25/12/2025
Nhiều người hỏi vì sao tôi kiên trì với núi sông – kiến trúc – cảnh sắc Trung Hoa, tôi chỉ biết rằng mỗi lần bấm máy, tôi như chạm vào khoảnh khắc vượt qua nghìn năm mà đối diện với tiền nhân. Có những câu thơ nằm yên trong trí nhớ bỗng tỉnh lại, như thể hình ảnh trước mắt chính là dòng tiếp nối của lịch sử:
vẻ đẹp ấy đã sớm được đặt vào bốn mùa, vào hoa cỏ, vào mái ngói rêu phong, chỉ chờ người tìm đến để lặng lẽ thấu hiểu.
Mùa xuân — khởi đầu nhẹ như mực loang trên giấy xuyến chỉ
1. Thiệu Hưng – Thương Kiều Trực Nhai, mùa khổ luyện hoa tím biếc rơi mềm bên dòng nước cổ.
2. Nam Kinh – Linh Cốc Tự, ngọc lan trắng nở như tiếng chuông tỉnh mộng.
3. Hàng Châu – Quốc Tân Quán, một năm chờ ba ngày rộ nở – may mắn đã thuộc về tôi.
Mùa hạ — xanh biếc, ẩm ướt, đầy sinh khí của sự sinh trưởng
4. Lệ Thuỷ – Thời Tư Tự, sương sớm vấn vào tháp gỗ Đại Tống.
5. Ôn Châu – Bách Trượng Kế, thác nước đổ trắng như lụa xé mặt đá.
6. Hàng Châu – Khúc Uyển Phong Hà, hoa sen rực rỡ, ánh mặt trời lấp lánh trên mỗi tán lá.
Mùa thu — vàng rơi xuống vai áo như lịch sử trút thở dài
7. Thai Châu – Quốc Thanh Tự, trước tháp Tùy nghìn năm, người và mùa gặt cùng chín rộ.
8. Tô Châu – Hổ Khâu, qua khung tròn nhìn thấy một tấc Giang Nam.
9. Hồ Châu – Song Lâm, mặt trời mọc như giấc mộng vàng đỏ.
Mùa đông — yên tĩnh, hùng vĩ và trong suốt đến mức nghe được tiếng thời gian
10. Cam Túc – Cảnh Thái, bầu trời sao rơi xuống mái nhà cổ.
11. Xuyên Tây – A Bá, đất thẳm, núi lớn, gió lạnh thổi ra vẻ đẹp hoang dã.
12. Lạc Dương – Lão Quân Sơn, bắt gặp trận tuyết đầu năm nhẹ như lời chúc.