30/12/2025
Nửa đêm, mẹ gi//à 70 tuổi vượt tường tr///ốn khỏi nhà con trai, nghe bà t//iết l//ộ sự thật, ai cũng bật kh//óc...
Bà cụ Lan đã 70 tuổi, sống cùng vợ chồng con trai trưởng trong một căn nhà khang trang giữa phố. Ban ngày, bà hay ra hiên ngồi ngắm xe cộ, thỉnh thoảng trò chuyện với hàng xóm. Ai cũng tưởng bà có cuộc sống hạnh phúc, an nhàn. Nhưng đằng sau cánh cửa đóng kín, sự thật lại hoàn toàn khác.
Con dâu bà – chị Hạnh – thường xuyên ca/u c/ó, ph/àn n/àn rằng bà “ă//n bá//m”, “già rồi chỉ thêm phiền”. Con trai bà thì bận làm ăn, thường im lặng cho qua. Bà Lan nhiều lần muốn rời đi, nhưng lại thương con, thương cháu nên né/n lò/ng chịu đựng.
Một đêm, bà nghe loáng thoáng vợ chồng con trai t/o tiế/ng:
– “Mẹ cứ ở đây, sau này tiền viện dưỡng lão ai trả? Anh phải tính đi!”
– “Hay bán miếng đất quê mẹ để dành tiền lo cho bà luôn.”
Nghe xong, bà ru/n r/ẩy, ti/m đa/u th/ắt. Miếng đất ấy là nơi gắn bó cả tuổi thơ, cũng là di sản bà giữ cho các con sau này. Không ngờ họ lại tí/nh to/án đến mức ấy.
Đêm ấy, khoảng 2 giờ sáng, bà quyết định trố//n đi. Cửa nhà bị khóa, bà chỉ còn cách men theo tường phía sau. Bằng chút sức lực còn lại, bà cố trèo ra ngoài. Bàn tay r/un rẩ/y bám vào mép tường, đầu gối sượt đá r/ớm m//áu, nhưng bà vẫn cắ/n ră/ng bước đi.
Bà không biết sẽ đi đâu – chỉ nghĩ phải rời khỏi nơi từng gọi là “nhà”.
Tr/ớ trê/u thay, ngay lúc ấy... đọc tiếp dưới bình luận 👇