là biết nó đang nói dối.

“Vãn Ninh, từ nhỏ con đã thích tiêu tiền vào ăn uống nhất. Lúc biết bố mỗi tháng cho con mười nghìn tệ tiền sinh hoạt, con còn hào hứng nói với mẹ rằng sẽ ăn hết các món ngon quanh trường.”

“Làm sao con có thể vô duyên vô cớ chủ động chuyển toàn bộ tiền của mình cho người khác được?”

Trong mắt con gái thoáng qua vẻ chột dạ. Nó cúi đầu, ấp úng nói:

“Mẹ, con người ai cũng thay đổi mà. Con… bây giờ con muốn giảm cân.”

Thấy con vẫn không chịu nói thật, tôi càng cảm thấy chuyện này không ổn.

“Vãn Ninh, mẹ không ngốc. Không dễ bị lừa như vậy đâu. Con nói thật với mẹ đi, rốt cuộc vì sao con lại làm thế?”

“Có phải có ai ép con không?”

Con gái lập tức lo lắng phản bác:

“Không có.”

“Mẹ, thật sự không có gì đâu. Nhà Thiển Thiển khó khăn, con chỉ đơn thuần muốn giúp cô ấy thôi.”

Giúp người đến mức tự mình đói ngất phải nhập viện?

Làm sao có chuyện đó được?

Huống hồ, tuy mẹ của Lâm Thiển Thiển là Lâm Kiều đã làm giúp việc ở nhà tôi hơn mười năm, nhưng con gái tôi và Lâm Thiển Thiển vốn chẳng thân thiết gì.

Dù trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, tôi vẫn cố nhịn không hỏi tiếp.

Hiện giờ sức khỏe của con gái quá yếu, chưa phải lúc ép con nói ra mọi chuyện.

Tôi đứng dậy, kéo lại chăn cho con rồi dịu dàng nói:

“Con cứ nghỉ ngơi trước đi, mẹ ra ngoài mua ít đồ ăn cho con.”

Con gái thở phào, nở một nụ cười ngoan ngoãn:

“Mẹ, mua cho con bát cháo trắng là được rồi, đừng tốn nhiều tiền.”

Đừng tốn nhiều tiền.

Câu nói ấy khiến sống mũi tôi cay xè, suýt nữa không kìm được nước mắt.

Nhà chúng tôi từ trước đến nay không thiếu tiền. Con gái tôi lại càng được tôi nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, ăn ngon mặc đẹp, muốn gì có nấy.

Một người trước kia tiêu tiền tùy thích, vậy mà bây giờ đói đến mức nhập viện cũng chỉ dám bảo tôi mua một bát cháo trắng.

Tôi không hiểu nổi rốt cuộc vì lý do gì mà con bé lại biến thành như bây giờ.

Trên đường đi mua đồ ăn cho con gái, trong đầu tôi cứ hiện lên hình dáng của Lâm Thiển Thiển.

Cô ta là con gái của người giúp việc nhà tôi, Lâm Kiều, lớn hơn con gái tôi hai tuổi. Nghe nói sau khi tốt nghiệp cấp ba thì không học tiếp nữa, nhờ quay video mà trở thành một hot girl mạng nhỏ.

Cô ta rất ít khi đến nhà tôi, càng chưa từng nói chuyện với con gái tôi.

Tôi thật sự nghĩ không ra vì sao con gái mình lại chuyển toàn bộ tiền sinh hoạt cho cô ta.

Nhớ lại dáng vẻ muốn nói lại thôi của con gái lúc nãy, tôi mơ hồ cảm thấy hình như nó đang dùng cách này để bảo vệ một người nào đó.

Nhưng người nào lại đáng để nó làm đến mức này?

Vừa nghĩ, tôi vừa mua cho con gái một phần cháo gà và món bánh tart trứng mà nó thích nhất rồi quay về.

Con gái nhìn thấy đồ ăn, trong mắt thoáng hiện vẻ áy náy:

“Mẹ, mấy thứ này đắt lắm đúng không?”

Tôi xoa đầu con:

“Đứa ngốc, chút đồ này thì đắt gì. Sức khỏe của con mới là quan trọng nhất.”

Con bé nhìn tôi thật sâu, không nói gì.

Bát cháo ấy, con gái uống rất chậm, giống như không nỡ uống hết. Mỗi một muỗng đều được nó trân trọng vô cùng.

Tôi ngồi bên cạnh nhìn thân hình gầy trơ xương của nó, tim đau như bị ai bóp chặt.

Tối hôm đó, tôi không về nhà mà nhắn cho chồng tôi, Chu Minh Viễn:

“Con gái nhập viện rồi, em đang ở bệnh viện chăm con.”

Anh ta nhanh chóng gọi điện tới, giọng vô cùng sốt ruột:

“Con gái sao rồi? Có nghiêm trọng không? Anh bây giờ còn đang họp ở công ty, họp xong anh sẽ qua ngay.”

Nghe sự lo lắng và sốt ruột trong lời nói của Chu Minh Viễn, lòng tôi hơi ấm lại.

Tôi và Chu Minh Viễn đã ở bên nhau hơn hai mươi năm. Anh ta vẫn luôn như vậy, đặt tôi và con gái ở vị trí quan trọng nhất.

Năm đó khi chúng tôi yêu nhau, điều kiện nhà anh ta không tốt. Bố mẹ tôi lo tôi gả sang sẽ chịu khổ nên nhất quyết không đồng ý cuộc hôn nhân này.

Để được ở bên tôi, Chu Minh Viễn đã quỳ trước cửa nhà tôi suốt ba ngày ba đêm.

Cuối cùng bố mẹ tôi mới nhượng bộ, nói chỉ cần anh ta chịu ở rể thì sẽ đồng ý hôn sự này.

Chu Minh Viễn không do dự mà đồng ý ngay.

Ở thời đại còn khá bảo thủ ấy, đàn ông ở rể sẽ phải gánh rất nhiều lời đàm tiếu.

Nhưng anh ta không quan tâm. Anh ta nói, so với việc bị người ta chỉ vào mặt mắng, anh ta còn sợ mất tôi hơn.

Sau khi kết hôn, anh ta đối xử với tôi rất tốt. Chưa từng nói nặng với tôi một câu, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều nghe theo tôi.

Có một lần tôi đột nhiên sốt cao, hôn mê bất tỉnh. Đưa đến bệnh viện mới phát hiện tôi đã bị suy thận, cần ghép thận gấp.

Chu Minh Viễn không nói hai lời liền đi xét nghiệm tương thích, âm thầm hiến cho tôi một quả thận.

Để tôi không cảm thấy áy náy, anh ta đã giấu suốt ba năm. Mãi đến một lần kiểm tra sức khỏe, tôi mới phát hiện thì ra người tốt bụng ẩn danh hiến thận cho tôi chính là anh ta.

Cũng vì chuyện đó, bố mẹ tôi hoàn toàn chấp nhận anh ta.

Sau khi tôi mang thai, Chu Minh Viễn lập tức thuê người giúp việc đến chăm sóc tôi.

Sau khi con gái chào đời, anh ta càng cưng chiều con như báu vật.

Anh ta làm việc rất vất vả, mỗi tháng cực nhọc lắm mới kiếm được mười hai nghìn tệ.

Nhưng anh ta lại sẵn sàng cho con gái mười nghìn tệ tiền sinh hoạt, còn mình chỉ giữ lại hai nghìn tệ tiêu vặt.

Cảm nhận được sự sốt ruột của Chu Minh Viễn, tôi nhẹ giọng nói:

“Bác sĩ đã kiểm tra rồi, không có gì đáng ngại. Anh cứ lo việc của anh đi, bên con gái có em chăm sóc được rồi.”

Chu Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm:

“Không sao là tốt rồi.”

“Vợ, em đưa điện thoại cho Vãn Ninh đi, anh nói với con vài câu.”

Tôi đưa điện thoại cho con gái:

“Bố muốn nói chuyện với con.”

Con gái nhận điện thoại, ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Bố.”

Đầu dây bên kia, giọng Chu Minh Viễn không lớn, nhưng trong phòng bệnh rất yên tĩnh nên tôi vẫn loáng thoáng nghe được vài câu.

“Vãn Ninh à, con phải chăm sóc bản thân cho tốt.”

“Mẹ con làm việc rất vất vả. Bà ấy luôn thương con nhất, con tuyệt đối đừng để mẹ lo lắng, biết chưa?”

Lúc những lời ấy truyền vào tai, tôi cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng sắc mặt con gái tôi lại đột ngột thay đổi.

Con gái vừa rồi còn bình tĩnh, bỗng nhíu chặt mày. Bàn tay cầm điện thoại cũng vô thức bắt đầu run lên.

“Con biết rồi, bố.”

“Con sẽ ngoan.”

Giọng con gái đáp rất khẽ, nhưng ngữ khí lại nặng nề vô cùng.

Nói xong, nó tái mặt trả điện thoại lại cho tôi, rồi đầy áy náy nói:

“Mẹ, xin lỗi. Con không cố ý khiến mẹ lo lắng đâu.”

Tim tôi trầm xuống.

Không đúng.

Lời dặn dò của Chu Minh Viễn nghe rất bình thường.

Nhưng vì sao phản ứng của con gái lại lớn như vậy?

Lẽ nào những lời đó trong tai con bé còn mang ý nghĩa khác?

Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ tới số tiền mà con gái mỗi tháng chuyển cho Lâm Thiển Thiển.

Lẽ nào tất cả chuyện này có liên quan đến Chu Minh Viễn?

Nhưng anh ta luôn xem con gái quan trọng hơn mạng sống của mình mà.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần con gái thuận miệng nói muốn ăn gì, Chu Minh Viễn có thể chạy vòng qua nửa thành phố để mua.

Con gái thi không tốt, khóc thút thít, anh ta có thể xin nghỉ ở nhà dỗ con cả ngày.

Con gái ho vài tiếng trong điện thoại, anh ta có thể lo đến mức bỏ cả chuyến công tác, ngay trong đêm ngồi máy bay về xem tình hình của con.

Một người như vậy, sao có thể liên quan đến chuyện cắt xén tiền sinh hoạt của con gái?

Tôi nhìn con gái rất lâu, cuối cùng không hỏi gì.

Chỉ chờ sau khi con gái ngủ say, tôi bước ra khỏi phòng bệnh và gọi một cuộc điện thoại:

“Giúp tôi điều tra một chuyện.”

Vài giờ sau, tôi nhận được một tin nhắn:

“Những gì cô nhờ tôi điều tra, tôi đã tổng hợp hết và gửi vào email cho cô rồi. Tốt nhất cô nên chuẩn bị tâm lý.”

Tim tôi thắt lại. Tôi vội mở email trên điện thoại.

Tệp tài liệu khá lớn, bên trong có ảnh, video và vài tập hồ sơ.

Tôi bấm mở những tấm ảnh trước.

Ngay khoảnh khắc tấm ảnh đầu tiên hiện ra, hai mắt tôi trợn lớn.

Trong ảnh, con gái tôi mặt mũi tái nhợt, ngồi xổm bên cạnh một thùng rác, nhặt đồ ăn thừa của người khác rồi ăn ngấu nghiến.

Nhìn thấy cảnh đó, nước mắt tôi lập tức trào ra.

Mấy tấm ảnh phía sau đều là ảnh chụp cuộc sống của con gái trong thời gian này.

Uống nước máy để chống đói, làm thêm đến mức ngất xỉu bên đường, bán máu để kiếm tiền mua sách tài liệu.

Nhìn từng tấm ảnh đau lòng đến rợn người, cả người tôi run rẩy. Nước mắt rơi từng giọt lớn xuống màn hình điện thoại.

Đây là bảo bối mà tôi nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ!

Rốt cuộc vì sao mà nó thà nhặt rác, bán máu chứ không dùng tiền sinh hoạt của chính mình?

Mang theo sự tò mò nặng nề đến nghẹt thở, tôi bấm mở đoạn video.

Đó là hình ảnh camera giám sát của một quán cà phê.

Trong video, con gái tôi và Chu Minh Viễn ngồi ngay dưới camera, đang nói chuyện với nhau.

Vì họ ngồi rất gần camera nên cuộc đối thoại được ghi lại rõ ràng.

Chu Minh Viễn vẻ mặt tiều tụy, mở lời:

“Vãn Ninh, hôm nay bố đặc biệt đến tìm con là muốn nói với con tình hình thật sự của nhà mình bây giờ.”

Con gái tôi khó hiểu:

“Bố, nhà mình làm sao ạ?”

Chu Minh Viễn thở dài, mắt đỏ lên, nghẹn ngào nói:

“Công ty của mẹ con phá sản rồi.”

“Bây giờ mẹ con nợ rất nhiều tiền. Cụ thể bao nhiêu bố cũng không biết, nhưng chắc là một con số khổng lồ.”

“Con cũng biết tính mẹ con rồi đấy, lúc nào cũng chỉ báo tin vui, không báo tin buồn. Lần này cũng vậy, mẹ con giấu tất cả mọi người, một mình gánh chịu rất lâu.”
20078
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
10:46:52 1/6/2026

[Hoàn] Tôi là pháp y. Quy tắc của tôi rất rõ: chỉ giải phẫu những thi thể tử vong trong vòng ba ngày.Hôm nay, người được...
01/06/2026

[Hoàn] Tôi là pháp y. Quy tắc của tôi rất rõ: chỉ giải phẫu những thi thể tử vong trong vòng ba ngày.

Hôm nay, người được đưa tới là một nữ streamer. Ngực cô ta bị đâm ngang một nhát dao, cả người đã cứng đờ.

Bố mẹ cô ta khóc đến đứt ruột ở nhà tang lễ. Họ nói cô ta chết trong căn hộ vào hôm qua. Cảnh sát bảo vết thương quá sạch, chưa tìm được manh mối, nên muốn nhờ tôi giúp.

Tôi chỉ liếc qua một cái, đứng dậy tháo găng tay.

“Cô ta không chết hôm qua. Cô ta đã chết từ mười hai năm trước rồi. Vụ này, tôi không nhận.”

Cửa phòng khám nghiệm đóng lại, tiếng khóc của mẹ nạn nhân bỗng im bặt.

Bà ta nhìn tôi chằm chằm, môi run không ngừng.

“Cô… cô vừa nói gì?”

“Nói đúng nghĩa đen.” Tôi nghiêng người tránh bàn tay bà ta đang định túm lấy mình. “Thời gian tử vong của Đường Vi Vi đã vượt quá phạm vi tôi tiếp nhận. Vụ này, tôi không nhận.”

“Cô nói láo!”

Người phụ nữ hét lên, giọng sắc đến mức như có thể rạch thủng trần nhà.

“Con gái tôi hôm qua còn livestream! Cô dựa vào đâu mà nói nó đã chết mười hai năm? Cô bị bệnh thần kinh hay mù mắt rồi?”

“Không phải cô là pháp y giỏi nhất thành phố sao? Dựa vào đâu mà cô không nhận vụ án của con gái tôi? Cô muốn bao che cho hung thủ đúng không?”

“Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô bắt buộc phải nhận! Hôm nay là sinh nhật con gái tôi… trước năm giờ, cô phải đưa ra kết quả cho chúng tôi! Tôi muốn đưa nó về nhà, để nó được chôn cất nguyên vẹn!”

Bây giờ là đúng một giờ chiều.

Còn bốn tiếng.

Tôi buông tay xuống, giữ khoảng cách với bà ta.

“Đó là chuyện của bà, không phải của tôi.”

“Tôi không nhận vụ án của bà, bà không có tư cách ra lệnh cho tôi.”

Mặt người phụ nữ đỏ tím lên, bà ta nghẹn một hơi, suýt nữa ngã quỵ.

Một người đàn ông trung niên lao ra từ góc hành lang, tay giơ điện thoại. Ống kính thì âm thầm chĩa về phía tôi, còn giọng ông ta nghẹn ngào:

“Vợ à, em đừng kích động. Con gái mất rồi, anh không thể mất thêm em nữa…”

Tôi nhíu mày, không buồn để ý nữa.

Cuối hành lang, đội trưởng Hàn, người phụ trách vụ án này, đuổi theo tôi.

“Thẩm Thính, cô chờ chút.”

“Cô nói cô ta đã chết mười hai năm, cô chắc không?”

“Chắc.”

“Vậy cô chứng minh thế nào? Tất cả mọi người đều biết nạn nhân hôm qua còn livestream. Cô chỉ nhìn bằng mắt một cái đã nói cô ta chết mười hai năm, chuyện này không thuyết phục được ai đâu. Cô cứ nhận vụ trước đi, khám nghiệm xong rồi tính.”

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn anh ta.

“Anh quên quy tắc của tôi rồi à? Tôi chỉ giải phẫu thi thể chết trong vòng ba ngày. Cô ta không phù hợp với quy tắc.”

Đội trưởng Hàn sốt ruột đến mức trợn mắt:

“Đã đến lúc nào rồi mà cô còn nói quy tắc!”

“Thái độ của mẹ nạn nhân cô cũng thấy rồi đấy. Hôm nay là sinh nhật nạn nhân, gia đình ép rất gắt, truyền thông đã chặn trước cửa cục rồi! Cô không nhận, tôi chống đỡ kiểu gì?”

“Vậy đổi pháp y khác.”

“Trong cục chỉ có mình cô là pháp y hàng đầu! Điều người tới ít nhất cũng mất ba ngày. Gia đình nạn nhân và truyền thông có chờ được không?”

Tôi không để ý đến anh ta nữa, xoay người đẩy cửa văn phòng.

Chưa đầy một phút sau, thực tập sinh Tiểu Lý gõ cửa bước vào.

“Sư phụ, thi thể của Đường Vi Vi em đã xem qua rồi. Mép vết thương có dấu lưỡi dao bị mẻ, hung thủ dùng con dao có lẽ đã cùn. Hướng mẻ dao lại ngược, giống như người thuận tay trái dùng tay phải cầm dao, hoặc là…”

“Tôi đã từ chối nhận rồi.”

Tiểu Lý sững ra, sốt ruột nói:

“Sư phụ, vụ án này rất kỳ lạ! Bên ngoài đã bắt đầu đồn rằng cô cố ý gây khó dễ cho gia đình nạn nhân! Nếu không nhanh chóng làm rõ chân tướng, danh tiếng của cô sẽ bị ảnh hưởng rất lớn!”

“Quy tắc của tôi viết trên tường, tự xem đi.”

Mặt Tiểu Lý trắng bệch. Cô ấy há miệng, rồi xoay người rời đi.

Hành lang yên tĩnh trở lại.

Tôi ngồi xuống ghế, lật xem hồ sơ lưu trữ báo cáo kiểm nghiệm.

Không bao lâu sau, ngoài hành lang lại náo loạn.

Tiếng khóc của mẹ Đường len qua khe cửa, càng lúc càng chói tai.

Ngay sau đó là tiếng vật nặng ngã xuống đất.

Tiểu Lý đẩy cửa vào:

“Sư phụ, mẹ nạn nhân ngất rồi!”

Mẹ Đường nằm trên sàn hành lang, mặt trắng như giấy.

Bố Đường ngồi xổm bên cạnh bà ta. Điện thoại rơi ở một bên, màn hình vẫn sáng.

Đội trưởng Hàn ngồi xuống, bấm huyệt nhân trung cho bà ta.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.

Tôi chỉ bình tĩnh nói:

“Tôi là pháp y, không phải bác sĩ. Không tỉnh lại được thì gọi cấp cứu, đừng đứng chặn hết lối đi.”

Đội trưởng Hàn kinh ngạc ngẩng đầu:

“Thẩm Thính, cô…”

Tiếng gầm của bố Đường đã át cả giọng anh ta.

“Cô nói chuyện kiểu gì vậy hả! Cô không khám nghiệm tử thi cho con gái tôi, còn tung tin đồn nó đã chết mười hai năm. Bây giờ lại nguyền rủa vợ tôi!”

Ông ta nhặt điện thoại lên, lần nữa chĩa ống kính vào tôi:

“Tôi phải vạch trần loại pháp y vô lương tâm như cô!”

Tôi không cảm xúc, nhìn thẳng vào ống kính.

“Tôi đã nói rồi, quy tắc là quy tắc. Đường Vi Vi chính là đã chết mười hai năm. Vụ này, tôi không nhận.”

Không ngoài dự đoán, những lời này nhanh chóng gây bão trên mạng.

Tiểu Lý dí điện thoại đến trước mặt tôi.

Ảnh đính kèm là cổng cục cảnh sát, cùng với khuôn mặt nghiêng mất kiên nhẫn của tôi.

Bình luận đã vượt quá mười nghìn.

“Cái gì gọi là chết mười hai năm? Pháp y này bị thần kinh à?”

“Đường Vi Vi hôm kia còn livestream mà, sao có thể chết mười hai năm được? Trình độ pháp y kém vậy sao?”

“Không đúng, Thẩm Thính rất nổi tiếng mà. Trước đây nhờ cô ấy khám nghiệm thi thể mà phá được rất nhiều vụ án khó. Sao cô ấy lại phạm sai lầm cấp thấp như vậy? Không lẽ có ẩn tình gì?”

“Ẩn tình gì chứ, tôi chỉ thấy một con người máu lạnh!”

Tôi đặt điện thoại xuống, đẩy trả cho Tiểu Lý.

“Rồi sao?”

Tiểu Lý sốt ruột đến mức giậm chân:

“Thì cô phải nhận vụ này chứ sao, sư phụ! Cả mạng đang mắng cô. Cứ tiếp tục thế này, đến chức vụ của cô cũng không giữ nổi đâu!”

“Tôn chỉ của pháp y chúng ta không phải là khôi phục sự thật, trả lại công bằng cho người chết sao?”

“Cô không nên nhận vụ án này rồi vả thẳng vào mặt đám cư dân mạng đó à?”

Tôi xoa thái dương.

“Quy tắc của tôi chính là để bảo vệ sự thật.”

“Hôm nay vì một hot girl mạng mà phá lệ, ngày mai có thể vì quyền quý mà phá lệ, ngày kia lại có thể vì dư luận mà phá lệ. Một khi quy tắc bị phá vỡ, sự thật sẽ trở thành công cụ mặc người khác nắn bóp.”

Tiểu Lý còn muốn nói gì đó thì điện thoại của tôi reo lên.

Là phó cục trưởng.

Giọng nói trong điện thoại đè nén cơn giận:

“Tiểu Thẩm, vụ án này bên ngoài đặc biệt quan tâm. Tìm được manh mối sớm thì phá án sớm.”

“Cô phải hiểu đặc thù thì phải xử lý đặc thù! Bây giờ mấy chục cơ quan truyền thông đang chặn trước cổng cục, dư luận trên mạng cũng không ép xuống được nữa! Cấp trên đích thân gọi điện hỏi, cô bắt buộc phải đưa ra ý kiến sơ bộ ngay!”

“Lãnh đạo, vụ này tôi sẽ không nhận.”

“Cô không nhận thì ai dám nhận! Cô có biết câu nói đó của cô bây giờ gây ảnh hưởng lớn thế nào không? Cả mạng đều biết rồi!”

“Tôi nói cho cô biết, Thẩm Thính, cô không nhận cũng phải nhận! Nếu cô không đưa ra được chứng cứ, không chỉ cô xong đời, mà cả cục thành phố cũng bị liên lụy theo!”

Điện thoại bị cúp mạnh.

Tôi đi đến bên cửa sổ, kéo rèm nhìn xuống dưới.

Trước cổng cục cảnh sát, bố Đường giơ ảnh Đường Vi Vi. Bên cạnh là băng rôn viết:

【Pháp y vô trách nhiệm, trả lại công bằng cho con gái tôi】

Đồng hồ chỉ một rưỡi chiều.

Từ lúc mẹ Đường “ngất” đến giờ mới qua nửa tiếng.

Đã có mấy máy quay được dựng lên. Một nữ phóng viên đang nói trước ống kính bằng giọng đầy kích động.

Cách đó không xa, còn có mấy học sinh mặc đồng phục giơ biển:

【Tẩy chay pháp y máu lạnh】

Dưới bậc thềm còn hỗn loạn hơn lúc nãy.

Bên cạnh bố mẹ Đường, lúc này có thêm một cô gái ngoài hai mươi tuổi, đang cầm giá đỡ điện thoại livestream.

Giọng cô ta the thé, cố tình pha tiếng nức nở:

“Mọi người ơi, hôm qua Vi Vi còn gọi điện cho tôi, nói muốn quyên cặp sách cho trẻ em vùng núi… Kết quả bây giờ cô ấy bị giết, pháp y này lại nói cô ấy đã chết mười hai năm, còn từ chối khám nghiệm tử thi…”

Cô ta sụt sịt một tiếng, xoay ống kính về phía bố Đường:

“Cô chú chỉ muốn có một sự thật, chỉ muốn sớm đưa thi thể Vi Vi về, để cô ấy được yên nghỉ… Tại sao một nguyện vọng nhỏ bé như vậy cũng không được đáp ứng? Ước nguyện của người bình thường khó thực hiện đến thế sao?”

Bố Đường ôm ảnh, ngẩng đầu nhìn điện thoại, giọng nghẹn ngào:

“Đều là lỗi của chúng tôi… Hồi Vi Vi còn nhỏ, nhà nghèo, đến cái cặp sách mới cũng không nỡ mua cho con bé… Nó học xong cấp hai đã ra ngoài làm thuê, chịu bao nhiêu khổ bên ngoài cũng không nói, cũng không liên lạc với chúng tôi…”

“Mãi đến mấy năm trước, nó livestream kiếm được chút tiền, việc đầu tiên là về nhà… còn mua cho mẹ nó một cái áo phao… Nó còn chẳng nỡ mua cho bản thân…”

Mẹ Đường tiếp lời:

“Vi Vi quyên quần áo cho công nhân vệ sinh, tất cả đều là tiền túi của nó, quyên mấy năm liền… Nếu không phải nó mất rồi, tôi cũng không biết…”

Nữ hot girl mạng lau nước mắt:

“Mọi người ơi, một cô gái thiện lương như vậy bỗng nhiên bị hại. Vậy mà pháp y vì không muốn khám nghiệm tử thi lại nói cô ấy đã chết mười hai năm? Mười hai năm trước Vi Vi mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi!”

Tôi lấy điện thoại ra lướt xem mấy phòng livestream gần đó. Bình luận toàn là chửi tôi.

Có người nói tôi thích gây chú ý, muốn làm người nổi tiếng trên mạng.

Tôi ngẩng đầu, vừa hay có người nhìn thấy tôi.

“Cô ta ở kia! Chính là Thẩm Thính!”

Ống kính của nữ hot girl mạng là thứ đầu tiên chĩa về phía tôi.

Phóng viên ùa lên. Micro suýt nữa chọc vào mặt tôi.

“Pháp y Thẩm, cô nói Đường Vi Vi đã chết mười hai năm, chứng cứ là gì? Chức trách của cô không phải là phối hợp với cảnh sát phá án sao? Tại sao cô lại từ chối khám nghiệm tử thi?”

“Có cư dân mạng nghi ngờ tình trạng tinh thần của cô có còn phù hợp để tiếp tục làm pháp y hay không. Cô phản hồi thế nào?”

“Khi còn sống, Đường Vi Vi đã làm rất nhiều việc thiện. Cô từ chối khám nghiệm tử thi, có phải vì cô thiếu sự kính trọng với sinh mạng không?”

Tôi lạnh mặt, đẩy micro ra.

“Chứng cứ? Tôi làm pháp y hơn mười năm, đã tiếp xúc hơn ba nghìn thi thể. Đôi mắt của tôi chính là chứng cứ. Đường Vi Vi đã tử vong hơn mười năm. Tôi chỉ nhận thi thể chết trong vòng ba ngày, đây là quy tắc. Cả tỉnh không chỉ có mình tôi là pháp y. Tôi không nhận thì tự nhiên sẽ điều pháp y khác tới!”

Tôi vừa dứt lời, trong đám đông bỗng lao ra một phụ nữ trung niên:

“Tôi khinh! Quy tắc, quy tắc, chẳng phải quy tắc đều do cô tự đặt ra sao! Con trai tôi mới chết được mấy ngày, cô có thể trả lại công bằng cho nó, vậy tại sao Đường Vi Vi lại không được?”

Tôi nhận ra bà ấy. Bà là mẹ của nạn nhân trong vụ tai nạn giao thông mà tháng trước tôi từng xử lý.

Một người nhà của nạn nhân trong vụ rơi lầu cũng đứng ra:

“Đúng vậy! Lúc trước cô nói con trai tôi tự sát, tôi cũng chấp nhận rồi. Nhưng hôm nay bố mẹ người ta chỉ muốn có kết quả. Cô còn chưa khám đã cố tình kéo dài vụ án, cô còn là con người không?”

Một người phụ nữ khác lao ra:

“Pháp y Thẩm, vụ án của mẹ chồng tôi không gấp, có thể đẩy lùi lại. Nhưng cô gái nhỏ nhà người ta hôm nay sinh nhật, bố mẹ chỉ muốn có kết quả trước năm giờ. Cô không thể khám cho cô ấy trước sao?”

Trong đám đông lập tức có người hùa theo:

“Đúng đấy, xử lý vụ Đường Vi Vi trước đi! Những gia đình khác đều có thể thông cảm!”

“Mọi người đều không giục cô nữa, cô còn lý do gì để không nhận?”

“Cô không nhận chính là xem thường mạng người, chính là đồng lõa! Cô làm vậy là phạm pháp!”

Vài đôi tay vươn tới xô đẩy tôi.

Tôi há miệng, bỗng cảm thấy lồng ngực nặng nề khó thở.

Những gia đình nạn nhân này từng không biết bao nhiêu lần cảm ơn tôi vì đã tìm ra sự thật cho người thân của họ, trả lại trong sạch cho họ. Họ từng nắm tay tôi nói cảm ơn.

Vậy mà bây giờ, vì thứ công lý mà họ tin tưởng, họ mắng tôi kéo dài công bằng, mắng tôi không phải người.

Mẹ Đường nhân cơ hội xông lên, túm chặt tay áo tôi.

“Cô nghe thấy chưa! Mọi người đều bảo cô nhận, vậy cô phải nhận!”

“Hơn nữa cảnh sát cũng nói rồi, nếu điều pháp y khác tới thì ít nhất phải mất ba ngày. Con gái tôi không đợi nổi!”
20159
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
10:15:57 1/6/2026

Address

Nguyễn Văn Linh
Mitho
84000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiền Giang 24h posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share