Viết lên cuộc sống

Viết lên cuộc sống ❤ Hãy sống thật TỬ TẾ, một ngày nào đó TỬ TẾ sẽ ghé thăm bạn ❤

Vô tình lướt thấy bài thơ này, đúng tâm trạng ko trượt 1 phát nào... Cám ơn tác giả đã vẽ lại cho tôi bức tranh ngày ấy,...
28/10/2025

Vô tình lướt thấy bài thơ này, đúng tâm trạng ko trượt 1 phát nào... Cám ơn tác giả đã vẽ lại cho tôi bức tranh ngày ấy, ngày mẹ rời xa tôi mãi mãi...

Con đã không khóc khi mẹ ra đi,
Không rơi lệ giữa nghi ngút khói hương,
Không khóc đêm cuối bên linh cữu,
Nỗi đau như tắc nghẹn lại giữa đường.

Sáng hôm sau, con bước vào căn phòng,
Mùi hương quen mẹ vẫn dùng đâu đây.
Chiếc giường dở, quần áo còn vương vãi,
Mấy viên thuốc mẹ chưa uống dựng đầy.

Khoảnh khắc ấy, tim con như rạn vỡ,
Chợt hiểu mẹ chẳng thể quay về nữa.
Nước mắt dồn nén trào ra bất chợt,
Con khóc òa, chẳng ngăn nổi xót xa.

Con nhớ mẹ, nhớ từng hơi thở yếu,
Nhớ ánh mắt dịu dàng trước ngày đi.
Con ngỡ mình đã quen với khoảng trống,
Nhưng mùi hương kia lại xé lòng khắc ghi.

Giờ con khóc, khóc như chưa từng khóc,
Đau đớn nhận ra mẹ đã xa xôi.
Dẫu biết đời vẫn xoay vòng luân chuyển,
Mất mẹ rồi, lòng con mãi chơi vơi.

-- Tác giả: Mẹ ơii --

Gần 19 năm trôi qua kể từ ngày cậu bé Thiện Nhân được tìm thấy trong vườn chuối ở Quảng Nam, câu chuyện về “chú lính chì...
25/10/2025

Gần 19 năm trôi qua kể từ ngày cậu bé Thiện Nhân được tìm thấy trong vườn chuối ở Quảng Nam, câu chuyện về “chú lính chì” ấy vẫn khiến hàng triệu người Việt xúc động mỗi khi nhắc lại.

Từ một đứa trẻ mới hơn 1 tuần tuổi, mang thương tật tới 75%, Thiện Nhân nay đã trở thành chàng sinh viên đại học, biểu tượng cho nghị lực, lòng nhân ái và sự hồi sinh kỳ diệu giữa đời thường.

🌿 Hành trình sinh tồn của cậu bé bị bỏ rơi
Khi mới vài ngày tuổi, Thiện Nhân bị bỏ rơi trong một vườn chuối ở huyện Núi Thành (Quảng Nam). Sau 72 giờ giữa thiên nhiên khắc nghiệt, cậu bé nhỏ xíu ấy vẫn sống sót dù bị thú hoang tấn công, mất một chân và tổn thương nghiêm trọng vùng thân dưới.

Các y bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Quảng Nam đã dốc toàn lực cứu chữa và đặt tên cho em là Thiện Nhân – với hy vọng đứa trẻ ấy sẽ lớn lên trong vòng tay thiện lành và nhân ái của con người.

Không ai ngờ rằng, sinh linh tưởng chừng không thể sống sót ấy lại viết nên một hành trình diệu kỳ đến vậy.

🤍 Cuộc gặp định mệnh với “người mẹ không cùng huyết thống”
Khi Thiện Nhân được 9 tháng tuổi, nhà báo Trần Mai Anh ở Hà Nội tình cờ biết đến câu chuyện của em qua báo chí. Ánh mắt sáng trong của cậu bé khiến chị không thể ngồi yên.

Chị lập tức vào Quảng Nam, ôm đứa bé vào lòng và quyết định nhận nuôi. Từ giây phút ấy, Thiện Nhân có một mái nhà thật sự.

Chị Mai Anh không chỉ là mẹ, mà còn là người bạn đồng hành cùng con trong suốt hành trình dài – từ những ca phẫu thuật tái tạo cơ thể đến những bước đi đầu tiên. Cuốn sách “Hành trình yêu thương – Nhật ký Thiện Nhân” ghi lại câu chuyện ấy, trở thành nguồn cảm hứng chạm đến trái tim hàng triệu người.

💪 Những vết sẹo kể chuyện nghị lực
Từ nhỏ, Thiện Nhân đã phải trải qua nhiều ca đại phẫu ở Việt Nam và Ý, dưới bàn tay của những bác sĩ hàng đầu thế giới.

Mỗi vết sẹo trên cơ thể em không chỉ là dấu tích của nỗi đau, mà còn là chứng nhân của lòng dũng cảm và nghị lực phi thường.

Từ câu chuyện của con trai, chị Mai Anh cùng các bác sĩ và mạnh thường quân đã sáng lập “Quỹ Thiện Nhân & Những người bạn”, giúp hàng nghìn trẻ em bị khiếm khuyết bộ phận sinh dục có cơ hội tái tạo cơ thể, được sống lành lặn và tự tin hơn.

🌈 “Chú lính chì” nay đã thành chàng sinh viên 19 tuổi
Thời gian trôi, cậu bé Thiện Nhân ngày nào giờ đã trở thành chàng sinh viên 19 tuổi mạnh mẽ và điềm đạm.

Hiện em đang học tại Đại học VinUni, ngành Khoa học máy tính và Trí tuệ nhân tạo (AI) với suất học bổng 85%. Thiện Nhân từng được mời sang Ý du học, nhưng em chọn ở lại Việt Nam – nơi có gia đình, có “Quỹ Thiện Nhân & Những người bạn”, và có sứ mệnh mà em muốn tiếp nối.

“Con chọn học AI vì tin rằng công nghệ có thể giúp ích cho y học và cho những em nhỏ giống con.
Nhưng có một điều con tin rằng AI không bao giờ tạo ra được – đó là tình cảm gia đình.” — Thiện Nhân chia sẻ.

Đầu năm nay, em sang Bỉ để thực hiện ca phẫu thuật quan trọng cuối cùng trong đời – khép lại gần hai thập kỷ điều trị và mở ra chương mới tràn đầy hy vọng.

✨ Hơn cả một câu chuyện – đó là phép màu của lòng nhân ái
Từ đứa trẻ bị bỏ rơi giữa vườn chuối, Thiện Nhân đã trở thành biểu tượng sống động cho sức mạnh của tình thương.

Câu chuyện ấy được tái hiện trong vở nhạc kịch “Viên đá ngũ sắc” – khiến khán giả rơi lệ khi thấy hành trình của một cậu bé và người mẹ nuôi, hai trái tim đã cùng nhau tạo nên điều kỳ diệu.

19 năm qua, “chú lính chì Thiện Nhân” vẫn tiếp tục bước đi, bằng đôi chân nghị lực và trái tim đầy yêu thương.
Một câu chuyện không chỉ về sự sống sót – mà là về niềm tin, lòng nhân ái và phép màu đến từ tình người. 🌻

Theo Tạp chí Sở hữu trí t

18/10/2025
Càng đi qua nhiều biến cố, con người ta lại càng bớt ồn ào, cũng không còn muốn tranh cãi vô nghĩa, không còn cố giải th...
10/10/2025

Càng đi qua nhiều biến cố, con người ta lại càng bớt ồn ào, cũng không còn muốn tranh cãi vô nghĩa, không còn cố giải thích bản thân mình với người khác.

Chọn im lặng không phải bởi vì ta sai, ta yếu đuối hay ta bất lực, mà bởi ta muốn xả bớt đi sự bon chen, xô bồ để đổi lấy sự an yên trong cuộc sống này.

Chúng ta giành 3 năm đầu đời để tập nói nhưng lại mất cả phần đời còn lại để học cách im lặng…....

St.

Ấm lòng... mùa mưa bão ❤
08/10/2025

Ấm lòng... mùa mưa bão ❤

Ở đời, vì sao cứ phải hơn thua?Ở đời, người ta chẳng mấy khi sống cho mình thanh thản. Lúc nào cũng ganh đua, lúc nào cũ...
06/10/2025

Ở đời, vì sao cứ phải hơn thua?

Ở đời, người ta chẳng mấy khi sống cho mình thanh thản. Lúc nào cũng ganh đua, lúc nào cũng soi mói, lúc nào cũng lăm le bắt lỗi nhau từ một câu nói, một ánh mắt, một hành động. Không phải vì họ không biết mệt, mà vì trong lòng đã quá đầy sân si. Hơn thua trở thành bản năng, đố kỵ như máu chảy trong tim.

Thử hỏi, người ta hơn nhau để làm gì? Để thấy mình giỏi hơn ư? Để người khác bị hạ thấp đi ư? Nhưng rồi có được gì ngoài một cơn hả hê ngắn ngủi và một tâm hồn ngày càng mục ruỗng? Người sống trong hơn thua thì lúc nào cũng thấy cuộc đời là một cái chợ – ồn ào, bon chen, chẳng có chỗ cho bình yên.

Người ta nhìn nhau chẳng bằng sự thấu cảm, mà bằng đôi mắt phán xét. Thấy ai nói sai một lời là chụp mũ, thấy ai lỡ lời là quay lưng. Họ không nghe để hiểu, họ nghe để bắt lỗi. Họ không lắng nghe bằng trái tim, mà lắng nghe bằng định kiến. Và thế là, bao nhiêu mối quan hệ tốt đẹp, bị giết chết bởi một câu nói chưa kịp giải thích, một ánh mắt chưa kịp hiểu nhau.

Ở đời, cái đáng sợ không phải là bị người khác làm tổn thương, mà là bị chính lòng đố kỵ của họ đâm sau lưng. Có những người không vui khi bạn thành công, không buồn khi bạn thất bại, nhưng lại hả hê khi bạn sa cơ lỡ vận. Họ không muốn bạn hạnh phúc hơn họ, bởi trong lòng họ, hạnh phúc không được xây từ yêu thương, mà từ sự ghen ghét.

Nhưng suy cho cùng, đời người ngắn lắm. Hơn nhau một chút rồi cũng về với cát bụi. So nhau từng lời, từng ánh nhìn rồi cũng chẳng ai mang theo được gì. Hơn thua chỉ khiến tâm hồn thêm nặng nề. Còn buông bỏ mới là khởi đầu của tự tại.

Hãy sống như dòng sông – lặng lẽ chảy, nhưng mang theo bao điều mát lành. Đừng là ngọn lửa – chỉ biết thiêu rụi những gì không hợp với mình. Ở đời, nếu ai cũng biết nhìn nhau bằng lòng từ bi thay vì sự đố kỵ, biết nghe nhau bằng sự bao dung thay vì định kiến, thì có lẽ, nhân gian đã nhẹ nhàng hơn một chút.

Bởi vì... chẳng có ai thắng khi tâm hồn đã thua.

Và sau cùng…

Ở đời, người ta cứ mãi chạy theo hơn thua mà quên mất điều quý giá nhất: bình yên trong tâm hồn. Họ để một lời nói khiến mình mất ngủ, để một ánh nhìn khiến lòng dậy sóng, để những đố kỵ nhỏ nhoi điều khiển cả cách sống, cách nghĩ. Nhưng rốt cuộc, người khiến ta khổ không phải ai khác – mà chính là ta, vì cứ khư khư giữ lấy những điều không đáng giữ.

Đừng sống để chứng minh mình hơn ai. Hãy sống để mỗi ngày soi gương, lòng thấy nhẹ, tâm thấy an, và không hổ thẹn với chính mình. Hạnh phúc thật sự không đến từ việc đứng trên người khác, mà là khi ta đứng vững giữa giông gió cuộc đời mà lòng vẫn thanh thản.

Hơn thua là trò chơi của kẻ chưa hiểu mình. Bao dung là bản lĩnh của người đã thấu đời.

Thế nên, nếu có thể, xin hãy học cách buông một lời phán xét, nhịn một câu đố kỵ, và mở lòng mà sống tử tế với nhau.

Bởi suy cho cùng, gieo gì thì gặt nấy. Gieo hơn thua, gặt khổ đau. Gieo nhân từ, gặt bình an.

Cre: Phạm Nhật Minh

HỌC CÁCH MẶC KỆ ĐI   Trong cuộc đời này, có những điều càng để tâm, bạn càng mệt mỏi. Người ta nói xấu bạn, bạn tức giận...
06/10/2025

HỌC CÁCH MẶC KỆ ĐI

Trong cuộc đời này, có những điều càng để tâm, bạn càng mệt mỏi. Người ta nói xấu bạn, bạn tức giận. Người ta chê bai bạn, bạn buồn bã. Người ta không tin tưởng bạn, bạn cố gắng giải thích đến kiệt sức. Nhưng bạn có thấy không? Khi bạn càng phản ứng, họ càng vui vì đã chạm đúng điểm yếu của bạn. Vậy thì tại sao không thử một lần… mặc kệ đi?

Mặc kệ ở đây không phải là thờ ơ hay vô cảm, mà là một bản lĩnh. Đó là khi bạn hiểu rõ giá trị của mình, biết điều gì đáng quan tâm và điều gì không. Người đời có thể thích bạn, cũng có thể ghét bạn, nhưng họ không sống hộ bạn. Vậy thì việc bạn buồn hay vui, thành công hay thất bại, chẳng phải nên do chính bạn quyết định sao?

Học cách mặc kệ đi nghĩa là bớt chạy theo sự công nhận của người khác, và bắt đầu sống cho chính mình. Không phải ai cũng hiểu bạn, và cũng chẳng cần phải ai cũng hiểu. Đôi khi, im lặng và bước tiếp chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất.

Mặc kệ đi, để giữ bình yên cho tâm hồn. Mặc kệ đi, để tập trung năng lượng vào điều thật sự quan trọng: phát triển bản thân, nuôi dưỡng ước mơ, và tận hưởng cuộc sống. Bởi cuối cùng, người ở lại cùng bạn trong mọi khoảnh khắc, chỉ có chính bạn mà thôi.

Nhớ nhé, bạn không thể làm vừa lòng cả thế giới. Nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn cách sống khiến bản thân mình hạnh phúc. Và đôi khi, hạnh phúc đơn giản chỉ là biết mỉm cười, lắc đầu và nói với chính mình: “Mặc kệ đi!”

St.

Dòng đời đưa ta vào muôn vàn thế khóCó những lúc bạn thấy mình bị dồn đến đường cùng.Tiền bạc không đủ, công việc bấp bê...
26/09/2025

Dòng đời đưa ta vào muôn vàn thế khó

Có những lúc bạn thấy mình bị dồn đến đường cùng.
Tiền bạc không đủ, công việc bấp bênh, tình cảm chẳng như ý… mọi thứ như chống lại bạn. Bạn tự hỏi: “Tại sao đời lại bất công đến vậy? Tại sao chuyện khó cứ rơi vào mình?”

Rồi có những ngày, bạn muốn gục xuống. Mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông tay, mặc kệ dòng đời xô đẩy. Bạn thấy người khác dễ dàng hơn mình, thấy họ đi nhanh hơn, bước vững hơn, còn mình cứ loay hoay trong cái vòng luẩn quẩn của khó khăn.

Nhưng rồi, sau tất cả, bạn có để ý không? Chính những ngày chật vật ấy mới dạy bạn cách đứng vững. Chính những lần khổ sở ấy mới khiến bạn biết cách xoay xở, biết nhìn đời đa chiều hơn. Nếu không từng khó, bạn sẽ chẳng bao giờ học được cách tìm đường. Nếu không từng khổ, bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu giá trị của những bình yên nhỏ bé.

Cái ngược đời là thế: những gì ta từng oán trách, lại là thứ âm thầm rèn luyện ta. Những cú ngã từng làm ta bật khóc, sau này lại trở thành kinh nghiệm để ta bước chắc hơn. Những người từng làm ta đau, cũng chính là bài học để ta biết cách giữ mình.

Không ai khôn ngoan từ sự thuận lợi. Tất cả sự tỉnh táo, bản lĩnh, vững vàng mà ta có hôm nay, đều được trả giá bằng những lần chật vật, vấp ngã, thậm chí mất mát.

Dòng đời đưa ta vào muôn vàn thế khó, không phải để hạ gục ta, mà để ta hiểu một chân lý giản dị:
Có khó, có khổ, mới có khôn.
St.

Bhutan là đất nước nhỏ nhắn nằm cheo leo trên những triền núi của dãy Hymalayas hùng vĩ. Được mệnh danh l...
23/09/2025

Bhutan là đất nước nhỏ nhắn nằm cheo leo trên những triền núi của dãy Hymalayas hùng vĩ. Được mệnh danh là đất nước hạnh phúc nhất thế giới, ở Bhutan không có sự phân biệt giàu nghèo, họ không coi trọng vật chất mà lấy thước đo tinh thần làm chỉ số đánh giá hạnh phúc trong cuộc sống. Người Bhutan luôn duy trì niềm vui trong cuộc sống và nụ cười mãn nguyện luôn nở trên môi.

Ở Bhutan, trẻ con không được hỏi rằng "Hôm nay con được mấy điểm?",
mà là "Hôm nay con có khiến ai mỉm cười không?"

Người Bhutan dạy con không phải bắt đầu từ những bài học về toán hay tiếng Anh, mà bắt đầu từ việc cúi đầu chào một cụ già, chia đôi bánh với bạn và buông tha cho một con kiến đang tìm đường về tổ.

Trong mỗi bữa ăn, họ nhắc con thầm cảm ơn người đã nấu,
người đã gieo trồng, người đã gánh gạo qua núi rừng...
Lòng biết ơn ấy thấm dần thành sự tử tế không cần điều kiện.

Họ không trừng phạt khi con nổi giận, họ ngồi bên và nói:
"Con buồn phải không? Mình cùng thở nhé."
Chỉ vậy thôi, cơn giận bé lại như một đám mây tan trên đỉnh núi.

Ở nơi ấy, lòng từ bi không phải điều cần dạy, mà là điều cần sống cùng mỗi ngày.
Từng cái nắm tay, từng cái ôm, từng lời nói dịu dàng - chính là mảnh đất để hạt giống yêu thương lớn lên trong con trẻ.

Có lẽ, ta không cần dạy con trở thành người giỏi nhất lớp.
Chỉ cần con biết không giẫm lên hoa, không cười khi bạn khóc, và biết xin lỗi khi lỡ làm ai buồn.

(Theo Những Câu Chuyện Nhân Văn)

1. Ghét ai, không thích ai, chỉ cần quên đi là xong. Đừng nói xấu, đừng tìm cách hạ thấp, vì trong quá trình đó bạn đã v...
23/09/2025

1. Ghét ai, không thích ai, chỉ cần quên đi là xong. Đừng nói xấu, đừng tìm cách hạ thấp, vì trong quá trình đó bạn đã vô tình kéo tuột chính mình rồi.

2. Người bạn ghét chắc gì đã xấu?
Và người bạn yêu chưa chắc đã tốt đâu.
Thời gian chưa trôi qua đủ lâu, lòng người vẫn còn chưa sáng tỏ.

3. Tai nghe không bằng mắt thấy. Đọc ngàn cuốn sách không bằng tự mình trải nghiệm. Tin tưởng những câu danh ngôn, chi bằng tin tưởng chính trái tim mình.

4. Khéo léo quá thành giả tạo. Thẳng thắn quá khiến người khác xa lánh mình. Cái gì “quá” cũng không tốt, vừa đủ thôi!

5. Mua một đôi giày 1000 đô, hơn là mua 10 đôi giày, mỗi đôi 100 đô. Bạn bè 2-3 người chơi thân với nhau suốt đời, hơn là 200-300 người, mỗi người chơi vài tháng.

6. "Nhân vô thập toàn, sự vô hoàn mỹ." Bản chất của cuộc sống là bình dị và đầy những khiếm khuyết. Đừng hạ thấp, cũng đừng thần thánh hóa bất cứ thứ gì.

7. “Lòng đố kỵ là sự bất lực đầy yếu ớt”. Hãy tránh xa những kẻ không biết cách vui vẻ trước thành công của người khác.

8. Cái tốt tốt chưa tới, cái xấu xấu vô cùng, bởi ai cũng nghĩ “chẳng phải chuyện của mình”.

9. Yên ổn trong mắt những kẻ thích phiêu lưu là dại dột, nhưng khách quan mà nói cũng chẳng phải chuyện gì không tốt.

10. Người ta cứ nghĩ hoa rực rỡ nổi bật, lá lặng lẽ xanh tươi. Nhưng nếu bạn thả một chiếc lá xanh vào giữa một rừng hoa đỏ, chiếc lá ấy tự nhiên trở nên thật nổi bật.

11. Mọi người yêu quý bạn, vì bạn là chính bạn chứ không phải ai khác. Hãy tự hào vì điều đó, và đừng bao giờ từ bỏ bản thân mình

Nguồn:sưu tầm

21/09/2025
HÒA BÌNH ĐẸP LẮM ❤ ❤
02/09/2025

HÒA BÌNH ĐẸP LẮM ❤ ❤

Address

Tỉnh Tây Ninh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viết lên cuộc sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share