THƯ VIỆN CUỘC SỐNG

THƯ VIỆN CUỘC SỐNG Chia sẻ kiến thức, mẹo vặt cho cộng đồng!

Giám đốc b/í m/ật th;eo d;õi nữ nhân viên làm hai ca, x/in đồ ăn thừa mang về – khi tìm đến nhà cô, anh không tin vào mắ...
01/11/2025

Giám đốc b/í m/ật th;eo d;õi nữ nhân viên làm hai ca, x/in đồ ăn thừa mang về – khi tìm đến nhà cô, anh không tin vào mắt mình ....Nguyễn Minh Quân – CEO của một tập đoàn ẩm thực nổi tiếng – là mẫu người lạnh lùng, nguyên tắc và cực kỳ khắt khe trong công việc. Nhân viên dưới quyền thường gọi anh bằng biệt danh “CEO băng giá” bởi anh hiếm khi nở một nụ cười, luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị và rất ít giao tiếp thân mật với nhân viên. Nhưng không ai có thể phủ nhận tài năng và tầm nhìn chiến lược của anh – người đã biến một chuỗi nhà hàng nhỏ trở thành một đế chế ẩm thực phủ sóng toàn quốc.
Vào một buổi chiều đầu tháng Mười, khi đang trên đường rời khỏi trụ sở chính ở quận 1, ánh mắt của Quân tình cờ dừng lại nơi một góc khuất trong khu bếp của nhà hàng flagship. Ở đó, anh thấy một nữ nhân viên trẻ – gầy gò, dáng người nhỏ nhắn – đang tỉ mỉ gói lại những phần thức ăn thừa còn nguyên, được khách bỏ lại nhưng chưa đụng đến. Cô xin phép bếp trưởng mang về, mắt ánh lên vẻ biết ơn chân thành.
Anh cau mày.
Bình thường, đồ ăn thừa sẽ được vứt bỏ hoặc xử lý theo quy định an toàn vệ sinh thực phẩm nghiêm ngặt. Việc mang về là vi phạm. Nhưng cách cô xin, cách cô nhìn từng miếng thức ăn như thể đó là điều gì quý giá, khiến anh không nỡ ngăn lại.
Cô gái đó tên là Trâm – làm ở bộ phận phục vụ buổi sáng, rồi xin làm thêm cả ca tối để có thêm thu nhập. Cô chưa từng gây rắc rối, luôn hoàn thành công việc chu đáo, nhưng rất kín tiếng, hầu như không trò chuyện với ai.
Tò mò, Quân bắt đầu chú ý đến Trâm nhiều hơn.
Anh bảo trợ lý kiểm tra hồ sơ của cô. Hóa ra, cô chỉ mới 24 tuổi, tốt nghiệp ngành sư phạm mầm non nhưng không xin được việc, hiện đang sống cùng một đứa trẻ – không rõ là em hay con – trong một khu nhà trọ nghèo ở ngoại ô. Thu nhập không đủ sống, cô mới xin làm hai ca liên tiếp trong nhà hàng.
Ngày hôm đó, sau ca tối, cô lại xin mang vài miếng thịt còn thừa về. Cô gói gọn ghẽ vào túi nilon sạch, bỏ vào ba lô. Quân quyết định theo sau cô.... Xem tiếp tại bình luận

Vợ chồng con trai xây nhà mới nhưng bắt mẹ chồng phải ở ngôi nhà cũ sau vườn, ngày mẹ mất, con trai tìm thấy một chiếc h...
01/11/2025

Vợ chồng con trai xây nhà mới nhưng bắt mẹ chồng phải ở ngôi nhà cũ sau vườn, ngày mẹ mất, con trai tìm thấy một chiếc hộp gỗ, thứ bên trong khiến anh d/ay dứ/t tới cuối đời...
Ở một làng quê yên bình thuộc Nam Định, bà Hiền, một người phụ nữ góa bụa, sống cùng con trai duy nhất, Nam, và con dâu, Lan. Bà Hiền tần tảo cả đời, nuôi Nam khôn lớn bằng nghề làm ruộng và buôn gánh chợ. Nam, nhờ sự hy sinh của mẹ, học hành thành tài, trở thành kỹ sư xây dựng. Anh cưới Lan, một cô gái thành phố, xinh đẹp nhưng thực dụng. Dù cuộc sống gia đình không hẳn êm ấm, bà Hiền vẫn luôn dành tình yêu thương vô điều kiện cho con trai và con dâu.
Khi Nam được 35 tuổi, anh quyết định xây một ngôi nhà mới khang trang trên mảnh đất gia đình. Ngôi nhà cũ, nơi bà Hiền và Nam từng sống qua bao năm tháng khó khăn, bị coi là “xập xệ” và không phù hợp với cuộc sống hiện đại của Lan. Trong một buổi cơm gia đình, Lan đề nghị: “Mẹ ơi, nhà mới xây xong, mẹ cứ ở nhà cũ sau vườn nhé. Nhà đó nhỏ, mẹ ở một mình cũng tiện, tụi con còn cần không gian cho bạn bè, khách khứa.” Nam, dù hơi áy náy, vẫn gật đầu đồng ý: “Mẹ ở đó cũng được, con sẽ sửa lại cho mẹ thoải mái.”
Bà Hiền im lặng, không phản đối. Bà hiểu Lan muốn thể hiện vị thế trong gia đình, và bà không muốn gây khó dễ cho con trai. Ngôi nhà cũ sau vườn, vốn là nơi bà từng ôm Nam ngủ qua những đêm mưa dột, được sửa sơ sài với vài tấm tôn mới. Bà chuyển về đó, sống lặng lẽ, ngày ngày chăm vườn rau, nuôi vài con gà, chẳng bao giờ than vãn....................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇 👇

Anh thanh niên mới đi t//ò về không ai nhận việc làm được cô bán bún riêu thương tình cho làm phục vụ. Nhưng làm được 2 ...
01/11/2025

Anh thanh niên mới đi t//ò về không ai nhận việc làm được cô bán bún riêu thương tình cho làm phục vụ. Nhưng làm được 2 ngày hôm nay cô đã thấy anh hay đi đêm và có biểu hiện thiếu ngủ, cô đã nghi ngờ bám theo rồi phát hiện sự thật khiến tim cô thắt lại...
Ở một khu phố nhỏ, tiệm bún riêu của cô Hương, 30 tuổi, luôn đông khách nhờ món nước lèo đậm đà và nụ cười thân thiện của chủ quán. Hương là người phụ nữ mạnh mẽ, một mình gầy dựng quán ăn từ hai bàn nhỏ thành một tiệm khang trang. Cô sống tình cảm, hay giúp đỡ những người khó khăn trong xóm, từ việc cho bà cụ bán vé số tô bún miễn phí đến nhường chỗ ngủ cho anh xe ôm lỡ đường.
Một ngày, Hương để ý một thanh niên gầy gò, mặc áo sờn, đứng lấp ló trước quán. Anh ta tên Dũng, 25 tuổi, vừa mãn hạn tù sau 3 năm vì tội trộm cắp. Dũng kể rằng anh không còn gia đình, ra tù không ai nhận làm việc, ngày nào cũng lang thang xin việc nhưng bị từ chối. Nhìn ánh mắt chân thành và dáng vẻ tủi thân của Dũng, Hương động lòng. Cô quyết định cho anh làm phục vụ ở quán, dù chỉ là công việc lau bàn, bưng bê. “Cố làm tốt, tôi không hỏi quá khứ, chỉ cần cậu sống ngay thẳng,” cô nói.
Dũng cảm ơn rối rít, bắt đầu công việc với sự chăm chỉ. Anh nhanh nhẹn, lễ phép với khách, khiến Hương hài lòng. Nhưng chỉ sau hai ngày, cô nhận ra điều bất thường. Dũng thường xuyên ngáp dài, mắt thâm quầng, có hôm còn ngủ gật khi lau bàn. Đêm nào anh cũng xin về sớm, nói là đi ngủ, nhưng sáng hôm sau lại uể oải, như thể không nghỉ ngơi. Hương nghi ngờ, lo rằng Dũng sa vào con đường xấu, có thể là cờ bạc hoặc tệ hơn... Đọc tiếp dưới bình luận 👇

"Người Con Trai Có Linh Cảm Xấu, Quyết Tâm Đào Mộ Bố Mình Lên Và Phát Hiện Sự Thật Kinh Hoàng..."Ba năm sau ngày cha anh...
01/11/2025

"Người Con Trai Có Linh Cảm Xấu, Quyết Tâm Đào Mộ Bố Mình Lên Và Phát Hiện Sự Thật Kinh Hoàng..."
Ba năm sau ngày cha anh – ông Lâm – qua đời vì một cơn đau tim đột ngột, Dũng vẫn không thể nguôi ngoai nỗi mất mát. Tuy nhiên, gần đây, những giấc mơ lặp đi lặp lại bắt đầu ám ảnh anh. Trong mơ, Dũng thấy cha mình mặc bộ đồ tang trắng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt hoảng loạn, liên tục kêu lên: “Cứu bố! Bố chưa chết!”. Tiếng kêu đó gào thét trong đêm, làm Dũng tỉnh dậy giữa cơn mê đầy mồ hôi lạnh.
Ban đầu, anh cho rằng mình đang rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần vì công việc quá tải. Nhưng khi những giấc mơ ngày càng chân thực, chi tiết và dữ dội, Dũng bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Anh quyết định về quê thăm mộ cha mình ở một nghĩa trang ven đồi. Tại đây, ông Phúc – người trông coi nghĩa trang – kể với anh một chuyện rùng rợn: suốt mấy đêm gần đây, ông thấy một người đàn ông mặc áo trắng đứng thẫn thờ bên ngôi mộ ông Lâm vào lúc nửa đêm, rồi biến mất không dấu vết. Ông Phúc còn cho biết, vài viên gạch ở viền mộ có vẻ bị xê dịch, như có người đã từng đào lên rồi lấp lại vội vàng.
Dũng bị sốc, tim anh đập mạnh khi nhìn kỹ và thấy những vết nứt, những dấu tích lạ quanh ngôi mộ. Linh cảm mách bảo anh rằng cái chết của cha không đơn giản như người ta nghĩ.
Anh quyết định tìm đến bà Hồng – một người bạn thân từ thuở hàn vi của cha – để hỏi về những ngày cuối đời của ông. Bà Hồng do dự một lúc rồi kể: trước khi mất vài tuần, ông Lâm từng nói mình... Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇 👇 👇

Tìm mộ người yêu cũ, tỷ phú bàng hoàng khi thấy đứa trẻ giống hệt mình, bí mật nghẹn ngào về mẹ cậu ...Trần Minh Khang, ...
01/11/2025

Tìm mộ người yêu cũ, tỷ phú bàng hoàng khi thấy đứa trẻ giống hệt mình, bí mật nghẹn ngào về mẹ cậu ...Trần Minh Khang, một tỷ phú công nghệ nổi tiếng, sống giữa ánh hào quang và những cuộc họp bạc tỷ, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, anh vẫn mang một nỗi trống trải không thể lấp đầy. Mười năm trước, anh đã đánh mất người con gái duy nhất từng khiến trái tim mình rung động thật sự — Trần San.
Họ yêu nhau khi còn là sinh viên đại học. San là cô gái dịu dàng, thông minh và tràn đầy mơ mộng. Cô là người duy nhất từng dám thẳng thắn phản biện anh trong mọi cuộc tranh luận, và cũng là người đầu tiên khiến anh biết thế nào là hy sinh vì người khác. Nhưng rồi, vì một hiểu lầm không thể hóa giải, cùng những tham vọng lớn lao của Khang, họ chia tay trong nước mắt. Cô lặng lẽ rời đi, không một lời từ biệt.
Nhiều năm sau, khi đã có tất cả mọi thứ — danh vọng, tiền tài, quyền lực — Khang vẫn không thể quên được San. Anh tìm kiếm cô suốt bao năm trời, thuê những thám tử giỏi nhất, nhưng tất cả đều vô vọng. Cho đến một ngày, một tin nhắn ẩn danh được gửi đến hòm thư cá nhân của anh chỉ với một dòng duy nhất: "Cô ấy đã mất. Mộ ở quê nhà Cổ Lũng."
Khang bỏ lại mọi cuộc họp, mọi hợp đồng, đáp chuyến bay đầu tiên về miền quê xa xôi ấy. Ngôi làng nhỏ nằm giữa rừng núi Yên Bái, vắng vẻ và bình yên đến lạ. Trên một ngọn đồi trầm mặc, anh tìm thấy mộ San. Một bia đá đơn sơ khắc dòng chữ: Trần San (1980 – 2023) .... Bạn Xem tiếp dưới bình luận nhé 👇 👇 👇

Cựu chiến binh lái xích lô va phải siêu xe, tỷ phú đưa ra cách giải quyết khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải thán...
01/11/2025

Cựu chiến binh lái xích lô va phải siêu xe, tỷ phú đưa ra cách giải quyết khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải thán phục...
Tại một góc phố tấp nập ở Sài Gòn, ông Hòa, một cựu chiến binh 65 tuổi, đạp chiếc xích lô cũ kỹ chở khách để mưu sinh. Chiếc xích lô đầy vết rỉ sét, kêu cót két mỗi lần lăn bánh, là nguồn sống của ông suốt bao năm. Một buổi chiều, khi đang len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc, ông Hòa không may va phải một chiếc Rolls-Royce Phantom bóng loáng. Tiếng kim loại c/ọ x/át vang lên, để lại một vết xư/ớc dài trên thân xe sang trọng.
Đám đông hiếu kỳ vây quanh, chờ đợi một màn tra/nh cã/i n/ảy l/ửa. Từ trong siêu xe, một người đàn ông trung niên bước ra. Đó là ông Minh, một tỷ phú nổi tiếng trong ngành công nghệ, người sở hữu khối tài sản hàng nghìn tỷ đồng. Nhìn vết xước trên chiếc xe trị giá hơn 20 tỷ, nhiều người nghĩ ông Minh sẽ nổi giận và đòi b//ồi thườ//ng nặng.
Ông Hòa r/un rẩ/y bước xuống xích lô, liên tục x/in l/ỗi: “Tôi không cố ý, xin ông thông cảm. Tôi không có tiền đền đâu…” Gương mặt ông kh/ắc kh/ổ, đôi tay chai sần nắm chặt chiếc mũ cối cũ. Đám đông bắt đầu x/ì x/ào, một số người tr/ách ông Hòa bất cẩn, số khác thư/ơng cả/m cho hoàn cảnh của ông.
Ông Minh lặng lẽ quan sát ông Hòa, ánh mắt không g/iận d/ữ mà đầy trầm tư. Ông tiến đến gần, hỏi: “Bác tên gì? Bác làm nghề gì?” Ông Hòa ngập ngừng kể rằng mình là cựu chiến binh, từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, giờ về già chỉ biết đạp xích lô kiếm sống. Chiếc xích lô là tài sản duy nhất của ông, mỗi ngày kiếm được vài trăm nghìn để nuôi người vợ bệ/nh t/ật.
Nghe xong, ông Minh gật đầu, rồi quay sang đám đông, lớn tiếng nói: “Vết xước này, tôi sẽ không b/ắt bác Hòa đ/ền. Nhưng tôi muốn mọi người ở đây chứng kiến một điều.”........................ ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Người chồng làm bộ đội hy s/inh trong lúc cứu 5 đứa tr-ẻ bị đ/uối n/ước, vợ đứng trước biển gọi lớn "Chồng ơi, em và con...
31/10/2025

Người chồng làm bộ đội hy s/inh trong lúc cứu 5 đứa tr-ẻ bị đ/uối n/ước, vợ đứng trước biển gọi lớn "Chồng ơi, em và con vẫn đứng dây chờ anh về mà", đúng lúc này tất cả phải chế/t lặng trước cảnh tượng...
Anh Hưng là bộ đội biên phòng đóng quân ở một tỉnh ven biển miền Trung. Trầm tính, gan góc, hết lòng vì nhiệm vụ, lại sống rất mực yêu thương vợ con. Anh có một gia đình nhỏ hạnh phúc với vợ – chị Mai – và cậu con trai ba tuổi tên Tí.
Vào một chiều mưa tháng 9, khi đang làm nhiệm vụ gần bờ biển, anh phát hiện 5 đứa trẻ bị sóng cuốn ra xa trong lúc tắm lén. Không chút do dự, anh lao ra dòng nước dữ, lần lượt đưa được bốn đứa vào bờ an toàn.
Đến lượt đứa cuối cùng – con bé nhỏ nhất – thì sóng lớn ập tới. Anh Hưng ôm chặt lấy bé, nhưng cả hai bị cuốn mất tăm vào lòng biển. Người ta chỉ tìm thấy bé gái bị mắc cạn vào tảng đá sau vài giờ, còn anh… mất tích.
Quân độ-i làm lễ tr/uy điệ/u. Anh được công nhận là li-ệt s-ĩ, cả làng cả xã tiế/c th/ương.
Nhưng với chị Mai – nỗi đau chưa dừng lại ở mấ/t mát.
Chị không chấp nhận anh đã c/hết.
Bởi vì: không ai tìm thấy xác anh. Không một mảnh áo. Không vết máu. Chỉ có chiếc mũ bộ đội trôi dạt lên sau ba ngày.
Mỗi chiều, chị lại dắt con ra biển, đứng ở đúng nơi anh lao ra ngày hôm đó, gọi lớn:
– "Chồng ơi… Em và con vẫn đứng đây chờ anh về mà!"
Người dân quanh vùng xót xa. Họ bảo: “Đàn bà chờ chồng từ biển là chờ đến trọn kiếp.”
– "Chồng ơi… Em và con vẫn đứng đây chờ anh về mà!"
Đúng lúc đó… cả bãi biển lặng ngắt. Không ai thở nổi.
Từ xa, phía biển là cảnh tượng không ai dám tin.. ....đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận ĐẦU TIÊN 👇👇👇

Lan Hương bước ra khỏi văn phòng lần cuối, chiếc túi xách nhẹ nhàng đung đưa trên vai, nhưng lòng cô nặng trĩu. Sau hơn ...
31/10/2025

Lan Hương bước ra khỏi văn phòng lần cuối, chiếc túi xách nhẹ nhàng đung đưa trên vai, nhưng lòng cô nặng trĩu. Sau hơn chín năm gắn bó với công việc ở một công ty nhỏ tại Hà Nội, từ ngày còn là cô sinh viên mới ra trường cho đến khi trở thành một người mẹ, quyết định nghỉ việc không hề dễ dàng.

Với Hương, công việc không chỉ là nguồn thu nhập để cùng chồng, Minh Tuấn, lo cho cô con gái nhỏ tên Linh và những dự định lớn như mua xe, mà còn là niềm tự hào, là thước đo giá trị bản thân. Mỗi đồng tiền cô kiếm được đều mang theo niềm vui của sự độc lập và cống hiến.

Nhưng cuộc sống không chỉ có công việc. Hương và Tuấn sống chung với bố mẹ chồng trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô. Mẹ chồng cô, bà Ngọc, là một người phụ nữ truyền thống, từng dành cả đời làm nông và chăm lo gia đình. Bà luôn tin rằng người phụ nữ hiện đại phải chu toàn cả công việc lẫn nội trợ.

Với bà, những bữa cơm mua sẵn mà Hương mang về sau giờ làm muộn là điều khó chấp nhận. “Đồ ăn ngoài không đảm bảo, phải tự tay nấu mới sạch sẽ, chu đáo,” bà thường nói, giọng điềm tĩnh nhưng đủ khiến Hương cảm thấy áp lực........... Bạn Xem tiếp dưới bình luận nhé 👇 👇 👇

Hùng vừa tròn hai mươi, cái tuổi ngập tràn ngông cuồng, ngỗ ngược của thanh xuân. Cậu mới ra trường, trên vai mang một h...
31/10/2025

Hùng vừa tròn hai mươi, cái tuổi ngập tràn ngông cuồng, ngỗ ngược của thanh xuân. Cậu mới ra trường, trên vai mang một hình xăm lớn – một dòng chữ đậm, nổi bật, như tuyên ngôn cho sự tự do. Với Hùng, hình xăm ấy là biểu tượng của cái tôi, của sự trưởng thành mà cậu tự hào. Cậu thấy mình ngầu, thấy mình khác biệt.
Về quê, Hùng hí hửng kéo áo khoe bố. Ông Tâm, bố cậu, ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt già nua nhìn vào hình xăm. Ông im lặng, ánh mắt trĩu xuống như mang cả trời nặng nhọc. Rồi ông thở dài, giọng nhỏ nhưng nặng trĩu: “Con làm thế này, mai sau ai dám nhận con làm rể? Bố là nông dân, chẳng hiểu mấy trò thời thượng. Nhưng nhìn con thế này, bố đau lắm, Hùng à.”Lời bố như tạt nước lạnh vào lòng tự hào của Hùng. Cậu nóng mặt, cái tôi tuổi trẻ bùng lên. “Đó là cơ thể con, con thích thì con xăm. Bố biết gì mà nói!” Cậu gắt, giọng đầy thách thức. Không để bố nói thêm, Hùng xách ba lô, bỏ nhà ra đi. Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ: rời khỏi đây, để bố thấy cậu sống tự do, sống đúng với chính mình.

Hùng lên thành phố, thuê trọ, tìm việc, cắt đứt mọi liên lạc với quê. Gần hai năm, cậu không về. Trong lòng vẫn còn ấm ức, nghĩ rằng bố chẳng thương mình, chẳng hiểu mình. Cậu lao vào cuộc sống mới, tưởng mình đang sống trọn vẹn. Nhưng có những đêm, nằm cô đơn trong căn phòng trọ chật hẹp, Hùng cảm thấy một nỗi trống rỗng. Hình xăm trên vai vẫn còn, nhưng cái cảm giác “ngầu” ngày nào đã phai, thay vào đó là một khoảng bất an không tên........................ ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN đầu tiên 👇 👇

Bổ hơn nhân sâm nhé 👇👇
31/10/2025

Bổ hơn nhân sâm nhé 👇👇

Quá xứng đáng cho cô con dâu này!😊😊😊
31/10/2025

Quá xứng đáng cho cô con dâu này!😊😊😊

Hiệu quả bất ngờ, khi biết tôi đã học làm theo 👇👇
31/10/2025

Hiệu quả bất ngờ, khi biết tôi đã học làm theo 👇👇

Address

Na Lay
Muong Lay
32000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when THƯ VIỆN CUỘC SỐNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share