Tĩnh Thủy

Tĩnh Thủy Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào

6. Cơn phẫn nộ của Thà RặtThà Rặt là một người mạnh mẽ và không biết sợ hãi. Khi ngài đã không còn tôn trọng, ngài cũng ...
06/10/2025

6. Cơn phẫn nộ của Thà Rặt

Thà Rặt là một người mạnh mẽ và không biết sợ hãi. Khi ngài đã không còn tôn trọng, ngài cũng sẵn sàng đối đầu không khoan nhượng. Chỉ ít ngày sau, ngài đã ban hành lệnh cấm vận tàn khốc với toàn bộ người dân ở làng Thạt Na, có một loạt lệnh điều động dân phu khắc nghiệt và tăng gấp đôi số thuế phải nộp cho phủ. Đây là những chính sách trừng phạt vô cùng nghiêm khắc mà Thà Rặt chưa bao giờ áp dụng với làng nào khác.

Trai phu ở làng Thạt Na đi xuống tỉnh và đi vào quận đô đều không được thuê làm việc cũng như không được cho đổi chác các nhu yếu phẩm với các vùng khác. Thà Rặt đã ra lệnh cho tất cả các thương gia, các chủ đồn điền, các nhà máy xay xát trong vùng không được giao dịch với bất cứ ai từ làng Thạt Na.

"Làng Thạt Na bao che cho tội phạm ẩn nấp, trong làng ấy, bất cứ ai cũng có thể là tội phạm, hoặc hang ổ của chúng. Ai dám thuê người của làng Thạt Na hay mua bán với chúng thì cũng sẽ chịu chung số phận với chúng!" - Thà Rặt tuyên bố.

Trong làng Thạt Na có những nhà đã bắt đầu hết gạo và phải chịu cảnh đói khát không đủ bữa. Những gia đình nghèo nhất phải bán đồ đạc, thậm chí bán cả ruộng đất với giá rẻ mạt để có tiền mua lương thực.

Mọi con đường thương mại đều bị cắt đứt một cách có hệ thống. Các thương gia không dám mua bán với người làng Thạt Na vì sợ bị Thà Rặt trừng phạt và tịch thu tài sản. Thậm chí việc đi lại giữa các làng cũng trở nên khó khăn và nguy hiểm khi các quan lính được lệnh kiểm tra và quấy nhiễu bất cứ ai có liên quan đến làng Thạt Na.

"Làng này đã xúc phạm đến ngài hào trưởng, chúng ta phải tránh xa họ!" - các làng xung quanh đều nói như vậy.

Những gia đình có con em làm việc ở quận đô đều bị sa thải một cách đột ngột và vô lý. Không ai dám tuyển dụng họ, kể cả những công việc khó khăn và lương thấp nhất. Thà Rặt còn ra lệnh cấm mọi hình thức cứu trợ từ bên ngoài đến với làng Thạt Na. Các quan lại cấp dưới của Thà Rặt cũng hiểu ý ngài và thi hành lệnh cấm vận một cách nghiêm khắc. Họ biết rằng nếu để sót ai từ làng Thạt Na được làm việc hay buôn bán, họ sẽ bị ngài hào trưởng trừng phạt nặng.

Chính quyền cấp tỉnh và tỉnh trưởng đều nể mặt hoàng gia và quyền lực của Thà Rặt nên không can thiệp gì vào các chuyện "nội bộ" xảy ra tại các làng dưới quyền cai quản của các hào trưởng. Họ coi đây là chuyện riêng giữa hào trưởng và dân làng, không muốn dính líu vào.

Chỉ trong bỗng chốc, làng Thạt Na rơi vào tình thế hỗn loạn và tuyệt vọng. Trẻ em khóc đói từ sáng đến tối, tiếng khóc thảm thiết ấy vang lên khắp làng như tiếng kêu cứu của những linh hồn đang chịu đau khổ. Người già bệnh tật không có thuốc men, có những cụ đã qua đời vì không chịu nổi cảnh đói khổ kéo dài. Các gia đình phải bán từng món đồ đạc trong nhà để mua lương thực với giá cắt cổ từ những kẻ đầu cơ tích trữ.

Những người đàn ông trong làng phải đi xa hơn để tìm việc làm, nhưng tin tức về lệnh cấm vận đã lan rộng, không ai dám thuê họ. Một số người đã phải đi bộ hàng trăm cây số để tìm đến những vùng đất xa xôi mà tin tức chưa lan đến, nhưng cũng chỉ kiếm được những công việc tạm thời và lương rất thấp.

Cụ Ra Xi lo lắng cho vận mệnh của dân làng và thương xót cho người dân trong làng, ngày nào cụ cũng tới điện thần Sukhothai để chắp tay khấn nguyện cầu xin Đức Nagini phù hộ cho làng vượt qua cơn bĩ cực này. Cụ đi lên thánh địa với đôi chân run rẩy của tuổi già, mỗi bước đi đều nặng nề vì gánh lo.

Cụ thường ngồi trước bàn thờ trong thánh điện từ sáng sớm đến tối muộn, tay cầm tràng hạt, miệng thì thầm những lời cầu nguyện:

" Xin các đức Thánh Thần thương xót và ban phước lành cho những người dân lương thiện..."

Cụ lo nghĩ quá đâm ra sinh bệnh, cụ tuổi cũng đã cao lắm rồi - tám mươi ba tuổi - chỉ ít lâu sau thì cụ chỉ còn nằm trên giường tre cũ kỹ, thở hổn hển và hấp hối.

Những đêm dài, cụ Ra Xi nằm trằn trọc không ngủ được, nghe tiếng khóc đói của trẻ em từ khắp nơi trong làng, tiếng thở dài đau khổ của các bậc phụ huynh, tiếng than khóc của những người vợ có chồng phải đi xa tìm việc. Cụ biết mình đã không thể cứu được làng mình, lòng cụ đau đớn vô cùng như có ai đang dùng dao cắt từng mảnh.

"Tôi đã làm trưởng làng mà không bảo vệ được dân làng mình..." - cụ thường tự trách mình như vậy.

Bệnh tình của cụ ngày càng nặng thêm. Từ chỗ chỉ là lo lắng quá độ, giờ đây cụ đã phát triển thành bệnh nặng thực sự. Cụ sốt cao, ho khan, người gầy còm như que củi. Bà con trong làng thay nhau chăm sóc cụ, nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn như vậy, họ cũng chẳng có thuốc men gì để chữa cho cụ.

Y Khan xuống dưới làng để thăm cụ. Khi nàng đến, mọi người trong làng cũng đều tập trung đến nhà cụ rất đông. Căn nhà gỗ nhỏ bé của cụ chật kín người, từ những đứa trẻ nhỏ đến những người già nhất trong làng, ai nấy đều có mặt tại giây phút cuối cùng của người trưởng làng đáng kính, họ cùng nhìn Y Khan trong im lặng, ngỡ như có một sự trách móc vô hình mà họ chẳng dám tùy tiện thốt ra lời.

Cụ Ra Xi nằm trên chiếc giường tre, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt lờ đờ nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng hiền từ. Khi thấy Y Khan, cụ cố gắng nhoài người lên, đôi bàn tay gầy guộc và lạnh lẽo của cụ nắm lấy tay nhỏ nhắn của nàng. Y Khan rớt nước mắt, nói:

“Mạng của cụ đã sắp tận rồi, phép thuật của thánh điện cũng không thể cứu được cụ khỏi quy luật sinh tử.”

Cụ nói:

"Tôi sắp đi rồi nên cũng chẳng còn sợ hãi gì nữa, tôi chỉ xót thương cho những mảnh đời sinh linh lầm than vô tội trong làng Thạt Na này mà thôi. Giờ đây hoàng thân đã phẫn nộ, cũng không thể thay đổi gì được nữa, mọi người phải cùng nhau cố gắng vượt qua. Đây có lẽ là tai họa mà Thần Linh để thử thách lòng tin của chúng ta, vượt qua được nó thì ta sẽ được bình an và hạnh phúc hơn. Đây không phải là lỗi của Klum, đừng ai trách móc Klum cả. Klum có lòng từ bi, đó là điều quý báu nhất. Chúng ta phải giữ lòng tin vào Thần Linh.”

Nói rồi cụ qua đời trong sự tiếc thương vô hạn của cả làng. Tiếng khóc than bi thảm vang lên trong căn nhà nhỏ, rồi lan ra khắp làng. Mọi người đều cảm thấy như mất đi một người cha, một người bảo vệ, một cây đại thụ che chở cho cả cộng đồng.

Y Khan khóc một ngày một đêm ròng. Nàng cảm thấy có lỗi với cụ Ra Xi và với cả làng, nhưng vẫn không thể thay đổi quyết định của mình.

Thương tiếc cụ Ra Xi và cũng xót xa cho chính số phận của ngôi làng mình, nhiều người trong làng đã bắt đầu ấm ức và phẫn uất với Y Khan lắm. Họ hiểu rằng Klum có lòng từ bi, nhưng lòng từ bi ấy đã mang lại thảm họa cho cả cộng đồng. Một số người thậm chí bắt đầu thì thầm rằng Y Khan đã quá kiêu ngạo khi dám chống lại quyền lực của hào trưởng.

Nhưng nghĩ tới lời căn dặn của cụ Ra Xi trước khi mất, và vì sự tôn nghiêm từ bao đời nay dành cho điện thần cũng như Klum, chẳng ai dám nói ra lời nào một cách công khai. Thái độ của họ đối với Y Khan từ sau cái chết của cụ, đã lạnh nhạt đi rất nhiều rồi.

Khi Y Khan đi qua làng như những lần trước, người dân không còn chào hỏi nồng nhiệt và cung kính như trước nữa. Họ chỉ cúi đầu một cách máy móc và lạnh lùng, rồi nhanh chóng tránh mặt và đi về hướng khác. Những đứa trẻ từng vây quanh Y Khan một cách thân thiết khi nàng xuống làng giờ đây cũng được cha mẹ dắt đi xa, không cho chúng đến gần nàng nữa.

Thậm chí có người còn nghĩ rằng Y Khan đã bị quỷ ma ám, nên mới cứng đầu chống lại quyền lực và không biết nghĩ cho dân làng.

Y Khan cảm nhận được sự thay đổi thái độ này một cách rõ ràng, nhưng nàng vẫn cứ ngày ngày cầu nguyện trong thánh điện trước tượng Đức Mẹ Nagini. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của Thần Linh và tin rằng các vị nữ Thần sẽ bảo vệ cho thánh địa cũng như cho người dân trong làng trước những thế lực tà ác và bất công.

Nàng trải qua những giờ phút thống khổ tận cùng, tự hỏi liệu mình có đang làm đúng hay không? Nội tâm của nàng đấu tranh một cách mãnh liệt. Những đêm khuya, nàng thường ngồi trước bàn thờ và tự vấn lòng mình:

"Có phải con đã sai khi không giao Chiềng Phạn ra? Có phải lòng từ bi của con đã trở thành nguyên nhân gây khổ đau cho nhiều người vô tội? Các đức Thánh Mẫu ơi, xin chỉ đường cho con..."

Nhưng mỗi khi nhìn thấy Chiềng Phạn đang dần dần hồi phục dưới sự chăm sóc của mình, thấy ánh mắt biết ơn vô hạn của anh ta, Y Khan lại cảm thấy mình đã làm đúng. Anh ta là một con người, là một người cha, một người con, có quyền được sống và được cứu chữa.

Y Khan chữa chạy cho Chiềng Phạn mà không hề e ngại gì về chứng bệnh đáng sợ của anh ta. Đây là người đã bị bệnh Hủi ở giai đoạn nặng, tóc đã rụng rất nhiều để lộ những mảng da đầu sần sùi, lông mi và lông mày cũng chỉ còn rất thưa thớt. Trên mặt anh ta nổi đầy những cục sần nhỏ màu đỏ tím, và tay chân thì lở loét hết ra ở các ngón và các lóng tay, nhìn rất ghê rợn và đáng sợ. Nhưng Y Khan không vì thế mà xa lánh hay kì thị anh, Y Khan có bên cạnh các Mộc Nhân thuật mới là Ấn Mộc Nhân và Xạ Mộc Nhân - những linh vật bảo hộ mạnh mẽ - nên nàng không thể bị lây nhiễm bởi các chứng bệnh này. Hơn thế nữa, nàng tin rằng lòng từ bi chân thật sẽ được Thần Linh phù hộ.

Sự quan tâm, gần gũi ân cần của Y Khan làm cho Chiềng Phạn xao xuyến trong lòng đến mức tột cùng. Cô có vẻ ngoài đẹp tới say đắm, và nội tâm của cô còn đẹp hơn cả vẻ bên ngoài của cô nữa. Cô không chỉ xinh đẹp mà còn có trái tim nhân ái, không chỉ có quyền năng mà còn có lòng từ bi sâu sắc.

Chiềng Phạn đã có vợ con, có một gia đình mà anh ta yêu thương, nhưng từ khi anh ta đã sống ở khu cho người Hủi lâu nay, vợ con cũng không thể gần gũi gì với anh ta cả vì sợ lây nhiễm. Đã lâu lắm rồi anh lại mới được gần gũi ân cần với một người phụ nữ, được ai đó chăm sóc với tình thương chân thật.

Mùi hương thơm thoang thoảng trên người Y Khan - mùi hương của hoa sen, của trầm hương, của sự trong sạch - mỗi khi cô ở gần để thay băng các vết loét cho anh làm hắn xao xuyến tới điên đảo. Nhưng anh cũng đau khổ vì biết rõ vị trí của mình. Anh là ai? Nàng là ai? Anh lấy tư cách gì để nói ra tấm chân tình của mình với Y Khan đây?

Cô là đấng quyền năng, là một Thánh nữ được dân chúng tôn thờ, là người ở thế giới cao quý mà vĩnh viễn những kẻ hèn mọn còn không bằng loài súc vật như anh chẳng bao giờ có thể với tới được. Anh chỉ là một người nông dân nghèo khổ, lại còn mắc bệnh tật đáng sợ, bị xã hội ruồng bỏ.

Chiềng Phạn chỉ biết ôm nỗi tâm tư đầy mâu thuẫn đó trong lòng. Anh ta vừa biết ơn Y Khan vô hạn, vừa yêu thương cô say đắm, nhưng cũng vừa cảm thấy tội lỗi vì những tình cảm không phù hợp ấy. Đã bao nhiêu đêm anh nằm tơ tưởng về Y Khan trong túp lều tạm bợ được dựng cạnh thánh điện, nhìn lên trời sao và mơ về những điều không thể có được.

Y Khan đã tặng Chiềng Phạn một con hình nhân nhỏ, được tạc từ gỗ trầm hương, có khuôn mặt hiền từ giống như nàng. Hắn luôn mang hình nhân xinh đẹp bên cạnh không rời, kể cả khi ngủ cũng ôm chặt vào lòng. Mỗi khi nhìn hình nhân, hắn lại nhớ tới Y Khan, nhớ đến đôi bàn tay nhỏ nhắn đã chạm vào hình nhân này, nhớ đến nụ cười dịu dàng mà nàng đã dành cho hắn khi trao tặng món quà nhỏ này.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, cũng đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày Chiềng Phạn được Y Khan chăm sóc.

Buổi chiều hôm đó, Y Khan đi vào rừng để hái nấm thảo mộc, chỉ có một mình Chiềng Phạn ở lại trong lán tranh trước điện thần.

Bỗng nhiên cửa lán thác lên một cách bạo lực, có một người đàn ông mặc đồ kị sĩ, chân đi bốt cao bằng da, vai đeo cung tên và tay cầm kiếm sắc bén bước vào trong lán. Ánh mắt hắn ta lạnh lùng và hung dữ, trông như một sát thủ lão luyện. Hắn chĩa kiếm vào Chiềng Phạn rồi nói bằng giọng không có chút cảm xúc:

"Có người muốn gặp ông, đứng dậy và đi theo tôi ngay lập tức. Nếu la lên hay chống cự thì chết ngay tại chỗ."

Chiềng Phạn sợ hãi run rẩy, anh ta biết mình không có khả năng chống lại, chỉ có thể nghe theo. Hắn ta dẫn Chiềng Phạn ra khỏi thánh địa, đi qua những con đường vắng vẻ ít người qua lại trong rừng.

Đi tới một nơi hoang vắng giữa rừng sâu, Chiềng Phạn mới được biết người muốn gặp hắn chính là hào trưởng Thà Rặt. Ngài đang ngồi trên lưng con ngựa chiến to lớn, ánh mắt nhìn xuống hắn đầy khinh miệt và ghê tởm, như nhìn một con côn trùng bẩn thỉu.

Xung quanh có khoảng mười tên lính cận vệ, ai nấy đều vũ trang đầy đủ và sẵn sàng hành động theo lệnh của hào trưởng.

Thà Rặt nói thẳng vào vấn đề, giọng nói lạnh lùng và đầy đe dọa chết chóc:

"Nghe đây, thằng Hủi khốn nạn. Ta đã điều tra rõ về ngươi và gia đình ngươi rồi. Ta muốn ngươi làm một việc cho ta, và đây không phải là yêu cầu mà là mệnh lệnh. Ngươi phải tìm cách làm cho Y Khan mất đi sự trong trắng trinh khiết của nàng, làm ô uế thân thể thánh thiện của nàng. Nếu ngươi làm việc đó, ta sẽ xóa bỏ tội lỗi, tha mạng cho ngươi, còn cho ngươi một khoản tiền lớn để nuôi gia đình, và cho gia đình ngươi một mảnh đất tốt để canh tác. Còn nếu ngươi không chịu làm hoặc dám phản bội ta..."

Thà Rặt dừng lại, ra hiệu cho một tên lính. Tên lính ấy lấy ra một cái túi nhỏ và đổ những thứ bên trong ra...

"Mẹ ngươi đã chết bởi sợ hãi. Còn đây là tai của vợ ngươi, ngón tay của con trai ngươi, và một lọn tóc của con gái ngươi. Ta đã bắt cả gia đình ngươi rồi. Nếu ngươi không làm theo lệnh của ta, thì tất cả người nhà của người sẽ chết.”

Chiềng Phạn nghe xong đứng thẫn thờ như người mất hồn. Trong đầu hắn quay cuồng hàng nghìn suy nghĩ hỗn loạn. Hắn yêu Y Khan, nhưng làm sao có thể làm hại cô? Nhưng nếu không làm, cả gia đình hắn sẽ chết.

Hào trưởng Thà Rặt nhìn vẻ mặt thống khổ và hoảng loạn của Chiềng Phạn rồi nói tiếp với giọng điệu của kẻ thích thú khi thấy nạn nhân đau khổ:

"Ta cho ngươi ba ngày để suy nghĩ và thực hiện. Nhớ rằng, ta biết rõ từng việc ngươi làm, ta có người theo dõi ngươi mọi lúc. Ta có thể giết gia đình ngươi bất cứ lúc nào ta muốn. Ngươi không thể chạy trốn, không thể cầu cứu ai, vì không ai dám chống lại ta cả. Đây là cơ hội duy nhất của ngươi để cứu gia đình, ngươi hãy suy nghĩ cho thận trọng.”

Thế rồi Thà Rặt bỏ đi, để lại Chiềng Phạn đứng run run một mình trong rừng tối, trong sự hoảng loạn và đau khổ tột cùng. Hắn té ngồi xuống đất, ôm đầu và khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Số phận đã đẩy hắn vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan tàn khốc: một bên là người phụ nữ hắn yêu thương và kính trọng nhất, một bên là gia đình hắn - những người hắn không thể sống thiếu. Bất kể hắn chọn con đường nào, hắn cũng sẽ phải mang tội ác và đau khổ đến chết.

HUYỀN Y VÀ CỬU TỔGiữa đỉnh núi Vu chìm trong sương linh, hai huyền nhân đứng đối mặt...Một người chữa lành nhân gian, mộ...
06/10/2025

HUYỀN Y VÀ CỬU TỔ

Giữa đỉnh núi Vu chìm trong sương linh, hai huyền nhân đứng đối mặt...
Một người chữa lành nhân gian, một người gánh lấy nghiệp trời.
Kẻ rời bỏ đạo, tìm hạnh phúc giữa đời. Kẻ ở lại, gánh nặng kiếp U Ẩn.
Cả hai đều mang trong mình sứ mệnh riêng và tôn chỉ sống riêng.
Nếu có một cuộc “chạm mặt” giữa Huyền Y và Huyền Vi, bạn nghĩ ai sẽ
thắng?
Một người là bậc thần y Huyền Môn, người kia là Cửu Tổ Vu Sơn.
Hai hướng, hai định mệnh, Một người mang ánh sáng của nước, một người mang bóng tối của hồn, hai con người tưởng chừng đối lập nhưng đều chạm đến ranh giới của huyền thuật.

Huyền Y – Tiểu Tĩnh Thủy.

Từng là đệ tử chính tông của Bát Tổ Huyền Ân, anh không chọn quyền lực hay danh vọng. Anh chọn chiếc áo blouse trắng, chọn cứu người giữa nhân gian.
Huyền Y là môn sinh duy nhất của Vu Sơn sử dụng dược Thủy Linh, ngoài Sơ Tổ Huyền Phi, trong tám đời Tổ chưa ai làm được vậy. Khi Thủy Linh nhập thể, Huyền Y gần như bất tử – máu chảy vẫn liền, hồn bị ám cũng tan. Ngay cả Huyền Nhân Thánh Trí đứng đầu trong Huyền Môn là Y Khan cũng từng phải thừa nhận: “Muốn giết hắn, phải tách Thủy Linh, giam linh hồn trước đã.”

Còn Huyền Vi – Cửu Tổ Vu Sơn.

Khác với Huyền Y, Hạ chấp nhận thiên mệnh. Người ta gọi anh là kẻ mang căn số Bồ Tát giới thượng, nhưng sâu trong lòng lại là một linh hồn cô độc nhất Vu Sơn. Anh tinh thông Xuất Hồn Vô Thượng Thuật, dùng chính linh hồn mình để dẫn đạo âm binh. Và khi thời khắc đến, anh là người duy nhất đủ dũng khí thực hiện nghi thức Trùng Thân Ấn Quỷ Tận – hồi sinh Vu Thần, thứ mà bất kỳ ai khác chạm vào đều sẽ mất mạng.

Huyền Vi không chọn rời bỏ nghiệp Huyền Nhân như Huyền Y. Anh chọn gánh lấy Vu Sơn, chọn đối mặt với lời nguyền U Ẩn, chọn cái chết để bảo tồn đạo pháp.
Nếu so về sức mạnh – Huyền Y vượt trội về khả năng phòng thủ, trị liệu và sinh tồn. Nhưng Huyền Vi lại đứng ở một tầng khác: căn cơ cao hơn, hồn thức sâu hơn, và là người được chọn để duy trì đạo pháp của Vu Sơn.

Huyền Y cứu người, Huyền Vi cứu đạo.

Nếu cả hai cùng đứng giữa đỉnh núi Vu, một bên là bác sĩ mang Thủy Linh, một bên là Tổ Vu Sơn xuất hồn vô thượng – ai sẽ là người đứng lại cuối cùng?

5. Y Khan gây thù với Thân VươngNgười Hủi đó tên là Chiềng Phạn, một người lao động ở làng Khả Nai, một ngôi làng cách l...
02/10/2025

5. Y Khan gây thù với Thân Vương

Người Hủi đó tên là Chiềng Phạn, một người lao động ở làng Khả Nai, một ngôi làng cách làng Thạt Na cỡ chừng ba làng khác. Anh ta năm nay ba mười hai tuổi, vốn là một người nông dân siêng năng, có gia đình đầm ấm với người vợ hiền và hai đứa con còn nhỏ.

Kể từ khi phát hiện ra anh ta bị Hủi cách đây hai năm, người trong làng đã tống anh ta tới khu dành cho người Hủi ở vùng rìa của Sukhothai. Tại đây, người Hủi cứ dần chết đi trong sự cô lập và kì thị của những người xung quanh mà không có bất kì sự trợ cấp hoặc hỗ trợ y tế nào. Nói chung bị đưa tới đó thì gần như cầm chắc cái chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Chiềng Phạn đã có người vợ tên Phú và hai đứa con - một trai một gái - đứa lớn tám tuổi, đứa nhỏ năm tuổi. Anh ta vẫn còn một bà mẹ già chín mươi tuổi bị bệnh lú lẫn ở nhà, cả gia đình anh ta đều sống nhờ chút tiền công đi cấy thuê của anh.

Trước khi bị phát hiện mắc bệnh, Chiềng Phạn là trụ cột gia đình, anh ta làm việc từ sáng sớm đến tối muộn để kiếm tiền nuôi sống cả nhà. Anh ta cấy lúa cho các gia đình khá giả trong làng, đi bán củi trong rừng, thậm chí còn đi làm thuê ở các làng xa để có thêm thu nhập.

Phạn ở trại hủi mà trong lòng nhớ gia đình, cứ đau đáu chẳng yên. Anh ta biết rằng kể từ khi anh ta đi, gia đình không còn nguồn thu nhập nào. Người vợ hiền của anh ta phải một mình nuôi hai đứa con nhỏ và bà mẹ già, trong khi bản thân cô cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối.

Đêm hôm đó, Chiềng Phạn thực sự không thể chịu đựng được nữa. Anh ta mò khỏi trại Hủi trong bóng tối và đi bộ suốt đêm để về thăm gia đình. Con đường về nhà dài và gập ghềnh, anh ta phải tránh các con đường chính vì sợ bị phát hiện, nên phải men theo những lối mòn trong rừng.

Về tới nơi nghe ngóng bên ngoài thì mới biết vợ con đã mấy ngày rồi không có gì bỏ vào bụng. Anh ta nghe tiếng khóc yếu ớt của đứa con nhỏ, tiếng con gái lớn hỏi, và tiếng người vợ hiền khóc nấc trong nghẹn ngào. Bà mẹ già của Chiềng Phạn cũng đang hấp hối vì đói, bà nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, thở hổn hển, miệng lẩm bẩm những câu nói không ai hiểu được.

Chiềng Phạn đứng ngoài cửa mà lòng như cắt. Anh ta muốn xông vào ôm vợ con, nhưng anh ta biết rằng nếu làm vậy, có thể anh ta sẽ lây bệnh cho họ. Anh ta đã mang trong mình một căn bệnh đáng sợ, anh ta không thể làm hại những người anh ta yêu thương nhất.

Cuối cùng, Chiềng Phạn quyết định đi vào trong làng để kiếm thức ăn cho gia đình. Anh ta biết rằng điều này rất nguy hiểm, nhưng anh ta không thể để gia đình mình chết đói.

Chiềng Phạn chắc là tên ăn trộm xui rủi nhất trong cái xứ sở này khi đụng phải Thân Vương Thà Rặt đang trên đường từ quận đô trở về sau một cuộc họp với các quan lại. Khi đoàn người của ngài đi qua tiệm bánh mì, họ phát hiện có ánh sáng lạ bên trong.

"Có kẻ trộm!" - một tên lính hét lên.

Chiềng Phạn hoảng sợ, anh ta ôm lấy những ổ bánh mì và chạy thật nhanh. Thà Rặt xua lính truy sát anh ta ngay lập tức. Chiềng Phạn cứ thế chạy mãi, trong đêm tối nên ngựa cũng tốn thời gian mới tìm được anh, nhưng địa hình làng anh ta rất quen nên anh ta có thể chạy nhanh hơn. Trong lúc chạy, Chiềng Phạn bị trúng phải giáo của đoàn lính phủ và còn bị chém trúng ở vai và lưng khi anh ta cố gắng thoát qua một khu rừng rậm.

Tới khi kiệt sức, máu chảy nhiều quá, anh thấy một vùng đồng cỏ vẫn còn ánh đèn từ xa. Với ý nghĩ cuối cùng là tìm nơi ẩn náu, anh đã liều mạng chạy lên đó mà không hề biết nơi mình đi lên chính là thánh địa Sukhothai Thạt Na…đó cũng chính là nguồn cơn mà anh được sống sót trước mũi kiếm của người uy quyền bậc nhất Sukhothai này.



Kể từ hôm đó, Y Khan chăm sóc cho người Hủi và dựng cho anh ta một túp lều tạm bên cạnh điện thần để tiện bề chăm nom. Y Khan chẳng ngại việc anh ta bị Hủi, vẫn hết lòng chăm sóc anh ta, cho anh ta cái ăn cái mặc đàng hoàng tử tế, và còn lo cả thuốc men cho anh ta nữa. Nàng còn tự tay thay băng cho những vết thương của anh, rửa sạch vết máu, bôi thuốc nam mà nàng tự pha chế từ các loại thảo dược trong rừng.

Y Khan có những bí thuật chữa bệnh truyền từ các đời Klum trước, nàng biết cách dùng lá cây, rễ cây, hoa quả để chế thành thuốc men. Mỗi ngày nàng đều nấu cháo cho Chiềng Phạn, cho anh ta uống nước thuốc đắng, và kiên trình thay băng.

Người trong làng Thạt Na nghe biết điều đó thì sợ lắm, người trưởng làng là cụ Ra Xi đã đi lên tận thánh địa để gặp Y Khan. Cụ là một người già có uy tín trong làng, đã làm trưởng làng hơn hai mười năm, từng trải qua nhiều biến cố của đời, hiểu rõ tính phức tạp của xã hội và những mối quan hệ quyền lực phức tạp giữa dân làng và chính quyền.

Cụ Ra Xi có mái tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn của tuổi tác và lo toan. Đôi mắt cụ thì hiền lành nhưng cũng thể hiện sự lo âu sâu sắc, cụ chắp tay nói với Y Khan rằng:

"Thưa Klum. Klum thật có tấm lòng nhân hậu của bậc Thánh Trí, chúng tôi đều biết việc đó và rất kính trọng lòng từ bi của Klum, nhưng việc này là không thể được. Anh ta là một người đã phạm tội ăn trộm, hơn thế nữa là một người đàn ông đã có gia đình riêng. Nếu để anh ta tiếp tục ở lại thánh điện thế này, thì sẽ làm ảnh hưởng tới uy nghiêm của Mẫu Nagini và ảnh hưởng tới phẩm giá trong sạch của chính Klum. Tôi cũng vì lo nghĩ cho Klum và cho cả làng mà nói ra điều này, xin Klum hay suy xét lại mà giao người ra cho hào trưởng."

Y Khan lắc đầu kiên quyết:

"Nếu giờ trả anh ta về cho hào trưởng ở quận đô, thì chắc chắn anh ta bị án tử hình. Anh ta rất đáng thương, chỉ vì muốn cứu gia đình khỏi chết đói mà phải làm việc này."

Cụ Ra Xi lại cố thuyết phục, giọng nói đầy lo lắng và khẩn thiết:

"Đúng thế, nhưng dân làng Thạt Na cũng rất đáng thương. Hào trưởng Thà Rặt là bậc đại trượng phu được sắc phong bởi chính nhà vua. Một mình ngài ngồi trên đỉnh cao ở quận đô, ngoảnh mặt về tứ phương mà cai quản, một bàn tay quyền hành che kín cả thánh địa này, kể cả nhà vua cũng ít khi can thiệp vào việc cai trị của các hào trưởng ở các quận đô xa xôi. Trong Sukhothai này nơi đâu cũng là nơi thuộc quyền hành của ngài, tính tình của ngài ấy lại nóng nảy và cương cường, còn là một người rất trọng sĩ diện và không chấp nhận việc bị thách thức. Ngài ấy, rồi có dễ mà bỏ qua việc Klum đã ngang nhiên chống đối hay không? Nơi thánh điện thì có lẽ ngài ấy không dám xâm phạm vì sợ thần linh trừng phạt, vậy thì làng của chúng ta sẽ trở thành nơi mà ngài ấy trút cơn thịnh nộ... Nếu giờ Y Khan giao người ra và hạ mình xin lỗi ngài, thì có lẽ ngài sẽ bỏ qua cho mà không bắt vạ chăng?"

Y Khan kiên quyết:

"Ngôi làng này đã có sự bảo trợ của Thần Linh từ bao đời nay, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Ông cũng bảo mọi người cứ hãy tin tưởng như thế. Nếu giờ ta tiếp tay cho kẻ hung ác, làm hại người vô tội, thì đó mới thật sự là chống lại ý của Thần Linh."

Cụ Ra Xi thuyết phục Y Khan không được, cũng không dám bắt ép nàng, đành nín lặng quay về trấn an người dân trong làng. Trên đường về, cụ cứ thở dài và lắc đầu, biết rằng điều gì sẽ xảy ra nhưng không thể làm gì được. Cụ đã sống đủ lâu để hiểu rằng trong thế giới này, quyền lực thường thắng lý lẽ, và sự thù hận của kẻ có quyền có thể mang lại thảm họa cho cả cộng đồng.

Y Khan tuy là một Klum danh vọng, được dân chúng kính trọng, nhưng hãy còn trẻ và chưa tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài thánh địa này. Cô đã không lường hết những điều xảy ra khi đụng tới sĩ diện của một người đàn ông quyền thế như Thà Rặt, đặc biệt là khi người đàn ông đó đã say đắm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên…

Năm ngày sau hôm đó, Thà Rặt quay trở lại thánh địa để bắt tù nhân, và ngài cũng đề nghị được nói chuyện riêng với Y Khan. Lần này ngài chỉ đem theo vài người tin cẩn, không còn khí thế hùng hổ như lần trước. Thà Rặt đã thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận, cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng và lịch thiệp hơn.

Vị hào trưởng đã thay bộ trang phục khác, không còn mặc giáp trận mà thay vào đó là những bộ y phục lịch sự của hoàng gia, có thêu chỉ vàng và đính những viên ngọc quý. Ngài cũng mang theo những món quà: lụa tơ tằm, trang sức bằng vàng, và một số loại hương thơm quý hiếm.

Vị hào trưởng gặp riêng Y Khan, rồi nói rằng trong nhà thiếu một mệnh phu nhân, ngài ngỏ ý muốn Y Khan xuất thế hoàn tục, ngài sẽ tới đón rước nàng về để ở ngôi chính thất trong nhà, nắm quyền hành trên muôn người và sống một cuộc đời hạnh phúc như các công chúa trong cung đình. Ngài hứa sẽ xây cho nàng một cung điện sang trọng nhất trong vùng, có hàng trăm tôi tớ hầu hạ, có đồ trang sức châu báu quý giá nhất từ các nước xa, có thể sai khiến bất cứ ai trong lãnh địa.

"Em sẽ là người phụ nữ quyền quý nhất trong toàn bộ Sukhothai này. Em sẽ có tất cả những gì mà một người con gái có thể mơ ước được."

Nhưng Y Khan thẳng thừng từ chối cả hai yêu cầu của ngài. Nàng không trao trả người bệnh và cũng không đồng ý với đề nghị hôn nhân của ngài.

"Tôi đã thề nguyện với Thần Linh sẽ dành cả đời mình để phụng sự đạo pháp và chúng sinh. Tôi không thể phá vỡ lời thề thiêng liêng ấy để theo đuổi những thú vui phù du của trần gian. Thưa Thân Vương, tôi biết danh vọng của ngài thật là cao quý, nhưng ngài có nghĩ rằng, ngỏ ý dụ dỗ một Klum của điện thần là đã phạm tội phỉ báng thánh thần rồi không? Nếu Đức vua và nhân dân Sukhothai biết điều này, danh vọng của ngài có còn gìn giữ được không?”

Thà Rặt bị những lời lẽ sắc bén của Y Khan làm cho hổ thẹn, ngài nói:

"Em có thể giúp đỡ nhiều người hơn, làm được nhiều việc thiện hơn nếu em có quyền lực trong tay."

Y Khan nói:

“Thân Vương, xin hãy giữ tự trọng. Tôi sẽ xem như chưa từng nghe những lời này để bảo toàn danh dự cho ngài.”

Thà Rặt bắt đầu tỏ ra bực tức, giọng nói cứng lại và không còn nhẹ nhàng nữa:

"Ở trong lãnh địa Sukhothai này, ta chính là vua. Ta muốn có gì thì sẽ có được thứ đó, nếu không thì ta sẽ hủy diệt nó. Nàng đã thách thức sự tôn nghiêm của ta, nàng và những người xung quanh nàng đều sẽ phải trả giá đắt cho sự kiêu hãnh này."

Lời nói của Thà Rặt chứa đựng mối đe dọa rõ ràng và đáng sợ, ánh mắt ngài lúc này đã không còn say đắm mà thay vào đó là sự tức giận, thù hận. Người đàn ông quyền thế ấy không thể chấp nhận việc bị một cô gái trẻ từ chối, dù cô ấy có là Klum đi chăng nữa. Sự kiêu hãnh và cái tôi to lớn của ngài đã bị tổn thương nặng nề.

Thế rồi dắt ngựa và bộ hạ quay về, để lại một bầu không khí căng thẳng và bất an bao trùm cả thánh địa. Y Khan đứng nhìn theo đoàn người ra đi, trong lòng nàng bỗng nhiên có cảm giác bất an, như thể một cơn bão lớn sắp ập đến.

4. Y Khan cứu người hủi Chiềng PhạnTối hôm đó, cũng như bao buổi tối khác, sau khi thiền xong, Y Khan xếp tọa ngồi và ch...
01/10/2025

4. Y Khan cứu người hủi Chiềng Phạn

Tối hôm đó, cũng như bao buổi tối khác, sau khi thiền xong, Y Khan xếp tọa ngồi và chuẩn bị làm lễ dâng hoa đêm cho các vị Thần trong điện theo nghi thức. Ánh trăng tỏ soi xuống mảnh đất thiêng liêng, gió đêm thổi nhẹ qua những tán lá cổ thụ xung quanh thánh điện, tạo nên tiếng xào xạc êm ái như lời kinh cầu nguyện của muôn vàn chúng sinh.

Điện thần Sukhothai trong đêm khuya có vẻ đẹp huyền bí khó tả. Những cây đèn dầu cháy le lói trước bàn thờ, ánh sáng vàng ấm áp chiếu rọi lên tượng Đức Mẹ Nagini. Khói hương thơm ngát tỏa ra khắp không gian, hòa quyện với mùi hương của những bông hoa sen, hoa cúc, hoa hồng, hoa phù dung mà Y Khan thường ngày cúng dâng.

"Người nào thường dâng hoa tươi cúng dường Chư Thần Linh, sẽ được quả lành nhan sắc luôn xinh đẹp tươi thắm. Người nào thường thắp hương cúng dường, sẽ được thân hình thơm tho và danh tiếng lan xa khắp mười phương..."

Y Khan ngâm nga những lời kinh kệ thân quen, trong lòng nàng tràn đầy hân hoan trước giờ hành lễ. Tiếng tụng kinh của nàng trong trẻo như tiếng chim ca vào buổi bình minh, mỗi âm tiết đều được phát ra một cách chuẩn xác và trang nghiêm.

Nàng biết rằng những lời ấy là sự thật.

Y Khan đã luyện thêm ra những con mộc nhân mới. Con Sinh Mộc Nhân, Sắc Mộc Nhân giữ cho nàng trẻ mãi không già, nàng sẽ luôn xinh đẹp yêu kiều thế này cho tới khi dương mạng của nàng kết thúc. Con Hương Mộc Nhân, sẽ khiến cơ thể nàng luôn ngát thơm như những đóa phù dung tươi thắm. Đây là ước muốn tột bực của hết thảy tất cả các cô gái trong thiên hạ này, Y Khan thật may mắn được chọn làm người thừa hưởng đặc ân đó từ Thánh Thần.

Trái tim nàng, tâm hồn nàng, và cả cơ thể nàng, sẽ mãi trong trắng, tinh khiết thuần thành như những bông hoa xinh đẹp mà nàng đang rửa đây.

Khi nàng đang rửa hoa ở cái giếng nước trong bên cạnh thánh điện, chợt nhiên nàng nghe có tiếng người từ xa bước lại trên nền cỏ non trong màn đêm cô tịch. Tiếng bước chân ấy không đều đặn, lúc nhanh lúc chậm, như người đang bị thương nặng cố gắng di chuyển. Đôi khi có tiếng "ách" như người đau đớn kêu lên, rồi lại im lặng một lúc.

Y Khan giật mình nhìn lại thì người đó đã bước tới gần rồi, khắp người anh ta ngập những máu me. Ánh trăng chiếu xuống làm cho vết máu trên áo anh ta lóng lánh như màu đen tuyền, thấm đẫm cả mảnh vải. Mùi tanh của máu tươi lan tỏa trong không khí đêm, trộn lẫn với hương thơm của hoa cúng.

Anh ta bước liêu xiêu lại gần, mỗi bước chân đều để lại dấu máu trên mặt đất. Anh ta vươn tay ra Y Khan như thể cầu cứu, đôi mắt đẫm nước mắt nhìn nàng với vẻ tuyệt vọng. Thế rồi anh đổ gục ngay khi chỉ còn cách Y Khan vài bước chân, tiếng "ụp" khi cơ thể anh ta chạm đất vang lên trong đêm tĩnh mịch.

Nàng sợ hãi vô cùng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng vội vàng bước lại xem người đàn ông đó ra sao, tà áo trắng của nàng tung bay trong gió đêm. Đó là một người đàn ông chạc cỡ ba mươi tuổi, khuôn mặt góc cạnh phong sương đậm chất của một người từng trải qua nhiều khổ cực trong đời. Mặc dù đang bị thương nặng, nhưng có thể thấy anh ta vốn có thân hình khỏe mạnh của người lao động quanh năm suốt tháng làm việc ngoài đồng.

Trên khuôn mặt anh ta có nhiều vết xước, máu chảy từ một vết thương ở trán xuống che mất nửa gương mặt. Quần áo anh ta rách tả tơi, có những vết cắt sâu ở vai và lưng, máu vẫn còn chảy ròng ròng.

"Anh... Có sao không?"

Y Khan hỏi bằng giọng lo lắng, nàng quỳ xuống bên cạnh người đàn ông bị thương, không màng đến việc tà áo trắng của mình có thể bị dính máu.

Người đàn ông vẫn chưa ngất đi, anh ta mở hé mắt ra, nặng nhọc nói:

"Cứu... Tôi với... Tôi bị người ta truy sát... Họ muốn giết tôi..."

"Anh có biết đây là nơi nào mà tới?"

"Tôi không biết... tôi cứ chạy, cứ chạy mãi... trong rừng... qua suối... tới đây... Tôi thấy có ánh đèn... tưởng có người..."

"Vì sao anh bị truy sát? Anh làm việc gì mà họ muốn hại anh?"

Người đàn ông ngập ngừng nói chẳng ra hơi, mặt anh ta tái dại đi vì sợ hãi, đôi mắt anh ta ráo hoảnh nhìn ra xa như sợ kẻ thù sẽ tìm đến bất cứ lúc nào. Anh ta cố gắng nói:

"Tôi... tôi chỉ lấy vài ổ bánh mì... cho vợ con... Họ đã không ăn được mấy ngày rồi... Mẹ già tôi cũng đang đói... Tôi không có cách nào khác..."

Y Khan bỗng thấy ngay có một đám người đang cưỡi ngựa đi tới từ phía xa, người nào người nấy cầm đuốc cháy rực sáng trong đêm. Tiếng vó ngựa giục giã vang lên trong đêm tối, âm thanh ấy nghe như tiếng trống chiến trước trận mạc. Y Khan biết đây không phải là người dân trong làng, họ đi từ nơi xa tới. Người dân trong làng sẽ không bao giờ bất kính để đi ngựa lên điện thần vào ban đêm thế này cả.

Ánh sáng của những ngọn đuốc nhảy múa trong bóng tối, tạo nên những bóng đen kỳ quái trên mặt đất. Tiếng thét của ngựa và giọng nói ồn ào của đám người ngày càng lại gần, làm cho không khí đêm trở nên căng thẳng và đáng sợ.

Rồi đoàn người ghìm cương ngựa, người đi đầu là một người to lớn, trông hùng tráng vô cùng, eo đeo da báo, đầu đội mũ da trâu có gắn những chiếc sừng nhỏ, cởi trần lực lưỡng để lộ bộ ngực đầy lông và những cơ bắp cuồn cuộn. Trên cổ ngài đeo một chiếc răng hổ to như ngón tay cái, chiếc răng ấy được đục lỗ và xâu dây da bò. Khuôn mặt anh ta quắc thước như những vị quan thần của triều đình cũ, đôi mắt sắc bén như dao găm, đó chính là Thà Rặt, vị hào trưởng cai quản các làng mạc trong đất Sukhothai.

Đám người theo sau Thà Rặt phải tới hai mươi người, ai nấy đều dao gươm tua tủa, ánh lửa đuốc phản chiếu trên lưỡi kim khí sáng rực như mắt quỷ dữ trong đêm tối. Họ mặc áo giáp da, tay cầm giáo mác, cung tên, trông như một đội quân tinh nhuệ sẵn sàng chiến đấu.

Thà Rặt hí cương, con ngựa chiến hí lên một tiếng vang dội, nhưng ngài không xuống ngựa, mà nói lớn bằng giọng uy nghiêm:

"Tên khốn còn định chạy đi đâu nữa?”

Y Khan đứng lên trước người bị thương, đối diện với đoàn người sát khí hừng hừng kia mà không hề run sợ gì. Dưới ánh trăng, nàng trông như một nữ thần bảo hộ đang che chở cho kẻ yếu đuối, tà áo trắng của nàng bay phướn trong gió đêm.

"Các anh là ai mà đi tới nơi này làm loạn thế? Đây là điện thờ Đức Mẹ Nagini, là nơi thiêng liêng không thể để giáo mác dao gươm xâm phạm."

Dưới ánh đuốc lập lòe, Thà Rặt nhìn thấy một người con gái mà có thể nói rằng đó là người con gái đẹp nhất anh ta từng gặp trong đời này suốt hai mươi tám năm qua. Cô gái đẹp một cách dịu dàng đến lạ, mặc chiếc váy trắng dài thướt tha, trên tay vẫn còn cầm những bông hoa mới rửa xong, trông cô như thể những vị tiên nữ được chạm khắc trên các phiến đá cổ trong những ngôi đền xa xưa vậy.

Thà Rặt nhảy xuống khỏi ngựa, giọng nói đổi từ thô lỗ sang nhẹ nhàng:

"Đây là điện thần của Thạt Na sao? Vậy cô hẳn là một Klum?”

“Phải.”

“Klum có biết đến ta không?”

“Tôi không biết.” - Y Khan trả lời ngắn gọn, ánh mắt nàng vẫn cương quyết nhìn thẳng vào mắt hào trưởng.

Thà Rặt đột nhiên phá cười lên, đám người bộ hạ cũng phá cười lên theo, nhưng tiếng cười của họ nghe buồn cười và có phần gượng ép:

"Cô sống trên đất Sukhothai này mà không biết tới tôi sao? Tôi là Thân Vương Thà Rặt, cũng là hào trưởng ở Sukhothai. Làng Thạt Na này và tất cả cả các ngôi làng trong vùng đất này, từ núi này đến sông kia, từ rừng phía bắc đến đồng bằng phía nam, đều do tôi cai trị hết. Tôi là người đại diện cho Hoàng gia trong vùng này."

Khuôn mặt Y Khan không biến đổi trong bóng đêm, nàng nói:

“Thưa Đức Thân Vương, người này có tội gì mà khiến ngài phải ra tay làm ô uế nơi thờ tự?”

Thà Rặt trỏ tay vào người đang nằm gục trên đất, giọng nói trở lại khắc nghiệt:

"Thằng khốn này không phải là người, nó là một thằng ăn cắp và là một thằng Hủi. Chính nó mới đang làm ô uế nơi thờ tự trang nghiêm chứ không phải là ta. Một kẻ như vậy không xứng đáng được ở trong thánh địa."

"Anh ta ăn trộm thứ gì?"

Y Khan hỏi, mắt nhìn xuống người đàn ông bị thương đang run rẩy nằm dưới đất.

Một người trong đoàn lại bước lên, đó là tên lính trưởng có khuôn mặt sẹo mặt hung dữ:

"Hắn lấy cắp bánh mì. Hắn còn chống cự, làm tổn thương một vài anh em của chúng tôi."

Ở Sukhothai lúc bấy giờ, tội ăn cắp đã đủ để người ta phải đền mạng rồi, chưa kể tới đây là một người bị Hủi. Những người Hủi đều bị tách ra khỏi khu dân cư sống và phải sống tại một khu vực riêng biệt không được ai quan tâm chăm sóc, kể cả là chính cha mẹ ruột của người đó. Người ta không xem những người Hủi là con người và chỉ muốn tìm mọi cách để họ rời đi hoặc chết đi mà thôi.

Nếu giờ giao người đàn ông đó ra, chắc chắn anh ta sẽ mất mạng.

Rồi anh ta run run nhoài người lên bám vào chân váy của Y Khan, miệng lắp bắp:

"Cứu... Cứu tôi với... Tôi chỉ lấy bánh mì cho vợ con... Họ đã đói mấy ngày rồi... Xin cô cứu tôi..."

Trong thoáng chốc, Y Khan bỗng trào lên thương cảm trong lòng. Nàng nhìn thấy nỗi khổ đau tuyệt vọng trong đôi mắt của người đàn ông ấy, thấy được sự bất công của xã hội khi đối xử với những người bất hạnh. Đây là một người cha, người chồng, người con, đang cố gắng kiếm miếng ăn cho gia đình mình.

"Người này lẽ ra bị tội, nhưng trong đêm tối anh ta lại tìm được tới chân thánh điện, đó là ý của Thần Linh muốn che chở cho anh ta. Hãy để anh ta ở lại đây, các anh quay về đi, tôi sẽ chữa trị cho anh ta và đền bù đầy đủ tiền tội trộm cắp cho anh ta."

Thà Rặt nghiêm sắc mặt, bước tới gần hơn:

"Này hỡi Klum xinh đẹp kia. Tôi trân trọng các bậc Thần linh và luôn xem Klum như một đóa hoa quý. Em đừng để mầm bệnh từ địa ngục trên người nó bám vào cơ thể xinh đẹp trong sạch của mình, hãy để chúng tôi đưa hắn đi khỏi đây để em được an toàn."

Đoạn rút kiếm ra trỏ tay thẳng vào tên người Hủi, lưỡi kiếm sắc bén lóng lánh dưới ánh trăng, rồi vẫy tay ra hiệu, các thủ hạ liền tiến tới với dao gươm trong tay.

Y Khan nói rõ từng chữ một, rồi đảo mắt nhìn khắp cả đoàn người:

"Các anh xem thường cả thánh điện sao? Đây là nơi các vị Thần linh ngự trị, không phải chỗ để các anh múa dao bay kiếm."

Vẻ hiền hòa dịu dàng trên khuôn mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là một sự cương cường đến vô cùng. Trong đôi mắt nàng bỗng lóe lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, như có điện chớp lóe lên, khiến cho cả đoàn người phải giật mình và lùi lại một bước.

Rồi chợt gió lốc thổi thốc từ trong thánh điện ra bên ngoài, mạnh hơn bất cứ cơn gió nào họ từng thấy. Bỗng nhiên trong đêm vắng, cả đoàn người nghe được nhiều tiếng... Lạch cạch, lạch cạch... Như những khúc gỗ va chạm vào nhau, như có ai đó đang đi lại trong điện thần. Tiếng kêu vọng ra từ trong điện thần, nghe rất rõ ràng nhưng lại rất ma quái.

Tiếng gió nghe như tiếng có ai rên xiết, như những linh hồn đang than khóc. Đồng thời, những ngọn đuốc trong tay họ bỗng nhiên dao động dữ dội, ánh lửa rung rinh như sắp tắt. Một cơn lạnh thấm xương khiến cả đoàn người phải rùng mình, mặc dù đêm hôm đó không hề lạnh.

Cả đoàn người đều sợ hãi, ngay cả những tên lính cường tráng nhất cũng không khỏi run rẩy. Thà Rặt tuy là người gan lì, đã từng trải qua nhiều trận chiến, nhưng cũng không khỏi rùng rợn trước những điều kỳ quái vừa xảy ra. Ngài cũng biết rằng, sự ma quái trong các ngôi điện thần linh thiêng, là hoàn toàn có thật.

Thà Rặt nói:

"Chúng tôi đã làm phiền rồi, nhưng ta sẽ còn gặp lại nhau, thưa Klum.”

Thế là xua cả đám người rời khỏi điện thần. Tiếng vó ngựa dần xa, để lại sự tĩnh lặng cho đêm muộn. Những tiếng kỳ quái trong điện thần cũng dần im bặt, như thể các vị Thần linh đã trở về với giấc ngủ của mình.

Address

Thanh Hóa
440000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tĩnh Thủy posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tĩnh Thủy:

Share