Thái Râu

Thái Râu Nhà Sản Xuất Bất Động Sản Lâm Đồng
Thái Râu - Tâm Việt Group

TRỒNG RAU NHƯNG KHÔNG BÁN RAU: CHÀNG TRAI KIẾM TIỀN TỪ… KIẾN THỨC, BIẾN KHU VƯỜN NHỎ THÀNH “CỖ MÁY IN TIỀN” TRIỆU VIEWHu...
18/04/2026

TRỒNG RAU NHƯNG KHÔNG BÁN RAU: CHÀNG TRAI KIẾM TIỀN TỪ… KIẾN THỨC, BIẾN KHU VƯỜN NHỎ THÀNH “CỖ MÁY IN TIỀN” TRIỆU VIEW

Huw Richards bắt đầu trồng rau từ năm 12 tuổi, lớn lên trong một trang trại ở xứ Wales. Ở tuổi 16, anh mở kênh YouTube để chia sẻ cách làm vườn đơn giản, tiết kiệm và thân thiện với môi trường. Không ngờ, từ những luống rau nhỏ, anh đã xây dựng được một thương hiệu cá nhân với hàng trăm nghìn người theo dõi và nguồn thu đa dạng.

Điểm khác biệt của Huw không nằm ở việc trồng được bao nhiêu rau, mà ở cách anh “đóng gói” kiến thức. Phương pháp “Veg in One Bed” giúp tối ưu hóa năng suất trên một diện tích nhỏ, cùng với triết lý “no-dig” (không đào xới), tái sử dụng vật liệu và làm nông nghiệp bền vững khiến nội dung của anh vừa dễ áp dụng, vừa có giá trị lâu dài.

Thay vì bán nông sản, Huw kiếm tiền từ chính trải nghiệm của mình: YouTube, sách, khóa học online, hợp tác thương hiệu, diễn thuyết… Anh biến kiến thức thành sản phẩm, biến đam mê thành hệ sinh thái kinh doanh.

Điều đáng nói là mô hình này không đòi hỏi bạn phải có trang trại lớn hay vốn khổng lồ. Thứ cần nhất là góc nhìn khác biệt và khả năng chia sẻ giá trị.

Câu chuyện của Huw Richards cho thấy một hướng đi rất rõ ràng trong thời đại số:
Đừng chỉ bán sản phẩm – hãy bán kiến thức, trải nghiệm và phong cách sống.

St

VỀ VƯỜN RỒI MỚI HIỂU: KHÍ HẬU TỐT CÒN QUÝ HƠN ĐỒ ĂN NGONHồi còn trẻ, nhiều người cũng như J***y nghĩ sống sướng là được ...
17/03/2026

VỀ VƯỜN RỒI MỚI HIỂU: KHÍ HẬU TỐT CÒN QUÝ HƠN ĐỒ ĂN NGON

Hồi còn trẻ, nhiều người cũng như J***y nghĩ sống sướng là được ăn ngon.
Đi quán này, thử món kia, cuối tuần tụ tập chỗ đẹp… vậy là thấy vui.
Nhưng tới tuổi trung niên, nhất là sau 40–50, J***y bắt đầu thấy rỏ dần ra một chuyện rất thực tế:
Ăn ngon chưa chắc khỏe.
Còn sống trong khí hậu tốt, người mình khác hẳn.

Tuổi này, cơ thể không còn như hồi trẻ nữa.
Ngủ ít là mệt. Nóng quá là khó chịu. Không khí bí là đau đầu. Đêm ngủ không sâu, sáng dậy người nặng nề.
Có người bắt đầu huyết áp, tiền đình, đau vai gáy, tim mạch nhẹ, mất ngủ, stress kéo dài.
Lúc đó mới thấy… Sức khỏe của mình không chỉ nằm ở đồ ăn hay thuốc men.
Mà nằm rất nhiều ở nơi mình đang sống mỗi ngày.

Đa phần chúng ta ở phố ăn uống đủ thứ tốt, nhưng vẫn mệt, vẫn cáu, vẫn khó ngủ. Không phải vì họ ăn không đúng.
Mà vì mỗi ngày họ sống trong:
• khói bụi
• nóng nực
• tiếng ồn
• không khí ngột ngạt
• nhịp sống căng thẳng
Mấy thứ đó bào sức khỏe rất âm thầm.
Không thấy ngay, nhưng đi qua vài năm là cơ thể trả lời hết.

Về vườn rồi mới thấy rõ thực tế cơ thể mình cần gì, ăn uống sao cho tốt.
Sáng mở cửa ra là không khí mát. Hít thở thấy dễ chịu. Người nhẹ hơn.
Đầu óc dịu xuống. Ngủ sâu hơn. Ăn uống đơn giản hơn mà ngon miệng hơn. Tinh thần cũng bớt căng hơn.
Không phải vì cuộc sống ở vườn sang hơn. Mà vì cơ thể mình được nghỉ thật sự.

Đến tuổi này, nhiều người không còn cần ăn sang mỗi ngày nữa.
Thứ mình cần hơn là:
• một giấc ngủ ngon
• một nơi mát mẻ, dễ chịu
• sáng dậy không đau đầu, không nặng người
• tinh thần ổn hơn
• nhịp sống chậm lại một chút
J***y chiêm nghiệm thấy… Khí hậu tốt nhiều khi còn quý hơn đồ ăn ngon, vì món ngon chỉ làm mình vui một bữa, còn nơi mình sống ảnh hưởng mình từng ngày.

Đó cũng là lý do càng ngày càng nhiều người thích vùng ven Đà Lạt, Bảo Lộc hay những nơi cao nguyên mát mẻ.
Không phải vì mơ mộng hay đi theo trào lưu.
Mà vì đến một độ tuổi rồi, chúng ta bắt đầu ưu tiên thứ thật sự quan trọng:
được thở dễ hơn, ngủ ngon hơn, sống nhẹ hơn.
Đa phần những người này họ không còn cần danh vọng nữa, cái họ cần là cuộc sống đúng nghĩa, thảnh thơi, sức khỏe tốt.

Sau cùng, tuổi trung niên hay tuổi nghỉ hưu, thứ đáng đầu tư không chỉ là ăn gì cho bổ…

Mà là sống ở đâu để cơ thể mình bớt mệt, đầu óc mình bớt căng, và mỗi ngày trôi qua nhẹ nhàng hơn.
Đồ ăn ngon chỉ làm mình vui một lúc.
Còn khí hậu tốt có thể nuôi mình khỏe suốt nhiều năm.
“Nó quý hơn cái bảo hiểm tuổi già, bảo hiểm nó giúp người ta có cái giường đẹp ở bệnh viện, giảm bớt tiền viện phí. Còn nơi ở, khí hậu tốt nó giúp mình mạnh khỏe, thân – tâm – trí tốt hơn mỗi ngày. Thì J***y chọn cuộc sống yên bình ở cao nguyên.”

Ảnh sưu tầm.

Bài này của J***y

Mỗi năm cứ cận giao thừa là mạng lại ca bài trách móc thương lái đập hoa, bẻ cành, chặt gốc. Có người thương, có người g...
15/02/2026

Mỗi năm cứ cận giao thừa là mạng lại ca bài trách móc thương lái đập hoa, bẻ cành, chặt gốc. Có người thương, có người giận, có người chụp hình rồi viết caption “sao không bán rẻ cho người nghèo”. Nghe rất nhân văn. Nhưng thị trường không nên vận hành bằng cảm xúc.

🌼 🌸🌻🎋🎍
Hoa Tết không phải hàng nhu yếu phẩm mà là hàng theo mùa thời vụ cực ngắn . Hoa Tết giống vé máy bay cận ngày giáng sinh hay giao thừa: Đúng thời điểm cực có giá. Qua thời điểm gần như vô giá trị.

Người thực sự có nhu cầu và điều kiện đã mua từ sớm, họ là nhà khá giả, cửa hàng, công ty, người chơi hoa, mới là tệp khách hàng thật sự, lựa mua những gì tốt đẹp có thể rồi.

Những chậu còn lại ngày 29–30 là hàng thải dáng xấu nụ lệch, nở sớm / nở trễ, vận chuyển lỗi, mất form. Tức là hàng loại thải của thị trường, không phải “bị ế vì giá cao”, giống như trái cây hay rau củ dập xấu không ai thích nên cần bị tiêu hủy vậy, trên đời không có gì là quá mắc mỏ đắt đỏ, chỉ là do bản thân mình không đủ khả năng chi trả thôi

Vì sao không nên bán rẻ hoặc cho?

Nếu thương lái bán tháo 90% hoặc phát miễn phí sẽ khiến thị trường năm sau chết.

Hiệu ứng tâm lý rất đơn giản, tạo thói quen cho người mua sẽ chờ ngày cuối. Năm sau không ai mua sớm, dòng tiền tắc, thương lái không dám nhập hàng, nhà vườn không dám trồng. Kết quả cả chuỗi cung ứng sập. Đây chính xác là lý do siêu thị tiêu hủy rau củ bánh trái cuối ngày thay vì cho miễn phí. Không phải họ ác mà họ đang bảo vệ hành vi mua hàng bình thường.

Thực tế họ không lỗ như bạn nghĩ. Nếu 100 chậu vốn 100, bán giai đoạn đầu giá cao để hoàn vốn + chi phí
, giai đoạn giữa là lợi nhuận chính, giai đoạn cuối hàng loại không quan trọng. Những chậu bị đập chính là phần tồn kho sau khi đã đạt điểm hòa vốn. Tức là đập hủy để chi phí xử lý rác rẻ nhất + bảo vệ giá thị trường. Không phải phá của mà là kết thúc vòng đời sản phẩm. Vì những bông hoa đẹp ra đi sớm đã gánh vác trách nhiệm cuộc đời giúp cho những bông hoa xấu còn ở lại rồi

Tại sao phải đập trước mặt mọi người? Vì nếu không người khác nhặt về bán lại, hình thành chợ giá rẻ cuối mùa, năm sau người mua chỉ chờ… lụm

Trong kinh tế học, đây gọi là giữ giá sàn thị trường.

“Nhân văn” đôi khi phá hủy cả ngành nghề. Một lần được miễn phí người ta nhớ cảm giác đó lâu hơn việc phải trả tiền. Sau vài mùa là nhà vườn bỏ nghề, hoa Tết hiếm hơn, tăng giá mạnh, ít lựa chọn, người chịu thiệt lại chính là người mua thật

Đập hoa không phải tàn nhẫn. Đó là kỷ luật thị trường.
Những chậu đẹp nhất đã thuộc về người cần chúng.
Những chậu còn lại nên kết thúc vòng đời thay vì biến thành tiền lệ khiến cả ngành nông nghiệp méo mó.

Vậy nên nếu sáng 30 thấy thương lái đập hoa,
đừng vội thương hại hay trách móc. Họ không phá tiền, họ đang giữ cho năm sau vẫn còn hoa đẹp để mua.

Hoa tươi không phải nhu yếu phẩm. Không ai cần hoa để sống, người ta cần hoa để biết mình đang sống. Ta mua một thứ chắc chắn sẽ tàn, để học cách trân trọng khoảnh khắc còn đẹp. Cành hoa nở rộ vài ngày rồi rơi rụng nhắc ta rằng giá trị nằm ở thời điểm, không nằm ở thời gian tồn tại. Hoa không nuôi cơ thể, hoa nuôi cảm nhận về sự lụi tàn, và vì thế, về sự tái sinh.
St

BỌN TÀU ĐANG LÀM GÌ VỚI BỌN HÁM TIỀN NGƯỜI VIỆT NAM ???_____________________Phi vụ của họ thường gồm 1 nhóm gồm 2 thương...
08/02/2026

BỌN TÀU ĐANG LÀM GÌ VỚI BỌN HÁM TIỀN NGƯỜI VIỆT NAM ???
_____________________

Phi vụ của họ thường gồm 1 nhóm gồm 2 thương nhân ít nhất trở lên, mục tiêu là các vùng nông thôn hẻo lánh. Nông sản họ mua phải càng lạ càng tốt, người ta không biết giá thực tế là bao nhiêu để có thể so sánh. Đợt này sang Bình Phước của Việt Nam. Cây điều ( đào lộn hột) trồng khá nhiều ở đây. Lá điều non là mặt hàng họ quyết định thu mua vì là hàng độc, không có tiền lệ mua bán, dễ tạo nên sự tò mò một cách huyền thoại. Đến thị trấn An Lộc và việc đầu tiên là tìm thương lái địa phương. A Cầu ghé chị Bảy, nói chị Bảy ơi tui muốn mua lá điều non. Hạt điều thô ví dụ giá chỉ có 500 ngàn đồng 1 tấn, A Cầu mua lá non giá ngang bằng luôn. Đưa tiền trước, nói chị hái cho tui vài tấn, phơi khô nha. Chị Bảy nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy tiền thật, lại trả trước, nên kêu người ra hái lá đem phơi, giao cho khách. Chứ chờ cây điều ra trái, tiền phân tiền thuốc.....mấy tháng sau thì cũng chỉ có giá này thui, bán vậy sướng hơn.

Trong lúc đó thì A Bình sang gặp anh Tám, một thương lái ở xã khác. Cũng y chang vậy, anh Tám cũng hái 4 tấn lá điều non giao cho A Bình và lấy 2 triệu. Bên kia A Cầu quyết định tăng giá mua lá điều lên 1 triệu 1 tấn. Chị Bảy phấn khởi, cùng chồng cả đêm leo lên cây, hái khí thế, dù kiến vàng chui vô háng cắn tê cắn tái nhưng cũng ráng chịu đựng. Anh chồng mệt là bị chị Bảy chửi, nói đồ làm biếng, cơ hội kiếm tiền đổi đời là đây. Vì A Cầu nói phải giao vào ngày mai, phải xuất đi gấp. Chị Bảy cả đêm đu trên cây hái trối chết tới sáng mai cũng chỉ có 2 tấn, nên chỉ được có 2 triệu, A Cầu nói chị phơi khô giùm, cầm tiền trước nè chị, mấy bữa sau mới qua lấy đem đi. Dân chúng đồn ầm ầm. Chắc là thuốc tiên. Bên đó xứ lạnh trồng không được. Phong trào hái lá điều diễn ra nô nức.

Rồi vắng bóng. Đâu tuần sau A Bình lại xuất hiện, nói giờ hút hàng quá anh Tám ơi. Hàng này bên TQ chuộng lắm. A Bình nói giá bây giờ là 5 triệu 1 tấn. Đưa tiền trước và ép giao ngay. Anh Tám đang lo giao không đủ, thì bỗng dưng có ai đó tiếp thị nói có người bán sẵn giá chỉ có 4 triệu một tấn thôi, mua hem. Anh Tám thấy mua cứ 1 tấn lời 1 triệu, ngu gì không mua. Bèn thu gom. Gom được bao nhiêu A Bình cũng lấy hết. Cầm cục tiền trong tay, anh Tám ngỡ trong mơ. Ai ngờ hàng có sẵn kia là của A Cầu, dân địa phương hái và phơi sao kịp, nên qua kho của A Cầu mua lại. Chen chúc xếp hàng....

Bán xong hết kho, A Cầu phone cho chị Bảy giá bây giờ là 10 triệu 1 tấn rồi, gom nhanh lên người đẹp. Số lượng không giới hạn. Chị Bảy cười tít mắt qua điện thoại, lật đật gom khí thế, dân chúng hái phơi không kịp nên phải mua lại "trôi nổi" trên thị trường giá 8 triệu 1 tấn, cứ một tấn mang qua là lời 2 triệu mà. Tất nhiên hàng giá 8 triệu kia từ nguồn của A Bình. Nhưng A Cầu cũng đến, trả tiền đàng hoàng, rồi chở hàng đi. Chị Bảy chẳng mảy may nghi ngờ, tiếp tục thu gom để dành đó, đón đầu thời cơ. Chị Bảy bàn với chồng, qua tuần xuống thẩm mỹ viện Sài Gòn sửa mũi.

Đỉnh điểm là A Bình quyết định tăng lên 20 triệu 1 tấn, gom đi mai qua lấy. Nghe điện thoại xong, anh Tám muốn xỉu, ra sau nhà cây gì cũng vặt trụi lá, không kể cây điều cây tiêu gì sất. Nói tụi bay cứ thấy cây nào có lá là hái, trà trộn vô, tụi nó biết mẹ gì. Bữa trước cũng vậy, toàn lá tầm bậy mà tụi nó cũng mua, người mình thông minh bọn kia ngu thật. Huy động cả xã. Nhưng vẫn không đủ theo đơn hàng của A Bình, lại thu gom trên thị trường với giá 15 triệu 1 tấn. Ai mang sang giá 15 triệu đồng 1 tấn anh Tám mua hết. Anh Tám mua xong, gọi điện cho A Bình tới lấy thì A Bình nói để mai đi, đang lấy container lên đóng hàng. Sáng mai gọi lại thì " số máy quý khách vừa gọi không liên lạc được". Anh Tám chạy tất tả đến nhà nghỉ gần đó thì mới hay ông khách đã trả phòng. Phóng như bay đi tìm thì chỉ thấy chị Bảy, chị Hai, anh Tư, anh Ba, chị Sáu....cũng hớt hơ hớt hải phóng xe trên đường ở chiều ngược lại. Dáo dác vòng lên vòng xuống, cũng bấy nhiêu người trong hiệp hội các thương lái huyện ta. Con đường đất đỏ mịt mù bụi. Những cái mũ bảo hiểm lấm lem. Những cái nón lá phấp phới. Những gương mặt đen nhẻm và những giọt nước mắt nóng hổi. Những kho lá điều chất cao như núi vì ai cũng tranh thủ ôm hàng. Những vườn điều xơ xác, vắng lặng, mênh mông.....

Hóa ra, họ thu mua các nông sản tào lao ấy chỉ là 1 cách để làm giá. Mua bán lòng vòng đẩy giá lên, người ôm cuối cùng các các tiểu thương tội nghiệp. Mấy ngàn năm trước, trước miệng lưỡi và mưu mô của Triệu Trọng Thủy, nàng An Thị Mỵ Châu vừa đi vừa rắc lông ngỗng trên đường. Mấy ngàn năm sau, những nàng An Thị thế hệ mới đã khá hơn. Đã tự mình chạy xe máy chứ không cần phải ngồi sau An Dương Vương, nhưng thơ ngây thì vẫn cứ như thuở nào.

__________________

Nếu bạn đọc đến đây chắc hẳn đã rõ thủ đoạn của bọn chúng, dân ta vì thiếu thông tin thôi mà gánh hậu quả. Giờ này, biết đâu đó hai thằng Tàu nào đó lại chui về vùng quê để tác quái nhỉ?. Mọi người chia sẻ nhiều hơn để tránh bị lừa nhé.

Sưu tầm

Address

63 Đường Số 8, Phường Hiệp Thành 3
Thu Dau Mot
590000

Telephone

+84975900901

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thái Râu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share